Virtus's Reader
Vô Địch Kiếm Vực

Chương 338: CHƯƠNG 338: RƠI

Một ngày sau.

Trong một khu rừng rậm tại Chốn Cửu U, Dương Diệp xếp bằng trên mặt đất, hai mắt khép hờ. Một luồng Kiếm Ý vô hình không ngừng tuôn ra từ cơ thể hắn, rồi lại trào ngược trở về. Xung quanh hắn, vô số đạo kiếm khí màu tím nhạt không ngừng chớp lóe, nhưng chúng không công kích mà chỉ lượn lờ quanh thân Dương Diệp, thanh thế trông vô cùng kinh người!

Sau chuyện xảy ra ở Mộ Minh Thần, Dương Diệp đã hiểu rõ sự thiếu sót của bản thân. Bất kể là về ý cảnh, huyền kỹ hay cảnh giới, hắn đều có chênh lệch nhất định so với những yêu nghiệt ở Trung Vực. Nếu không nhờ Mạc Lão cường hóa U Minh Quỷ Hỏa, hắn ở Cổ Chiến Trường này thật sự không đáng kể!

Đặc biệt là về cảnh giới, trên suốt chặng đường, nhờ vào tiểu vòng xoáy mà cảnh giới của hắn tăng lên quá nhanh. Đây vừa là chuyện tốt, nhưng cũng là chuyện xấu! Tốt là vì cảnh giới của hắn cuối cùng cũng đuổi kịp đám yêu nghiệt Trung Vực, còn xấu dĩ nhiên là vì tăng cấp quá nhanh khiến tâm cảnh không theo kịp, cảnh giới không vững chắc!

Lúc bình thường thì không sao, nhưng vào thời khắc mấu chốt, đây chính là điểm trí mạng, nhất là khi đối đầu với những thiên tài khác!

Vì vậy, sau khi thu phục được Cửu U Hàn Phong, hắn không đi lang thang khắp nơi nữa mà tìm một nơi yên tĩnh, một là để củng cố cảnh giới và ý cảnh của mình, hai là chuẩn bị tự sáng tạo một môn huyền kỹ!

Không sai, là tự sáng tạo huyền kỹ! Đương nhiên, đây không phải là một ý nghĩ bột phát, mà là chút lĩnh ngộ hắn có được sau trận chiến với Mục Quân kia. Trong trận chiến đó, hắn lần đầu tiên vận dụng U Minh Quỷ Hỏa kết hợp với kiếm khí và Kiếm Ý, phát hiện ra uy lực của sự kết hợp này thật sự kinh khủng, chỉ là có phần hỗn loạn và quá đơn điệu, đặc biệt là không phát huy tác dụng lớn đối với những huyền giả có tốc độ cao!

Lần này, hắn đang suy nghĩ làm thế nào để kết hợp U Minh Quỷ Hỏa, Sát Lục Kiếm Ý và tử sắc kiếm khí một cách tốt hơn, từ đó sáng tạo ra một môn kiếm kỹ dành riêng cho Dương Diệp hắn!

Thời gian trôi đi từng chút một, đảo mắt đã qua mười ngày. Trong mười ngày qua, Dương Diệp không ngừng củng cố ý cảnh và cảnh giới của bản thân, hiệu quả vô cùng tốt. Dù sao hắn cũng có Kiếm Tâm Thông Minh, có thể nhanh chóng tiến vào trạng thái tâm cảnh thông thấu, sau đó dò xét những thiếu sót của bản thân rồi không ngừng cải thiện!

Cứ như vậy, Sát Lục Kiếm Ý và cảnh giới của hắn đã được đề thăng rất nhiều, đặc biệt là Sát Lục Kiếm Ý còn có dấu hiệu đột phá, nhưng đã bị hắn mạnh mẽ đè nén xuống. Sát Lục Kiếm Ý của hắn hiện tại vẫn chưa hoàn toàn vững chắc, nếu tiếp tục đề thăng sẽ chỉ tăng thêm nhiều tai họa ngầm, đối với hắn mà nói, cái được không bù đắp nổi cái mất!

