Bên trong một sơn cốc thuộc Bích Vân sơn mạch, hơn 150 đệ tử Nguyên Môn đang xếp bằng ngồi dưới đất, yên tĩnh tu luyện. Kẻ cầm đầu là một người đàn ông trung niên tên Nguyên Triết, một cường giả Tôn Giả Cảnh ngũ phẩm, cũng từng là đệ nhất Thanh Vân Bảng.
Lúc này, trong lòng Nguyên Triết có chút khó chịu. Hắn đường đường là Tôn Giả Cảnh ngũ phẩm, vậy mà lại bị phái tới để chặn giết một gã huyền giả Linh Giả Cảnh nhất phẩm. Dù cho gã Linh Giả Cảnh nhất phẩm này từng là đệ nhất Thanh Vân Bảng, hiện là đệ nhất Tiềm Long Bảng, lại còn là Kiếm Hoàng đương đại, hắn vẫn cảm thấy bực bội. Bởi vì dù thế nào đi nữa, Dương Diệp suy cho cùng cũng chỉ là một huyền giả Linh Giả Cảnh nhất phẩm!
Phái hắn tới, thật sự có chút đại tài tiểu dụng.
Tuy trong lòng khó chịu, nhưng hắn vẫn đến, vì đây là mệnh lệnh do chính tông chủ ban ra, bằng mọi giá không thể để Dương Diệp sống sót trở về Nam Vực. Phái hắn tới chính là để đảm bảo không một chút sơ hở.
Nguyên Triết liếc nhìn đám người sau lưng, do dự một chút rồi nói: "Các ngươi đi cả đi, một mình ta là đủ rồi!" Sở dĩ mang theo những người này, thực chất chủ yếu là để đề phòng có kẻ âm thầm tương trợ Dương Diệp, hơn nữa bọn họ còn có thể dò la tin tức cho hắn. Nhưng lúc này lại không cần thiết nữa, bởi vì sơn cốc này là con đường duy nhất thông tới Thập Vạn Đại Sơn, trừ phi Dương Diệp nguyện ý tốn ít nhất nửa tháng để đi đường vòng, nếu không, hắn chỉ có thể đi qua nơi này.
Đám người phía sau Nguyên Triết do dự một lát, sau đó liền hướng về Nguyên Triết thi lễ rồi xoay người rời đi. Bọn họ không dám trái lệnh của Nguyên Triết.
Ngay khi đám đệ tử Nguyên Môn rời đi được một khắc, Dương Diệp và An Nam Tĩnh chậm rãi xuất hiện trong sơn cốc, cũng xuất hiện trong tầm mắt của Nguyên Triết.
"Ngươi chính là Dương Diệp?" Nguyên Triết không hề ngạc nhiên, bình tĩnh hỏi, dường như đã sớm liệu được Dương Diệp sẽ xuất hiện ở đây.
Dương Diệp ngược lại có chút bất ngờ, nén xuống nghi hoặc trong lòng, lập tức gật đầu, nói: "Xem ra các hạ đã sớm đoán được ta sẽ đến nơi này."
"Nếu người của Quỷ Tông và Bách Hoa Cung có thể dễ dàng giết chết ngươi, tông chủ cũng sẽ không phái ta tới!" Nguyên Triết đánh giá Dương Diệp, nói: "Không tệ, tu vi vững chắc, Kiếm Ý sắc bén, không hổ là kiếm đạo thiên tài kiệt xuất nhất Nam Vực kể từ sau tổ sư Kiếm Tông. Đáng tiếc, nếu lúc đầu ngươi gia nhập Nguyên Môn ta, không quá 100 năm, cả Nam Vực này sẽ là thiên hạ của Nguyên Môn ta!"
Nguyên Triết nói lời thật lòng, không chỉ hắn cảm thấy đáng tiếc, mà cả Nguyên Môn, bao gồm cả Nguyên Thiên, cũng thấy có chút tiếc nuối. Sớm biết Dương Diệp yêu nghiệt đến thế, có thể đoạt được ngôi vị đệ nhất Tiềm Long Bảng, thì lúc đầu dù có phải triệt để trở mặt với Bách Hoa Cung cũng không hề tiếc. Chỉ đáng tiếc, không những không thu được Dương Diệp về dưới trướng, mà còn kết thành tử địch!
