"Ta cũng muốn trở nên mạnh mẽ như ngươi!"
Những lời này là do Lục Uyển Nhi nói lúc sắp rời đi.
Nhìn bóng lưng Lục Uyển Nhi biến mất, Dương Diệp rất lâu vẫn chưa hoàn hồn. Hắn biết, Lục Uyển Nhi không phải đang nói đùa, bởi vì hắn đã nhìn thấy trong mắt đối phương sự quyết tâm và kiên định giống hệt mình năm xưa. Với tính cách của nàng, đáng lẽ nên ở trong nhà ấm mà an ổn hưởng thụ sự ấm áp, được người khác che chở, thế nhưng hiện thực tàn khốc đã buộc nàng phải trải qua phong sương, phải chứng kiến mặt tàn khốc nhất của xã hội này.
Nói chung, đây là một người phụ nữ bất hạnh. Cũng không đúng, từ một góc độ nào đó, nàng có lẽ là người may mắn. Bởi vì tương lai của nàng, rất có thể sẽ do chính tay nàng nắm giữ vận mệnh của mình, không còn bị người khác bài bố. Tại đại lục nơi cường giả vi tôn này, lại có bao nhiêu người có thể nắm giữ được vận mệnh của chính mình đây?
Dương Diệp không để Lục Uyển Nhi một mình đến Nam Vực, mà phái ra kiếm nô mới, cũng chính là vị thành chủ của tòa thành vô danh kia, đi theo hộ tống. Có một cường giả Tôn Giả Cảnh hộ tống, trừ phi có kẻ cố ý nhắm vào, nếu không sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Thu hồi ánh mắt, Dương Diệp nhìn về phía chuôi đạo khí tên là "Hàn Quang" trong tay. Hàn Quang dài chừng ba thước, thân kiếm màu lam đậm, toàn thân tỏa ra hàn ý băng giá. Huyền khí trong cơ thể Dương Diệp rót vào, Hàn Quang Kiếm nhất thời bộc phát ra kiếm quang băng lãnh rực rỡ, mặt đất xung quanh hắn tức thì ngưng kết thành băng!
"Hiệu quả đóng băng?"
Dương Diệp vô cùng kinh ngạc, hắn không ngờ thanh kiếm này lại có năng lực đóng băng. Do dự một chút, hắn đưa tay sờ lên thân Hàn Quang Kiếm, tức thì, ngón tay hắn trực tiếp ngưng kết thành khối băng, cùng lúc đó, một luồng hàn ý lạnh lẽo trong nháy mắt ập tới, khiến hắn không kìm được mà run lên một cái. Mãi sau khi thi triển kiếm ý, luồng hàn ý này cùng lớp băng trên ngón tay mới tiêu tán!
Lần này Dương Diệp không phải kinh ngạc nữa, mà là có chút chấn kinh. Hắn không ngờ hiệu quả đóng băng của thanh kiếm này lại lợi hại đến thế, thậm chí ngay cả hắn cũng cảm thấy nguy hiểm. Đương nhiên, so với Thuấn Không Kiếm thì kém hơn rất nhiều, nhưng huyền khí mà thanh kiếm này tiêu hao lại ít hơn Thuấn Không Kiếm không biết bao nhiêu lần. Với thực lực hiện tại của hắn, tuy không thể tùy tiện sử dụng, nhưng dưới sự trợ giúp của siêu phẩm năng lượng thạch, việc sử dụng nó như Long Cốt kiếm vẫn có thể làm được!
Dương Diệp lúc này cũng có chút may mắn, may mà hắn đã lĩnh ngộ kiếm ý cửu trọng, nếu không lúc giao thủ với Tần Xuyên trước đó, chắc chắn sẽ phải chịu thiệt! Hiệu quả đóng băng này, có tác dụng tương tự như kiếm ý, đó là có thể áp chế năng lực hành động của đối phương, thậm chí, nếu đối phương sơ sẩy một chút còn có thể bị đóng băng.
Có thể nói, hiệu quả đóng băng này còn mạnh hơn cả lực áp chế của kiếm ý ngũ trọng. Đương nhiên, muốn sử dụng được thanh kiếm này, bản thân cũng phải có bản lĩnh đặc thù. Ví như hắn có thể dùng được là vì đã có kiếm ý cửu trọng, không sợ sự phản phệ của Hàn Quang Kiếm. Nếu đổi lại là một huyền giả Linh Giả Cảnh bình thường đến dùng, e rằng chưa kịp làm người khác bị thương thì chính mình đã bị đông cứng!