Về phương diện cảnh giới, hắn cũng thu hoạch rất nhiều. Tuy vẫn chưa hoàn toàn củng cố, chưa giải trừ được tai họa ngầm do tu vi tăng quá nhanh, nhưng cũng không còn kém bao nhiêu. Chỉ cần sau này không đề thăng cảnh giới quá nhanh nữa thì hẳn sẽ không có vấn đề gì lớn.

Giải quyết xong vấn đề về ý cảnh và cảnh giới, Dương Diệp bắt đầu chuyên tâm vào việc tự sáng tạo kiếm kỹ! Thực ra cũng không hẳn là tự sáng tạo, mà chỉ là làm thế nào để kết hợp tốt hơn ba thứ: Kiếm Ý, tử sắc huyền khí và U Minh Quỷ Hỏa. Cả ba thứ này, bất kỳ thứ nào cũng đều vô cùng sắc bén, nếu có thể kết hợp hoàn hảo, Dương Diệp tự tin rằng “kiếm kỹ” này tuyệt đối không yếu hơn Thiên cấp trung phẩm, thậm chí có thể sánh ngang với Thiên cấp thượng phẩm!

Chỉ đơn thuần để U Minh Quỷ Hỏa bám vào kiếm khí thì quá đơn điệu, uy lực cũng có hạn. Rất nhanh, Dương Diệp đang xếp bằng trên mặt đất bỗng sáng mắt lên. Nếu U Minh Quỷ Hỏa có thể bám vào kiếm khí và huyền kiếm, vậy có thể bám vào kiếm trận được không? Nghĩ là làm!

Dương Diệp đứng dậy, cổ tay khẽ động, hai hộp kiếm xuất hiện trong tay. Tâm niệm vừa động, 36 chuôi huyền kiếm trong hộp kiếm cũ của hắn lập tức bay vào hộp kiếm Vô Cực! Do dự một chút, Dương Diệp khẽ động ngón tay, từ trong nhẫn chứa đồ của hắn, hơn mười chuôi huyền kiếm nữa cũng bay vào trong hộp kiếm Vô Cực!

Cứ như vậy, trong hộp kiếm Vô Cực đã có 200 chuôi huyền kiếm Địa giai thượng phẩm!

Tâm niệm Dương Diệp vừa động, 200 chuôi huyền kiếm Địa giai thượng phẩm từ trong hộp kiếm Vô Cực hóa thành 200 đạo kiếm quang màu tím phóng vút lên trời, hợp thành một kiếm trận hình tròn đang xoay chuyển trên không trung! Nhìn kiếm trận trên bầu trời, Dương Diệp hít sâu một hơi, sau đó xòe lòng bàn tay, “phụt” một tiếng, U Minh Quỷ Hỏa xuất hiện!

Dương Diệp búng ngón tay, U Minh Quỷ Hỏa lập tức hóa thành một đạo hỏa quang lao vào trong kiếm trận. Ngay lập tức, “Ầm” một tiếng, nó nổ tung, hóa thành vô số tia lửa nhập vào những huyền kiếm kia!

Đây là một công việc vô cùng gian nan, bởi vì Dương Diệp không chỉ phải khống chế kiếm trận, mà còn phải khống chế U Minh Quỷ Hỏa bám vào từng thanh huyền kiếm, điều này cực kỳ tiêu hao tâm thần! Chỉ trong vài hơi thở, trán Dương Diệp đã lấm tấm mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng dần trở nên trắng bệch!

Nhưng hắn vẫn không từ bỏ!

Không có chỗ dựa, không có tông môn, không có huyền kỹ, vậy thì ta tự sáng tạo huyền kỹ! Trên đời này, không có tông môn chẳng lẽ không sống nổi sao? Hắn, Dương Diệp, tuyệt đối không tin vào cái tà lý này!

Dưới sự khống chế của Dương Diệp, U Minh Quỷ Hỏa hóa thành vô số tia lửa dần dần bám vào những huyền kiếm kia. Hễ huyền kiếm nào được U Minh Quỷ Hỏa bám vào đều từ màu tím nhạt chuyển thành màu tím lửa, đồng thời bắt đầu rung lên kịch liệt, phảng phất như có thứ gì đó bên trong muốn lao ra!