Đối mặt với loại kẻ địch đầy tiềm lực này, cách tốt nhất tự nhiên là diệt trừ khi hắn chưa kịp trưởng thành!
Dương Diệp không khỏi bật cười, đoạn nói: "Ngươi có vẻ rất tự tin có thể giữ ta lại nơi này?"
"Chẳng phải ngươi cũng vậy sao?" Nguyên Triết nhàn nhạt đáp: "Nếu ta đoán không lầm, người của Nguyên Môn và Bách Hoa Cung đều đã chết cả rồi nhỉ? Ta rất tò mò, theo lý mà nói, toàn bộ Nam Vực sẽ không có ai phái cường giả tới giúp ngươi mới phải. À phải rồi, chắc hẳn kẻ giúp ngươi không phải là huyền giả Nam Vực! Cô gái bên cạnh ngươi đây không phải là huyền giả Nam Vực đúng không? Còn có..."
Đột nhiên, sắc mặt Nguyên Triết biến đổi, dần dần, toàn bộ gương mặt hắn trở nên âm trầm. Thấy Nguyên Triết như vậy, khóe miệng Dương Diệp nhếch lên một nụ cười, nói: "Xem ra đã phát hiện rồi!"
Một lát sau, Nguyên Triết ngẩng đầu nhìn Dương Diệp, lúc này, vẻ thong dong và điềm nhiên trên mặt hắn đã biến mất, thay vào đó chỉ còn lại sự âm trầm và một tia dữ tợn. Hắn nói: "Tốt, tốt lắm, hơn 100 đệ tử Nguyên Môn của ta hôm nay toàn bộ bỏ mình. Xem ra kẻ giúp ngươi thực lực cũng không tệ, chỉ là ta rất tò mò, rốt cuộc là ai, lại dám giúp ngươi giết đệ tử Nguyên Môn ta, can đảm lắm!"
Vừa rồi, hắn kiểm tra truyền âm phù của các đệ tử Nguyên Môn, thần thức vừa quét qua liền phát hiện, ngay khoảnh khắc các đệ tử gửi tin, tất cả đã chết!
"Nguyên Môn? Rất lợi hại sao?" Người lên tiếng là An Nam Tĩnh. "Một tông môn ngay cả ngũ phẩm cũng không tính là gì, thật không hiểu ngươi tự hào cái gì, đúng là kẻ không biết thì không sợ sao?"
"Ngươi là kẻ nào!" Ánh mắt Nguyên Triết dừng trên người An Nam Tĩnh, trong mắt lóe lên sát ý lạnh lẽo.
An Nam Tĩnh không thèm liếc nhìn đối phương, ánh mắt chuyển sang Dương Diệp, nói: "Nếu ngươi còn không để họ động thủ, ta sẽ động thủ!"
Dương Diệp sờ sờ mũi, nữ nhân này đúng là một kẻ cuồng chiến! Tôn Giả Cảnh ngũ phẩm cũng dám xông lên, nhưng tại sao bản thân mình cũng muốn động thủ? Tuy rất muốn cùng đối phương giao đấu một trận, nhưng Dương Diệp cuối cùng vẫn không lựa chọn ra tay. Hiện tại, hắn không muốn lãng phí thời gian ở đây.
"Lưu lại toàn thây!" Trước mắt là một Tôn Giả Cảnh, nếu có thể luyện chế thành kiếm nô thì tốt quá rồi. Một kiếm nô Tôn Giả Cảnh ngũ phẩm, nghĩ đến thôi Dương Diệp đã thấy kích động!
Nghe Dương Diệp nói, Nguyên Triết giận quá hóa cười, lưu lại toàn thây? Khẩu khí thật lớn! Đang định động thủ, đột nhiên, sắc mặt Nguyên Triết kịch biến, không chút do dự liền khẽ động thân hình, biến mất tại chỗ.
"Oanh!"
