Mọi người ngẩn ra, sau khi hoàn hồn lại đều giữ im lặng. Xông lên tầng thứ tư, bọn họ cũng muốn, hơn nữa không phải chưa từng thử qua. Thế nhưng, chẳng lẽ không thấy thi thể chất chồng như núi ở lối vào tầng thứ tư kia sao? Có huyền giả Ma tộc trấn thủ nơi đó, bọn họ làm sao có thể giết đường xông lên? Đi lên, đó tuyệt đối là thập tử vô sinh, còn ở lại đây, ít ra vẫn còn một tia cơ hội!
"Không dám sao?" Khóe miệng Dương Diệp nhếch lên một nụ cười châm chọc, nói: "Ba tộc Ma, Minh, Yêu cộng lại chưa tới hai nghìn người, mà huyền giả nhân loại chúng ta lại đông như vậy. Trước đây ở Cổ Chiến Trường, bị bọn chúng ức hiếp thì cũng thôi đi. Hiện tại đã đến Tiềm Long Tháp, thời điểm này quan hệ đến tương lai của chính các ngươi, gia tộc và tông môn các ngươi, lẽ nào các ngươi vẫn cam nguyện tiếp tục chịu sự ức hiếp của bọn chúng sao?"
Tất cả mọi người vẫn im lặng. Vẫn là câu nói đó, xông lên đồng nghĩa với việc phải đối đầu trực diện với ba tộc Ma, Minh, Yêu. Ma Kha, Hồn U, còn có nam tử áo bào tím thần bí dẫn theo một nhóm cường giả lúc trước, những kẻ mạnh này, căn bản không phải là người mà bọn họ có thể chống lại! Trong nhân loại cũng có cường giả, ví như nữ tử tên An Nam Tĩnh kia, nhưng đáng tiếc, người ta căn bản không thèm để ý đến bọn họ!
Thực lực của Dương Diệp quả thật không tệ, nhưng vấn đề là chỉ có một mình hắn. Một người sao có thể chống lại ba người bọn họ? Tuy Dương Diệp từng có thành tích một chọi ba, nhưng đó dù sao cũng không phải là sinh tử tương bác. Nếu thật sự quyết chiến sinh tử, liệu Dương Diệp có thể một mình giết cả ba không?
Nói tóm lại một câu: Huyền giả nhân loại đã bị dọa cho sợ mất mật rồi!
Thấy mọi người trầm mặc không nói, nụ cười châm chọc trên khóe miệng Dương Diệp càng sâu, hắn nói: "Các ngươi cho rằng chỉ cần tìm một nơi ẩn nấp, sau đó ở đây chăm chỉ tu luyện thì huyền giả của ba tộc Ma, Minh, Yêu sẽ bỏ qua cho các ngươi sao? Tự các ngươi ngẫm lại đi, bọn chúng sẽ bỏ qua cho các ngươi ư? Sẽ không, ta có thể chắc chắn rằng, đợi đến khi các ngươi tự tàn sát lẫn nhau đến một mức độ nhất định, bọn chúng sẽ xuống dọn dẹp tàn cuộc. Đến lúc đó, các ngươi lấy gì để chống lại bọn chúng?"
"Bây giờ chúng ta đi lên, nhưng chúng ta lấy gì để chống lại bọn chúng?" Lúc này, một gã huyền giả lên tiếng hỏi lại.
"Lấy mạng!" Dương Diệp nói: "Bây giờ chúng ta đi lên, chính là lấy mạng đổi mạng, bởi vì hiện tại chúng ta vẫn còn tư cách đó. Các ngươi phải biết rằng, trong lúc các ngươi ở đây tự tàn sát lẫn nhau thì bọn chúng cũng đang khổ tu ở trên đó, cộng thêm linh khí trên kia nồng đậm hơn nơi này, cứ kéo dài như vậy, bọn chúng nhất định sẽ tấn chức Linh Giả cảnh trước các ngươi. Một khi bọn chúng tấn chức đến Linh Giả cảnh, thử hỏi, các ngươi còn có thể đổi mạng được nữa không?"
Nghe vậy, mọi người nheo mắt lại, bọn họ dường như đã quên mất điểm này. Đúng vậy, một khi huyền giả của ba tộc Ma, Minh, Yêu ở tầng trên tấn thăng lên Linh Giả cảnh, vậy thì bọn họ chỉ có nước bị tàn sát mà thôi! Bản thân sức chiến đấu đã yếu hơn người ta, nếu người ta còn tấn chức Linh Giả cảnh, vậy thì còn đánh đấm cái gì nữa!
"Hắn nói không sai!" Lúc này, một gã nam tử đột nhiên từ tầng hai đi lên. Nam tử không phải ai khác, chính là một trong Trung Vực tam kiệt đã lâu không xuất hiện trong tầm mắt mọi người, Hi Lạc Công Tử!