Dần dần, 200 chuôi huyền kiếm trên bầu trời đều biến thành màu đỏ tím, nhưng lúc này sắc mặt Dương Diệp lại tái nhợt, mồ hôi lạnh đầm đìa, trong mắt tràn đầy vẻ mệt mỏi!

“Bành!”

Trên bầu trời, một tiếng nổ vang truyền đến, ngay lập tức, những tia lửa trên 200 thanh kiếm đột nhiên nổ tung, tiếp theo, 200 chuôi huyền kiếm từ trên không trung rơi lả tả xuống! Còn Dương Diệp thì ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển từng ngụm!

“Thứ này đúng là tiêu hao tâm thần chết tiệt!” Dương Diệp bực bội mắng một câu. Khống chế huyền kiếm đã là một việc cực kỳ hao tổn tâm thần, lại cộng thêm việc khống chế U Minh Quỷ Hỏa, hơn nữa còn phải phân giải U Minh Quỷ Hỏa thành 200 phần để bám vào những huyền kiếm đó. Cứ như vậy, hắn không chỉ phải khống chế 200 chuôi huyền kiếm, mà còn phải khống chế 200 phần “U Minh Quỷ Hỏa”.

Như vậy sao có thể không tiêu hao tâm thần cho được?

Nhưng hắn sẽ từ bỏ sao? Đáp án tự nhiên là không! Sau khi hấp thu gần trăm viên Năng Lượng Thạch tại chỗ, Dương Diệp lại một lần nữa bắt đầu…

Thất bại hết lần này đến lần khác, Dương Diệp lại hết lần này đến lần khác bắt đầu lại từ đầu, cứ thế lặp đi lặp lại…

Thử nghiệm loại huyền kỹ này là một việc cực kỳ khô khan và nhàm chán. Mỗi lần thất bại đều khiến sắc mặt Dương Diệp tái nhợt, tâm thần bị hao tổn; mỗi lần thất bại đều là một thử thách đối với ý chí, bởi vì việc đồng thời khống chế 200 chuôi huyền kiếm và U Minh Quỷ Hỏa dường như thật sự không có khả năng!

Thế nhưng, Dương Diệp vẫn chưa từng có ý định từ bỏ! Năm đó, hắn từ một đệ tử ngoại môn bị giáng xuống làm tạp dịch, trong cơ thể không có một tia huyền khí, nhưng hắn vẫn dựa vào ý chí của bản thân mà kiên trì tu luyện “Luyện Thể Quyết” suốt hơn ba năm. Trong ba năm đó, hắn đã phải chịu bao nhiêu lời chế nhạo, bao nhiêu ánh mắt khinh bỉ? Chẳng phải hắn vẫn chưa từng từ bỏ sao?

So với tất cả những gì phải chịu đựng trong ba năm đó, chút khổ cực này hiện tại thật sự chỉ là trò trẻ con!

Cứ như vậy, ngày lại ngày trôi qua. Mỗi ngày, Dương Diệp luyện tập từ sáng sớm đến tối mịt, rồi lại từ tối mịt đến rạng đông. Trong khoảng thời gian đó, cũng có vài lần thành công, đương nhiên, thành công này không phải là kiếm kỹ đã thành hình, mà là hắn đã có thể khiến U Minh Quỷ Hỏa hoàn toàn bám vào những huyền kiếm kia!

Thế nhưng, việc khống chế 200 chuôi huyền kiếm mang theo U Minh Quỷ Hỏa để công kích lại vô cùng khó khăn! Nói một cách đơn giản, muốn khống chế 200 huyền kiếm mang theo U Minh Quỷ Hỏa, hắn phải làm được nhất tâm tam dụng!