Nói chung, thanh kiếm này là một thu hoạch tốt!
Lần này, Dương Diệp không tiếp tục đi nữa. Đứng tại chỗ, Dương Diệp hai mắt khép hờ, thần thức được thi triển ra. Một lát sau, Dương Diệp mở mắt, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc. Hắn vung tay phải, Kiếm Linh xuất hiện bên cạnh. Dương Diệp hỏi: "Lúc trước nghe thành chủ Liệp Hộ Thành nói, sau khi ta đến Trung Vực, Đỉnh Hán Đế Quốc đã nắm được hành tung của ta. Vừa rồi ta dùng thần thức dò xét, cũng không phát hiện mình bị theo dõi, rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng lẽ có cường giả Hoàng Giả Cảnh đang theo dõi ta?"
Hành tung bị người khác nắm giữ, đây là điều Dương Diệp không thể chấp nhận, bởi vì như vậy sẽ luôn rơi vào thế bị động.
Kiếm Linh quét nhìn bốn phía, đột nhiên, nàng ngẩng đầu nhìn lên không trung. Trầm ngâm một hồi, Kiếm Linh nói: "Nếu ta đoán không sai, hẳn là trên không trung có thứ gì đó đang theo dõi ngươi."
Dương Diệp ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời trong xanh, ngoài mấy đóa mây trắng ra thì không có gì cả. Nhưng hắn cũng không cho rằng Kiếm Linh đang lừa mình, do dự một chút, Cửu U Kiếm Vũ sau lưng Dương Diệp vỗ nhẹ. Hắn bay vút lên trời. Lên đến độ cao trăm trượng, Dương Diệp dùng thần thức quét một vòng xung quanh, vẫn không phát hiện ra điều gì, hắn càng thêm nghi hoặc.
"Tiếp tục đi lên!" Lúc này, Kiếm Linh đến bên cạnh Dương Diệp, rồi nhìn về phía một đóa mây trắng đang trôi lơ lửng trên bầu trời.
Nhìn đóa mây trắng kia, Dương Diệp hai mắt híp lại, tâm niệm vừa động, một đạo kiếm quang từ trong hộp kiếm màu lam lao ra, trong nháy mắt đã đến chỗ đóa mây trắng, kiếm quang cường đại trực tiếp đánh tan đám mây. Ngay khoảnh khắc đám mây bị đánh tan, một con đại ưng màu bạc từ trong đó vọt ra, đôi cánh của nó đột nhiên vỗ mạnh, lao xuống phía Dương Diệp. Cùng lúc đó, từ trong đôi mắt màu vàng kia, đột nhiên bắn ra hai đạo kim quang, tốc độ của chùm sáng cực nhanh, trong nháy mắt đã đến trên đỉnh đầu Dương Diệp!
Tôn cấp yêu thú!
Sắc mặt Dương Diệp hơi đổi, hắn không ngờ con ưng này lại là một con Tôn cấp yêu thú, thảo nào có thể bay cao như vậy, ẩn nấp sâu như vậy. Hắn vung tay phải, một đạo kiếm khí bắn ra, hai đạo kim quang kia tức thì vỡ nát. Đồng thời thân hình khẽ động, cả người và kiếm hóa thành một đạo kiếm quang bắn thẳng về phía con ngân ưng đang lao xuống!
"Két!"
Hắc ưng đột nhiên phát ra một tiếng kêu bén nhọn chói tai, tiếp theo, vô số đạo kim quang từ trong hai mắt nó bộc phát ra. Phía dưới, Dương Diệp cũng vung mạnh Hàn Quang Kiếm trong tay, kiếm khí phủ kín đất trời bắn ra.
Oanh...
Trên không trung, từng tiếng nổ năng lượng không ngừng vang vọng, từng tầng sóng khí khuếch tán trên không trung, không gian rung chuyển từng đợt.
