"Kiếm Tông xuất hiện một siêu cấp thiên tài có thể sánh ngang với yêu nữ!"
Câu nói này không biết từ ai truyền ra, khiến cho toàn bộ ngoại môn Kiếm Tông sôi trào hẳn lên. Vốn dĩ những đệ tử ngoại môn không mấy hứng thú với kỳ khảo hạch cũng nghe tin mà chạy đến Kiếm Nô Tháp, thậm chí, một số trưởng lão và đệ tử đang bế quan tu luyện cũng bị bằng hữu của mình kéo tới.
Trong phút chốc, trước Kiếm Nô Tháp trở nên náo nhiệt chưa từng có.
"Mười sáu tuổi đã là Tiên Thiên, chậc chậc, Giang Nguyên trong Kiếm Nô Tháp này quả không hổ là thiên tài trăm năm khó gặp của Giang Tuyết Thành a!"
"Đúng vậy, ta mười sáu tuổi mới là Huyền Giả lục phẩm, vậy mà người ta mười sáu tuổi đã đạt tới Tiên Thiên, thật là người so với người, tức chết người mà!"
"Trên đời có một loại người gọi là yêu nghiệt. Kiếm Tông ta vốn đã có một yêu nữ, nay lại thêm một Giang Nguyên, Đại Kiếm Tông ta đây là muốn quật khởi rồi!"
"Còn có tên tạp dịch đệ tử Dương Diệp kia nữa, hắn có thể kiên trì lâu như vậy ở bên trong, đủ thấy thực lực và thiên phú của hắn. Nếu không có gì bất ngờ, hắn hẳn sẽ cùng Giang Nguyên và Thanh Tuyết tham gia kỳ Thanh Vân Bảng tiếp theo!"
"Đúng là sông có khúc, người có lúc a! Lúc trước khi hắn bị đày làm tạp dịch đệ tử, ta còn cùng các đệ tử khác cười nhạo hắn, không ngờ chỉ trong một thời gian ngắn, người ta đã vượt xa chúng ta!"
"Phải đó, hắn ta cũng biết. Lúc trước khi truyền kỹ trưởng lão chỉ điểm huyền kỹ cho ta, vì ta không nghiêm túc nên trưởng lão ấy liền nói: 'Ngươi muốn làm Dương Diệp thứ hai sao?'. Nếu bây giờ ngài ấy hỏi ta như vậy, ta nhất định sẽ nói là nguyện ý!"
"Hừ, cho dù hắn thiên phú không tệ thì đã sao, có Giang Nguyên ở đây, hắn chắc chắn sẽ trở thành vật làm nền!"
"Sư đệ, lời này của ngươi có chút mùi ghen tị rồi đấy, nhưng cũng là sự thật. Lần trước có yêu nữ, những thiên tài khác trong bảng ngoại môn đều trở nên ảm đạm vô quang, danh không kinh truyền. Lần này có Giang Nguyên, Thanh Tuyết sư muội vừa tấn thăng Tiên Thiên và tên tạp dịch đệ tử này cũng chỉ có thể làm lá xanh mà thôi!"
"..."
Nhìn dòng người càng lúc càng đông, âm thanh càng lúc càng ồn ào, Tào Hỏa cười khổ lắc đầu, đám người này vì xem thiên tài mà ngay cả tu luyện cũng bỏ bê. Nhưng ông cũng không ngăn cản, bởi nếu là ông nghe được tin này, chắc chắn cũng sẽ chạy tới.
"Lão đầu, tiểu tạp dịch lúc nào mới ra?" Lúc này, Bảo Nhi nhìn Tào Hỏa, có chút mất kiên nhẫn hỏi. Nàng đã đợi rất lâu rồi, nếu không phải lão đầu nói tiểu tạp dịch ở trong tháp có chỗ tốt, nàng đã sớm xông vào lôi người ra rồi.
Nhìn tiểu ma nữ trước mắt, Tào Hỏa rất đau đầu. Thật ra ông rất tò mò, tại sao tiểu ma nữ này lại thân thiết với Dương Diệp như vậy? Hơn nữa còn trông có vẻ nói gì nghe nấy.
"Lão đầu, ta đang hỏi ngươi đó, tiểu tạp dịch ở bên trong sẽ không có chuyện gì chứ?" Bảo Nhi có chút lo lắng nói.
Tào Hỏa vội vàng cười nói: "Không có, trong tháp này là một huyễn trận, dù có chết ở bên trong cũng không sao cả. Còn tại sao hắn chưa ra, ta cũng không rõ, nhưng ta đoán, hắn sắp ra rồi!"