Dù sao kiếm ở trong tay và kiếm rời khỏi tay là hai chuyện hoàn toàn khác biệt. Khi kiếm trong tay, hắn có thể tùy thời để U Minh Quỷ Hỏa bám vào thân kiếm, cũng có thể dễ dàng bám vào kiếm khí. Nhưng khi kiếm đã rời tay, hắn phải dựa vào Ngự Kiếm Thuật, mà Ngự Kiếm Thuật trong lúc khống chế huyền kiếm lại còn phải khống chế U Minh Quỷ Hỏa, hơn nữa còn là 200 phần, độ khó không cần nói cũng biết!

Thế nên nửa tháng trôi qua, Dương Diệp vẫn chưa thể sáng tạo ra huyền kỹ mới!

Nhưng trong nửa tháng này, Dương Diệp cũng thu hoạch được rất nhiều, đó là Ngự Kiếm Thuật ngày càng thành thục, không chỉ Ngự Kiếm Thuật mà việc vận dụng Kiếm Ý cũng ngày càng thuần thục, thậm chí có thể nói là đã đạt đến trình độ ý tùy tâm động. Chỉ có điều đáng tiếc là huyền kỹ kia vẫn chưa thành công!

Nửa tháng qua, hắn đã thất bại ít nhất mấy vạn lần! Mỗi lần đều là vào khoảnh khắc thúc giục huyền kiếm bám U Minh Quỷ Hỏa tấn công, và mỗi lần đến thời điểm này, U Minh Quỷ Hỏa và huyền kiếm lại tách rời nhau, khiến hắn kiếm củi ba năm thiêu một giờ, điều này làm hắn phiền muộn và day dứt biết bao!

Còn một chuyện nữa khiến Dương Diệp rất phiền muộn, đó là Năng Lượng Thạch của hắn trong một tháng này đã dùng gần hết! Mỗi lần thúc giục kiếm trận và U Minh Quỷ Hỏa, không chỉ tiêu hao tâm thần mà còn rất hao tổn huyền khí. Mỗi lần thất bại đồng nghĩa với việc hắn phải dùng đến hơn trăm viên Năng Lượng Thạch để hồi phục huyền khí, nửa tháng qua, Năng Lượng Thạch của hắn đã tiêu hao sạch sẽ…

Bây giờ, hắn phải dùng đến cực phẩm Năng Lượng Thạch. Hắn tổng cộng chỉ có 10 viên cực phẩm Năng Lượng Thạch, sau khi tặng cho Hiểu Vũ Tịch hai viên, hắn hiện tại chỉ còn hai viên, mỗi lần dùng một viên đều khiến hắn đau lòng hồi lâu! Nhưng may mắn là, hiệu quả của cực phẩm Năng Lượng Thạch không làm hắn thất vọng, không chỉ lấp đầy vòng xoáy và huyền khí trì của hắn với tốc độ cực nhanh, mà còn có hiệu quả duy trì liên tục. Bởi vì dùng một viên cực phẩm Năng Lượng Thạch có thể chống đỡ được khoảng năm ngày!

Có cực phẩm Năng Lượng Thạch chống đỡ, Dương Diệp lại có thể chuyên tâm luyện tập kiếm kỹ này!

Một tháng sau.

Trên bầu trời khu rừng, một hàng huyền kiếm màu tím lửa xếp thành hình tròn không ngừng xoay chuyển. Theo sự xoay chuyển của chúng, từng luồng Sát Lục Kiếm Ý vô hình kinh khủng không ngừng lan tỏa ra từ xung quanh kiếm trận, nhưng khi Sát Lục Kiếm Ý này rời khỏi kiếm trận một khoảng nhất định, chúng lại bị hút ngược trở về!

Không chỉ vậy, xung quanh kiếm trận còn tỏa ra những ngọn lửa như có như không. Những ngọn lửa này cực kỳ kinh khủng, nơi chúng đi qua, không khí đều bị thiêu đốt thành hư vô!

Toàn bộ không gian xung quanh kiếm trận dưới sự khuấy động của nó cũng bắt đầu vặn vẹo một cách mơ hồ!

Bên dưới, nhìn kiếm trận đang xoay chuyển, trên khuôn mặt tái nhợt của Dương Diệp lộ ra một vẻ tàn nhẫn, sau đó hắn gằn giọng quát:

“Rơi!”

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!