Ngay khi Nguyên Triết vừa rời đi, vị trí hắn đứng lúc trước trực tiếp sụp đổ, xuất hiện một hố sâu khổng lồ không thấy đáy. Phía trên hố sâu, một đại hán trung niên lơ lửng giữa không trung, đang lạnh lùng nhìn hắn. Sắc mặt Nguyên Triết lại biến đổi lần nữa, lại có cường giả Tôn Giả Cảnh!
Đúng lúc này, dị biến lại nổi lên, một nữ tử áo đen quỷ dị xuất hiện sau lưng Nguyên Triết, một đạo hàn quang lóe lên, nhắm thẳng vào gáy hắn.
Vẫn còn cường giả Tôn Giả Cảnh!
Con ngươi Nguyên Triết co rút kịch liệt, bàn tay xoay nhẹ, không gian xung quanh hắn liền vặn vẹo, Nguyên Triết tức thì biến mất tại chỗ, xuất hiện ở ngoài bảy trượng. Vừa định thở phào một hơi, đột nhiên, một đạo hàn quang lại lóe lên. Nguyên Triết kinh hãi muốn chết, thân hình vội vã lắc mạnh, nhưng vẫn chậm một bước, cánh tay phải của hắn bị tia hàn quang kia chém đứt từ bả vai trong nháy mắt, máu tươi phun ra như suối!
Lại thêm một cường giả Tôn Giả Cảnh!
Lúc này, trong lòng Nguyên Triết kinh hãi tột độ, không còn chút chiến ý nào. Hắn khẽ động thân hình, thi triển không gian bí pháp, vọt thẳng ra xa hơn trăm trượng, chuẩn bị đào tẩu. Dương Diệp có nhiều cường giả Tôn Giả Cảnh như vậy, nhất định đã nhận được sự trợ giúp của một thế lực nào đó, tin tức này phải mang về Nguyên Môn để tông môn sớm phòng bị!
Nghĩ vậy, huyền khí trong cơ thể Nguyên Triết điên cuồng trào dâng, đang chuẩn bị xé rách không gian, thi triển không gian bí pháp lần nữa, thì đúng lúc này, ba gã đàn ông trung niên quỷ dị xuất hiện trước mặt hắn. Một người trong đó lắc đầu, trong mắt tràn đầy vẻ khinh thường, nói: "Đây mà là đệ nhất Thanh Vân Bảng của Nam Vực ư? Còn là Tôn Giả Cảnh ngũ phẩm? Chỉ là loại hàng kém hơn cả huyền giả Tôn Giả Cảnh nhị phẩm của Trung Vực mà thôi!"
Dứt lời, hắn vỗ ra một chưởng, không gian xung quanh Nguyên Triết kịch liệt vặn vẹo, ngay sau đó, một dấu tay trực tiếp xuyên thấu không gian, in lên ngực Nguyên Triết. Kẻ sau nhất thời hai mắt trợn trừng, rơi thẳng từ trên không trung xuống, lún sâu vào mặt đất, chết không thể chết hơn được nữa.
Thấy Nguyên Triết bỏ mình, hai tỷ muội Tiểu Hồng ở một bên nhất thời hừ lạnh một tiếng. Chỉ thiếu một chút nữa thôi, 150 viên cực phẩm Năng Lượng thạch đã là của các nàng! Hai tỷ muội lạnh lùng liếc nhìn gã trung niên vừa giết Nguyên Triết, sau đó thân hình khẽ rung, biến mất tại chỗ.
Dương Diệp nhận ra gã trung niên này, là một trưởng lão trong gia tộc của An Nam Tĩnh, tên là An Cẩm Niên, cũng là một cường giả Tôn Giả Cảnh ngũ phẩm, thực lực có thể nói là nằm trong top ba những cường giả Tôn Giả Cảnh đến đây lần này.
Không nói nhiều lời, Dương Diệp vung tay phải, 150 viên cực phẩm Năng Lượng thạch bay vào tay An Cẩm Niên trong ánh mắt hâm mộ của mọi người. Thấy Dương Diệp sảng khoái như vậy, trên mặt người sau nhất thời hiện lên một nụ cười, hảo cảm đối với Dương Diệp trong lòng cũng tăng lên không ít.