Tào Hỏa vừa dứt lời, phù văn quanh thân Kiếm Nô Tháp chợt lóe lên, sau đó một bóng người bị dịch chuyển ra ngoài.
"Ra rồi, ra rồi, tên tạp dịch đệ tử đó ra rồi..."
Nghe tiếng hô của đệ tử bên cạnh, Tào Hỏa cười nói: "Thấy chưa, hắn ra rồi đó..." Đột nhiên, giọng nói của Tào Hỏa im bặt, bởi vì xung quanh quá yên tĩnh, hơn nữa, ánh mắt của tiểu ma nữ kia nhìn ông cũng không còn thân thiện.
Tào Hỏa vô thức nhìn sang bên cạnh, ông phát hiện tất cả mọi người xung quanh đều đã im lặng, kể cả mấy vị trưởng lão bên cạnh ông cũng trở nên vô cùng tĩnh lặng, ánh mắt như thể nhìn thấy quỷ. Tào Hỏa nhíu mày, nhìn về phía bóng người vừa bị dịch chuyển ra, khi thấy rõ dung mạo người nọ, thân thể Tào Hỏa tức thì cứng đờ tại chỗ.
Bên ngoài Kiếm Nô Tháp xuất hiện một cảnh tượng quỷ dị, mọi âm thanh ồn ào đều biến mất, tất cả mọi người đều trở nên vô cùng yên tĩnh, thậm chí có thể nói là ngây ra như phỗng.
Giang Nguyên gắng sức lắc đầu, đợi cảm giác choáng váng trong đầu tan đi hắn mới mở mắt ra. Khi thấy cảnh tượng trước mắt, hắn cũng ngây người. Tất cả mọi người đều đang nhìn hắn, chăm chú nhìn hắn, khiến hắn không hiểu ra sao.
Rất nhanh, trên mặt Giang Nguyên lộ ra nụ cười rạng rỡ, thầm nghĩ: "Chắc chắn là thành tích của mình quá xuất chúng, khiến cho những người này phải chấn kinh. Cũng phải, mình là cường giả Tiên Thiên, lại còn xông qua tầng thứ mười lăm, sao họ có thể không kinh sợ cho được?"
Nghĩ đến đây, Giang Nguyên đứng dậy, đi đến trước mặt Tào Hỏa, ôm quyền nói: "Trưởng lão, ta đã xông qua tầng mười lăm!" Khi nói những lời này, giọng Giang Nguyên rất bình tĩnh, nhưng vẻ ngạo nghễ trong giọng nói và trên gương mặt lại hiện ra vô cùng rõ ràng.
Nghe lời Giang Nguyên, Tào Hỏa cuối cùng cũng hoàn hồn, ông không trả lời Giang Nguyên, chỉ nhìn về phía Kiếm Nô Tháp, như người mất hồn: "Sao có thể, sao có thể được..."
"Ha ha..."
Lúc này, giữa sân đột nhiên vang lên một tràng cười lớn. Người cười lớn không ai khác chính là Thiên trưởng lão. Khoảnh khắc nhìn thấy người bị truyền tống ra là Giang Nguyên, trái tim ông đã đập lên thình thịch, bây giờ nghe lời Giang Nguyên nói, ông càng thêm chắc chắn. Giờ khắc này, ông dùng tiếng cười để giải tỏa tâm trạng kích động của mình.
Kết quả này thật sự khiến mọi người vô cùng bất ngờ, đặc biệt là mấy vị trưởng lão. Huyền Giả bát phẩm xông đến tầng mười chín, đây là khái niệm gì?
Có người vui mừng, có người chấn kinh, có người nghi hoặc, có người sầu muộn.
Lúc này Giang Nguyên đang vô cùng nghi hoặc, hắn hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Không có những tiếng reo hò như trong tưởng tượng, không có ánh mắt sùng bái của mọi người như trong tưởng tượng, không có những lời xu nịnh tâng bốc như trong tưởng tượng. Các trưởng lão không nhìn hắn, ánh mắt của các đệ tử xung quanh nhìn hắn cũng rất kỳ quái.
"Không cần nghi hoặc nữa, ngẩng đầu nhìn mấy chữ trên tháp đi!" Đúng lúc này, Thanh Tuyết, người đã tấn thăng Tiên Thiên, đi đến bên cạnh Giang Nguyên, châm chọc nói.
Thật ra, khi nhìn thấy người ra là Giang Nguyên, nàng cũng vô cùng kinh ngạc. Giống như những người khác, ban đầu nàng cũng cho rằng người ở tầng mười chín là Giang Nguyên, hiển nhiên, tất cả bọn họ đều đã sai. Nhưng sau cơn kinh ngạc, nàng rất nhanh đã chấp nhận sự thật, bởi vì so với Giang Nguyên, nàng càng muốn đứng về phía Dương Diệp hơn. Không vì điều gì khác, chỉ vì hai chữ nhân phẩm.
Giang Nguyên không để ý đến giọng điệu của Thanh Tuyết, ngẩng đầu nhìn lên tháp, khi thấy hai chữ "Mười chín" to lớn kia, hai mắt Giang Nguyên tức thì trợn trừng, ngay sau đó, sắc mặt trở nên vô cùng đặc sắc.
Có người sầu muộn, đương nhiên là chỉ Liễu Thanh Vũ. Khoảnh khắc nhìn thấy Giang Nguyên, hắn không kinh ngạc, mà là chấn động. Tâm trí hắn trước nay chưa từng đặt trên người Giang Nguyên, hắn vẫn luôn tính toán xem Dương Diệp ở bên trong được bao lâu. Không thể không nói, mấy ngày nay đối với hắn không khác gì một loại dày vò. Dương Diệp ở bên trong thêm một canh giờ, đối với hắn chính là một loại hành hạ. Bởi vì kiên trì ở bên trong càng lâu, càng chứng tỏ tiềm lực và thực lực của Dương Diệp!
Tốt rồi, bây giờ đây không còn là giày vò nữa, mà là một tai ương.
Các đệ tử trong bảng ngoại môn xung quanh liếc nhìn Liễu Thanh Vũ, khi thấy đôi quyền nắm chặt cùng sắc mặt âm trầm của hắn, tất cả đều âm thầm lắc đầu, đây chính là điển hình của việc tự tìm đường chết. Tuy nhiên, điều này cũng khiến mọi người hiểu ra một đạo lý, đó là không được khinh địch, không được cho đối thủ của mình bất kỳ cơ hội nào, nếu không, Liễu Thanh Vũ trước mắt chính là ví dụ tốt nhất.
Lúc này Liễu Thanh Vũ cũng đang hối hận, vô cùng hối hận. Nếu sớm biết Dương Diệp có thể có được thành tựu như ngày hôm nay, lúc trước hắn nhất định sẽ bất chấp tất cả để giết chết Dương Diệp. Đáng tiếc bây giờ nói gì cũng đã muộn, chưa nói đến việc hắn có giết được Dương Diệp hay không, chỉ cần hắn dám ra tay với Dương Diệp, các trưởng lão Kiếm Tông tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!
Liễu Thanh Vũ không xem tiếp nữa, nhìn sâu vào Kiếm Nô Tháp một lần cuối, rồi xoay người rời đi. Bây giờ hắn không còn hứng thú xem Dương Diệp có thể xông qua mấy tầng, hắn phải nghĩ cách đối phó với Dương Diệp. Bởi vì hắn biết, với ân oán giữa Liễu gia và Dương Diệp, nếu Dương Diệp quật khởi, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Liễu gia của hắn!
Và việc hắn cần làm bây giờ, chính là làm thế nào để dập tắt mối uy hiếp này từ trong trứng nước.
Bên trong tầng mười chín, sau khi tĩnh tọa khoảng hơn một canh giờ, Dương Diệp vốn đang nhắm chặt hai mắt bỗng mở ra, trong mắt lóe lên một tia vui mừng, nói: "Không ngờ một trận chiến này lại khiến ta tấn thăng đến Huyền Giả cửu phẩm, chiến đấu sinh tử quả nhiên có chỗ tốt!" Không sai, trải qua trận chiến lúc trước, hắn đã trở thành Huyền Giả cửu phẩm, thực lực tăng lên khiến hắn có thêm vài phần chắc chắn đối với kiếm nô ở tầng tiếp theo!
Đứng dậy hoạt động tứ chi, nghe tiếng xương cốt toàn thân vang lên "răng rắc", Dương Diệp hài lòng gật đầu. Nếu bây giờ để hắn đối chiến với kiếm nô Tiên Thiên lúc trước, hắn chắc chắn sẽ không mất nhiều thời gian như vậy. Bởi vì không chỉ cảnh giới của hắn tăng lên, mà ngay cả sức mạnh nhục thân của hắn cũng đã tăng lên rõ rệt.
Dương Diệp không do dự, nhanh chân bước lên cầu thang dẫn đến tầng thứ hai mươi. Giờ phút này, hắn chiến ý ngút trời!
Dương Diệp bước vào tầng thứ hai mươi, khi thấy đối thủ của mình, hắn trực tiếp sững sờ, sau đó hai mắt híp lại, sắc mặt trở nên ngưng trọng hơn cả khi đối mặt với kiếm nô cấp Tiên Thiên