Hi Lạc Công Tử đi tới trước mặt mọi người, cất lời: "Dương Diệp nói không sai, nếu các ngươi không đoàn kết lại, thứ chờ đợi các ngươi, chỉ có cái chết!"
"Hi Lạc Công Tử, Trung Vực tam kiệt các ngài cũng kết minh với Dương Diệp sao?" Có huyền giả hơi kích động hỏi. Trung Vực tam kiệt cộng thêm Dương Diệp, vậy thì bọn họ chẳng cần phải sợ hãi ba tộc Ma, Minh, Yêu kia nữa!
"Trung Vực tam kiệt?" Hi Lạc Công Tử tự giễu cười, rồi nói: "Từ nay về sau, chỉ còn Trung Vực nhất kiệt!"
Mọi người không hiểu.
"Lý Thanh Thủy và Nam Cung Mộng đã chết!" Giữa lúc mọi người còn đang nghi hoặc, Hi Lạc Công Tử lại nói: "Kẻ giết bọn họ là một gã cường giả thần bí, mà gã cường giả thần bí này, theo ta điều tra, không phải nhân loại! Nói cách khác, huyền giả nhân loại chúng ta lại có thêm một kẻ địch siêu cấp đáng sợ. Nếu các ngươi còn không đoàn kết, còn ở đây tàn sát lẫn nhau, thứ chờ đợi các ngươi, ngoài cái chết ra, còn có gì khác sao?"
Nghe tin Lý Thanh Thủy và Nam Cung Mộng bỏ mình, mọi người tại trường đều lộ vẻ kinh hãi. Lý Thanh Thủy và Nam Cung Mộng chính là Trung Vực tam kiệt, cả hai đều đã xông qua Thiên Môn, hơn nữa còn từng liên thủ tru diệt cường giả Tôn Giả Cảnh! Là ai có thể giết được bọn họ? Ma Kha, hay là Hồn U?
Dương Diệp cũng nhíu mày, thực lực của Lý Thanh Thủy và Nam Cung Mộng vô cùng cường hãn, muốn giết bất kỳ ai trong hai người họ đều là chuyện vô cùng khó khăn, mà bây giờ, cả hai lại đồng thời bị người tru diệt. Ai có thực lực đó? Ma Kha? Hay là Vũ Thần An Nam Tĩnh? Hay là Lạc Tuyết thần bí kia?
Tóm lại, bất kể là ai, hắn đều không thể xem thường và khinh địch. Trong Tiềm Long Tháp này, bất kỳ một chút sơ suất và khinh địch nào cũng đều có thể lật thuyền trong mương!
"Hi Lạc Công Tử, Lý sư huynh và Nam Cung sư tỷ thật sự đã chết rồi sao?" Lúc này, một gã huyền giả của cửu phẩm tông môn ở Trung Vực đứng dậy, có chút thấp thỏm hỏi.
Hi Lạc Công Tử gật đầu, nói: "Lúc đó ba người chúng ta chuẩn bị đi đến sa mạc tử vong, trên đường, ta và Lý Thanh Thủy cãi nhau, sau đó ta tức giận bỏ đi. Cuối cùng, khi ta quay lại tìm bọn họ thì họ đã không còn ở đó, hiện trường chỉ còn lại dấu vết của một trận đại chiến. Kẻ giết bọn họ thực lực rất mạnh, rất mạnh, mạnh đến mức hai người họ ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có!"
Nghe vậy, vô số huyền giả nhân loại tại trường đều thấy lòng mình lạnh buốt. Mạnh đến mức Lý Thanh Thủy và Nam Cung Mộng ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có, trời ạ, nếu mình mà gặp phải, chẳng phải là ngay cả sức phản kháng cũng không có sao? Rốt cuộc là ai, lại có thể yêu nghiệt và đáng sợ đến như vậy?
"Hi Lạc sư huynh, huynh có thể xác định kẻ giết hai người họ chính là huyền giả Vương Giả Cảnh không?" Có người hỏi.
Hi Lạc Công Tử gật đầu, nói: "Ban đầu ta cũng không tin có huyền giả Vương Giả Cảnh nào có thể dùng sức một người giết chết bọn họ, cho nên ta đã đi tìm Thiên Huyễn trưởng lão, nhưng ngài ấy nói cho ta biết, trong Cổ Chiến Trường không hề có cường giả Linh Giả cảnh xuất hiện, kẻ giết hai người họ quả thực chỉ là Vương Giả Cảnh. Về phần rốt cuộc là ai, ngài ấy không nói cho ta biết, chỉ bảo ta đừng đi tìm đối phương, đừng báo thù cho Mộng Mộng! Ha ha, nhưng liệu có thể sao? Mộng Mộng thần hồn câu diệt, thủ đoạn của đối phương thật là ác độc, thù này không báo, ta, Hi Lạc, còn dám nói mình yêu Nam Cung Mộng sao?"