Những người bên cạnh cũng vậy, bọn họ đến đây chỉ vì cực phẩm Năng Lượng thạch, Dương Diệp thẳng thắn sảng khoái như vậy là tốt nhất, mọi người có thể hợp tác không chút trở ngại!
Thực ra, trong đám người cũng có kẻ nổi lòng tham, muốn cướp đoạt của Dương Diệp, nhưng đều chỉ là nghĩ thoáng qua mà thôi. Tại sao ư? Bởi vì có hai phe thế lực, bọn họ căn bản không có cách nào đồng tâm hiệp lực, đoàn kết nhất trí. Bên nào động thủ, rất có khả năng sẽ phải gánh chịu sự trả thù điên cuồng của bên kia và Dương Diệp.
Hơn nữa, An Nam Tĩnh, vị gia chủ tương lai này, dường như có quan hệ rất tốt với đối phương, bọn họ tự nhiên không dám không nể mặt An Nam Tĩnh. Tương tự, Dương Diệp hình như cũng có quan hệ không cạn với phu nhân An gia, những sát thủ kia cũng cực kỳ kiêng kỵ điểm này. Vì vậy, hai bên chỉ có thể lựa chọn hợp tác tốt đẹp với Dương Diệp!
Thực ra, lúc ban đầu đồng ý để những người này đến đây, Dương Diệp cũng đã nghĩ đến khả năng đối phương sẽ cướp đoạt của mình. Nhưng hắn vẫn để họ đến, vì lúc này hắn thật sự rất cần người giúp đỡ. Hơn nữa, thực lực của hắn tuy không bằng những người này, nhưng không có nghĩa là hắn không có một lá bài tẩy nào! Phải biết rằng, trong cơ thể hắn có một Kiếm Linh và một đầu Bạch Long!
Chỉ cần hắn liều mạng, muốn giữ lại mạng của những người này vẫn là có thể!
Nhưng may mắn là, cho đến bây giờ, hai bên hợp tác đều vô cùng vui vẻ, không có bất kỳ chuyện không hòa hợp nào xảy ra.
Dương Diệp đi tới bên hố sâu, liếc nhìn thi thể của Nguyên Triết, lúc này hài lòng gật đầu. An Cẩm Niên kia ra tay vừa đúng lúc, chỉ làm vỡ nát ngũ tạng lục phủ và diệt tuyệt sinh cơ của đối phương, chứ không gây ra tổn hại thực chất nào cho thi thể. Nói cách khác, thi thể này có thể chế tác thành kiếm nô!
Vung tay phải, hắn thu thi thể Nguyên Triết vào trong Cổ Sao, để cho Kiếm Linh bắt đầu chế tác.
Tung người nhảy lên, Dương Diệp ra khỏi hố sâu, trở lại mặt đất, khẽ thở ra một hơi, lập tức vung tay, nói: "Đi, tiến vào Thập Vạn Đại Sơn!"
Tiểu Hồng ở sau lưng hắn đột nhiên nói: "Thập Vạn Đại Sơn này cấm nhân loại tự ý tiến vào, chúng ta tùy tiện đi vào, e rằng sẽ chọc giận vị Thú Hoàng kia." Đối với thế lực cổ xưa như Thập Vạn Đại Sơn, nàng vẫn không dám khinh thường, bên trong đó có một vị huyền thú Hoàng Giai.
Dương Diệp cười cười, nói: "Không sao, cứ vào đi, ta vừa hay có việc muốn tìm vị Thú Hoàng này nói chuyện!" Nói rồi, thân hình khẽ động, hướng về phía xa lướt đi.
Đám người Tiểu Hồng do dự một chút, cũng vội vã đi theo.
...
Kiếm Tông.
Lúc này, toàn bộ đệ tử Kiếm Tông đều tập trung tại võ trường rộng lớn. Giữa không trung, Túy Đạo Nhân khoác áo bào trắng, đứng ngược chiều gió, bên hông là thanh Tử Thanh Kiếm.
Ánh mắt của tất cả đệ tử Kiếm Tông đều đổ dồn vào Túy Đạo Nhân, trong mắt mọi người đều chứa đầy những cảm xúc phức tạp như kích động, lo lắng, và thấp thỏm.