Cuối cùng, một người một ưng đã va vào nhau. Kiếm của Dương Diệp đâm vào hai móng của ngân ưng, cánh tay hắn hơi tê rần. Dương Diệp biến sắc, hiển nhiên, hắn đã có chút đánh giá thấp thực lực của con ưng này. Chính trong khoảnh khắc đó, hai móng của ngân ưng đột nhiên siết chặt lấy thanh Hàn Quang trong tay Dương Diệp. Nhưng đúng lúc này, một luồng hàn khí lạnh thấu xương từ Hàn Quang Kiếm bộc phát ra, hai móng của ngân ưng tức thì buông lỏng kiếm của Dương Diệp, rồi lao xuống, chụp lên đầu hắn.
Hiển nhiên, ngân ưng muốn cào xuyên đầu Dương Diệp, nhưng nó đã thất bại, đầu của Dương Diệp cũng cứng rắn như móng của nó. Tay trái Dương Diệp bắt lấy một móng vuốt của ngân ưng, sau đó tay phải cầm Hàn Quang Kiếm nhắm vào bụng nó mà đâm mạnh một nhát. "Keng" một tiếng, kiếm không đâm thủng được bụng ngân ưng, nhưng ngay sau đó, kiếm ý cửu trọng phun ra, trong nháy mắt bao phủ lấy nó.
Tiếp theo, tay phải Dương Diệp đột ngột xoay tròn. "Xoẹt" một tiếng, Hàn Quang Kiếm đã xuyên qua bụng ngân ưng.
Hai mắt ngân ưng từ từ nhắm lại.
Dưới mặt đất, nhìn con ngân ưng trong tay, Dương Diệp lắc đầu, thầm nghĩ nếu có gã nhóc kia ở đây thì tốt rồi. Có gã nhóc kia, hắn căn bản không cần động thủ, chỉ cần móng vuốt nhỏ của nó vung lên, con ngân ưng cường hãn này hẳn sẽ quỳ xuống đất thần phục thôi?
"Gã nhóc kia..."
Nghĩ đến gã nhóc màu tím lông xù kia, khóe miệng Dương Diệp lộ ra một nụ cười, xem ra, có thời gian phải đến Trung Vực một chuyến. Lúc đầu nghe Yêu Hoàng nói, sau khi gã nhóc kia nhận được truyền thừa là có thể hóa thành hình người, hình người à, thật đáng mong chờ!
Thu hồi suy nghĩ, Dương Diệp ném thi thể ngân ưng trong tay cho Kiếm Linh, nói: "Luyện thành kiếm nô, chắc là được chứ?"
Kiếm Linh liếc nhìn con ngân ưng, gật đầu.
Thấy vậy, nụ cười trên khóe miệng Dương Diệp càng tươi hơn. Có con ngân ưng kiếm nô này, sau này đừng hòng có ai có thể lén lút tấn công hay mai phục hắn nữa! Hơn nữa, thực lực của con ưng này cũng rất cường hãn, sau khi luyện chế thành kiếm nô, còn là một trợ lực lớn!
Nhất cử lưỡng tiện!
Dương Diệp xếp bằng ngồi dưới đất, lấy ra hai khối siêu phẩm năng lượng thạch bắt đầu điên cuồng hấp thu. Trận chiến vừa rồi khiến hắn cảm giác sắp đột phá. Cảnh giới của hắn lúc này đã đạt đến một điểm giới hạn, có áp chế thế nào cũng không được nữa. Nếu đã không áp chế được, vậy thì tấn chức thôi!
...
Đất Man Hoang.
"Chủ nhân, đã mất liên lạc với Thần Nhãn Ngân Ưng!"
"Không sao!"
"Có cần tiếp tục phái Thần Nhãn Ngân Ưng theo dõi không?"
"Không cần. Có phái đi nữa cũng là nộp mạng. Ngân ưng không dễ có được, đừng lãng phí trên người Dương Diệp. Truyền lệnh của ta, phàm là kẻ giết được Dương Diệp, thưởng tám ngàn cực phẩm năng lượng thạch, ba quyển huyền kỹ Thiên cấp trung phẩm, ba món huyền bảo Thiên cấp trung phẩm, ngoài ra, còn có thể trở thành thành chủ của một tòa thành có năm triệu dân. Còn nữa, phái người thông báo cho Bách Hoa Cung ở Nam Vực, nói với họ nếu muốn báo thù, bây giờ chính là thời cơ tốt nhất. Mặt khác, thông báo cho mấy đại tông môn và hai nhà An gia, nói cho bọn họ biết, ai giết được Dương Diệp, sau này khi thu phục Nam Vực, những nơi có linh khí dồi dào ở Nam Vực sẽ do người đó ưu tiên lựa chọn!"
"Vâng!"
La Tuấn từ trên ghế chậm rãi đứng dậy, đi đến bên cửa. Ngoài ngàn trượng trong tầm mắt hắn là một vùng mông lung. Nhìn khu vực mông lung này, sắc mặt La Tuấn ngưng trọng. Bởi vì sau khu vực này chính là di tích của Lưu Vân Thánh Giả, bên trong đó, ngoài truyền thừa của Lưu Vân Thánh Giả ra, còn có Càn Khôn Đồ!
"Càn Khôn Đồ... Ha ha!"
...
Dương Diệp mở mắt, khẽ hé miệng, một ngụm trọc khí từ trong miệng hắn phun ra.
"Linh Giả Cảnh tứ phẩm, hắc hắc, lại tiến thêm một bước!"
Dương Diệp cười hắc hắc, sau đó nhìn về phía Kiếm Linh trước mặt. Kiếm Linh khẽ gật đầu, vung tay phải, con ngân ưng kia xuất hiện trước mặt hắn. Tinh thần lực của Dương Diệp chui vào giữa hai hàng lông mày của nó...
Nửa khắc sau, trên bầu trời có thêm một đôi mắt của Dương Diệp.
Đôi mắt này vượt xa dự đoán của Dương Diệp, bởi vì hắn phát hiện, đôi mắt này lại có thể nhìn rõ ràng mọi thứ trong phạm vi năm trăm dặm, cho dù là một con kiến, đôi mắt này cũng có thể nhìn thấy vô cùng rõ ràng. Nghĩ đến việc trước đây bị một đôi mắt kinh khủng như vậy nhìn chằm chằm, Dương Diệp không khỏi rùng mình một cái!
Nhưng may mắn là, bây giờ đôi mắt này là của hắn! Kẻ nên lo lắng không phải là hắn, mà là những kẻ muốn tới giết hắn!
Dương Diệp cười hắc hắc, Cửu U Kiếm Vũ sau lưng chợt lóe lên, thân hình tức thì biến mất tại chỗ.
Trung Vực!
"Trường hà quán nhật!"
Trên đỉnh một ngọn núi, một nam tử tóc dài xõa vai lăng không nhảy lên, trường thương trong tay như một vầng mặt trời chói chang, mang theo ánh sáng vàng rực rỡ chói mắt đột nhiên ném xuống phía dưới. Trường thương kéo theo một cái đuôi màu vàng dài mấy trượng, tựa như một ngôi sao băng từ trên trời giáng xuống, bắn thẳng về phía một con cự hổ màu trắng to như một ngọn núi nhỏ ở phía dưới!
"Gầm!"
Cự hổ màu trắng ngửa đầu gầm lên một tiếng giận dữ, hai móng đột nhiên đập xuống đất, cả ngọn núi kịch liệt run lên, còn bản thể của nó thì tung người nhảy lên, bổ nhào về phía cây trường thương kia.
"Bành!"
Hai bên vừa tiếp xúc, con bạch hổ đó đã bị trường thương đâm vào cơ thể, lập tức bị trường thương ghim xuống mặt đất.
"Oanh!"
Trường thương cắm cả con bạch hổ xuống đất, tức thì, sườn núi ầm ầm nổ tung, vô số bụi mù tràn ngập bầu trời.
Nam tử rơi xuống trước thi thể bạch hổ, tay phải vẫy một cái, chuôi trường thương màu bạc cắm trên người bạch hổ hóa thành một đạo ngân quang bay vào tay hắn.
"Quá yếu, hóa ra tứ đại thần thú chủng tộc cũng chỉ đến thế mà thôi, xem ra chỉ có thể đi tìm long tộc luyện tập một chút!"
Nam tử lắc đầu xoay người rời đi. Vừa đi được mấy bước, đột nhiên, không gian trước mặt hắn kịch liệt dao động. Đó là truyền âm phù.
Một lát sau, nam tử nhướng mày, nói: "Kiếm Hoàng? Cùng giai vô địch? Đệ tử trong tông môn lại không một ai là đối thủ của hắn, thú vị, không ngờ mấy năm không về Trung Vực, Trung Vực lại xuất hiện thiên tài bực này, thú vị... Hy vọng đừng quá yếu, nếu không thì thật vô vị!"
Dứt lời, nam tử trực tiếp xé rách không gian, biến mất tại chỗ.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