Mọi người tại trường lại một lần nữa trầm mặc.
Bởi vì bọn họ phát hiện, tình cảnh của mình dường như ngày càng tồi tệ. Tiềm Long Tháp chỉ có mười ngày, trong mười ngày này, liệu bọn họ có thể sống sót không?
"Có thể xác định kẻ giết hai người họ là ai không?" Nhìn Hi Lạc Công Tử, Dương Diệp hỏi.
"Không xác định!" Hi Lạc Công Tử lắc đầu, nói: "Chẳng qua ở Nam Vực này, kẻ có thể gây uy hiếp cho hai người họ cũng chỉ có vài người như vậy: Ma Kha, Hồn U, Mạc Khinh Ngữ, nam tử áo bào tím thần bí kia, còn có An Nam Tĩnh. À, còn có cả ngươi nữa, Dương Diệp. Bất kỳ ai trong các ngươi nếu chỉ xét thực lực bề ngoài đều không thể đơn độc giết chết hai người họ, nói cách khác, trong mấy người các ngươi, nhất định có kẻ đã che giấu thực lực. Ha ha, thật ra phải nói là, mỗi người các ngươi đều đã che giấu thực lực của chính mình, đúng không?"
Dương Diệp lắc đầu, rồi nói: "Ta đang cần người, tính thêm ngươi một người nhé? Nếu không thì đối đầu với ba tộc kia, ta không có nắm chắc đâu!"
"Đương nhiên!" Hi Lạc Công Tử cười cười, sau đó đứng bên cạnh Dương Diệp.
"Cũng tính ta một người!" Lúc này, lại một nam tử khác từ tầng hai nhảy xuống, người này Dương Diệp cũng nhận ra, chính là Kế Ngôn Thập lúc trước.
Thấy người tới, khóe miệng Dương Diệp hiện lên một nụ cười, nói: "Hoan nghênh!"
Kế Ngôn Thập cười hì hì, nói: "Đối phó với đám khốn kiếp của Ma tộc và Minh tộc, làm sao có thể thiếu ta, Kế Ngôn Thập này được chứ? Lão tử nhìn bọn chúng đã sớm không vừa mắt rồi, hôm nay có cơ hội này, vậy thì giết cho đã một lần!"
Dương Diệp cười cười, sau đó quét mắt nhìn đám huyền giả ở tầng ba, nói: "Còn ai nữa không?"
"Cũng tính ta một người!"
"Cũng tính ta một người..."
Nhìn thấy Hi Lạc Công Tử và Kế Ngôn Thập đều lựa chọn gia nhập đội ngũ của Dương Diệp, rất nhanh, một số huyền giả có thực lực tương đối mạnh, gan dạ ở tầng thứ ba cũng bật người đứng dậy. Dù sao trong đám huyền giả này cũng có một số kẻ có dã tâm, tốc độ tu luyện ở tầng bốn tuyệt không phải là thứ tầng ba có thể so sánh được, hiện tại có cường giả đi đầu, tại sao lại không đi chứ?
Thế nhưng cũng chỉ có mấy trăm huyền giả đứng ra, những huyền giả còn lại vẫn giữ im lặng. Đối với những huyền giả im lặng này mà nói, đi liều chết với ba tộc Ma, Minh, Yêu, cơ hội thắng thực sự quá xa vời, mà một khi bại, đồng nghĩa với cái chết!
Ở tầng thứ ba này, tuy cũng có chém giết, nhưng thực lực của mọi người cơ bản đều không chênh lệch nhiều, vẫn còn cơ hội sống sót. Nhưng nếu đi lên trên thì sao?
Nói tóm lại, ở lại tầng ba an toàn hơn nhiều so với việc lên tầng bốn tìm đám người Ma tộc liều mạng!
Rất nhanh, đội ngũ của Dương Diệp đã có hơn hai nghìn người. Tuy chỉ có hơn hai nghìn, nhưng Dương Diệp đã rất hài lòng. Vì sao ư? Bởi vì hơn hai nghìn người này đều là những kẻ không sợ chết, đều mang trong mình quyết tâm tử chiến, đều có nhiệt huyết! Thực lực kém một chút không sao cả, nhưng nếu không có nhiệt huyết, thì thực lực có mạnh đến đâu cũng vô dụng!
Dương Diệp khẽ động cổ tay, Long Cốt Kiếm xuất hiện trong tay, trong mắt lóe lên một vẻ tàn nhẫn, sau đó cười lớn nói: "Vậy thì để ta mở đường, giết lên tầng bốn!"
Dứt lời, thân hình hắn khẽ động, hóa thành một đạo kiếm quang màu tím lao vút về phía lối vào tầng thứ tư!
"Giết lên tầng thứ tư!"
Phía sau Dương Diệp, tiếng người hò reo vang dội
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi