Một con Tử Điêu xuất hiện trên vai Dương Diệp, trong móng vuốt nhỏ của nó là một miếng mộc bài, chính là miếng mộc bài trong tay nam tử nho nhã lúc trước.
Cùng lúc đó, khi Tử Điêu xuất hiện trên vai Dương Diệp, những hàng rào không gian xung quanh hắn lập tức bị phá vỡ!
Tử Điêu nhìn Dương Diệp, chớp chớp mắt, sau đó áp đầu nhỏ lên gò má hắn, không ngừng cọ tới cọ lui.
Dương Diệp ôm Tử Điêu vào lòng, hôn lên trán nó một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn xoe của Tử Điêu nhất thời hiện lên một vệt ửng hồng. Dương Diệp vui vẻ, lại hôn lên trán nó một cái nữa, cười nói: "Sao thế, tiểu gia hỏa, ngươi còn biết xấu hổ à? Hửm, không phải nói sau khi ngươi tiếp nhận truyền thừa là có thể hóa thành hình người sao? Lẽ nào ngươi vẫn chưa tiếp nhận truyền thừa?"
Tử Điêu tức giận trừng mắt nhìn Dương Diệp, sau đó đưa miếng mộc bài trong móng vuốt cho hắn, tiếp theo dùng hai móng vuốt nhỏ che đi khuôn mặt, trốn lên trên đầu Dương Diệp.
Dương Diệp cất tiếng cười ha hả, không trêu chọc tiểu gia hỏa nữa, cầm miếng mộc bài trong tay, hắn học theo nam tử nho nhã lúc trước, rót một luồng huyền khí vào trong đó.
"A!"
Đúng lúc này, Khô Lâu Nhân ở một bên đột nhiên phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
"Ấy da? Ngươi sao thế?" Dương Diệp khoa trương nhìn về phía Khô Lâu Nhân, nói: "Ngươi trông có vẻ rất đau đớn?" Vừa nói, hắn lại rót thêm một luồng huyền khí vào mộc bài.
"A..."
Khô Lâu Nhân không ngừng lăn lộn trên không trung, gầm lên giận dữ: "Dừng tay, dừng tay, nhân loại mau dừng tay, nếu không, nếu không bổn tổ sẽ cùng ngươi đồng quy vu tận!"
"Ngươi còn dám uy hiếp ta? Cứ thử xem, xem ngươi có thể đồng quy vu tận với ta được không!"
Dương Diệp nói xong, lại truyền thêm vài luồng huyền khí vào mộc bài, Khô Lâu Nhân nhất thời đau đớn gào thét không ngừng trên không trung.
"Giết hắn, giết hắn!"
Đúng lúc này, bên dưới truyền đến thanh âm có phần tức tối của nam tử nho nhã. Nghĩ đến việc Thi Tổ bị Dương Diệp khống chế, sắc mặt nam tử nho nhã liền trở nên u ám, tình huống này đối với bọn họ không khác gì một tai họa mang tính hủy diệt!
"Không gian lồng giam!"
Trên không trung, vang lên thanh âm của ba nghìn cường giả Tôn Giả Cảnh, từng lớp hàng rào không gian tầng tầng lớp lớp xuất hiện bốn phía Dương Diệp. Nhưng vào lúc này, Tử Điêu cũng vung móng vuốt nhỏ lên, những hàng rào không gian xung quanh Dương Diệp lập tức vặn vẹo, một lát sau, "ầm" một tiếng, tất cả hàng rào không gian đều tan biến trong nháy mắt!
Sắc mặt Triệu Trường Vân và những người khác đại biến!
Dương Diệp liếc nhìn tiểu gia hỏa, tiểu gia hỏa đắc ý nở một nụ cười, móng vuốt nhỏ xoa xoa vành tai Dương Diệp, dường như muốn nói, ta lợi hại không?
Dương Diệp mỉm cười, sau đó nhìn về phía Khô Lâu Nhân, nói: "Bây giờ, giúp ta giết đám huyền giả Tôn Giả Cảnh này, đương nhiên, ngươi có thể từ chối, nhưng tốt nhất là đừng có suy nghĩ đó, nếu không, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết. Còn nữa, cũng đừng uy hiếp ta, trừ phi ngươi đạt tới Bán Thánh hoặc Hoàng Giả Cảnh thật sự, bằng không đừng hòng đồng quy vu tận với ta!"
Thân thể Khô Lâu Nhân không ngừng run rẩy, dường như đang do dự.
Ánh mắt Dương Diệp lạnh đi, đang chuẩn bị cho đối phương nếm mùi lợi hại, đúng lúc này, Khô Lâu Nhân vội vàng dùng huyết nhận trong tay vung về phía những huyền giả Tôn Giả Cảnh kia, vô số tia máu bắn ra, một vài huyền giả Tôn Giả Cảnh đứng gần hắn nhất thời bị đánh cho hồn phi phách tán!
"Thi Tổ, ngươi dám..." Phía dưới, nam tử nho nhã giận dữ.
"Dám cái lão mẫu nhà ngươi, đồ ngu xuẩn!" Thi Tổ nổi giận, so với Dương Diệp, hắn càng hy vọng hồn bài nằm trong tay tên Gia Cát này, nhưng hắn không ngờ tên Gia Cát này lại vứt bỏ hồn bài, đúng là ngu xuẩn đến mức nào chứ? Vừa nghĩ đến sau này sẽ bị Dương Diệp khống chế và nô dịch, Thi Tổ liền tức giận đến mức muốn hủy diệt cả thế giới!
"Vút..."
Vô số đạo huyết quang không ngừng bắn nhanh ra bốn phía, một vài huyền giả Tôn Giả Cảnh liên thủ lại cũng miễn cưỡng chống đỡ được, nhưng vấn đề là, công kích của bọn họ rơi vào người Thi Tổ, giống như gãi ngứa cho nó vậy, Thi Tổ này một chút thương tổn cũng không có!
Đánh thế nào đây? Thân thể của Thi Tổ này đối với huyền giả Tôn Giả Cảnh mà nói, chính là một tồn tại vô địch!
"Giết!"
Đúng lúc này, chân trời truyền đến một tiếng gầm giận dữ.
Nghe thấy thanh âm này, Dương Diệp vui mừng, bởi vì đây là giọng của Đinh Thược Dược!
Không chút do dự, Dương Diệp tâm niệm vừa động, toàn bộ Huyền Kiếm trong cơ thể bay ra, sau đó lao về phía những huyền giả Tôn Giả Cảnh của Đỉnh Hán Đế Quốc. Tiểu gia hỏa trên vai hắn cũng không hề rảnh rỗi, móng vuốt nhỏ không ngừng vung lên, từng đạo tử quang liên tục lóe lên. Phàm là cường giả bị tử quang đánh trúng, cơ bản đều bị một kích mất mạng, một vài huyền giả Tôn Giả Cảnh ngũ phẩm trở lên tuy không chết, nhưng cũng ít nhất là trọng thương, hoàn toàn mất đi sức chiến đấu!
Không một ai có thể chống lại được Dương Diệp, Khô Lâu Nhân và tiểu gia hỏa, ba người bọn họ đi đến đâu, không chết cũng bị thương!
Khi Đinh Thược Dược mang theo cường giả Tôn Giả Cảnh gia nhập chiến trường, cục diện lập tức trở thành một màn tàn sát nghiêng về một phía, chưa đầy nửa khắc, phe Đỉnh Hán Đế Quốc đã chết gần 500 cường giả Tôn Giả Cảnh!
"Lui, mọi người lui, lui lại!"
Bên dưới, Triệu Trường Vân điên cuồng hét lớn, sau đó dẫn đầu một nhóm người lui về phía Đỉnh Hán Đế Quốc. Không ai kìm hãm được Dương Diệp và Thi Tổ kia, nếu tiếp tục chiến đấu, cho dù có thể thắng, e rằng cũng là thắng thảm, đây không phải là điều hắn mong muốn!
"Xong rồi!"
Trên không trung, nhìn Triệu Trường Vân và những người khác rút lui, sắc mặt Nguyên Thiên trắng bệch, trong mắt tràn ngập vẻ tro tàn. Người của Đỉnh Hán Đế Quốc vừa rút đi, Nguyên Môn làm sao ngăn chặn được bọn Dương Diệp?
Giờ phút này, hắn mới hiểu được, hóa ra Nguyên Môn trong mắt Đỉnh Hán Đế Quốc, chỉ là một quân cờ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào...
"Dương Diệp, ngươi thắng rồi, Nguyên Môn ta đầu hàng!"
Đúng lúc này, trên bầu trời Nguyên Môn vang lên thanh âm của Nguyên Thiên.
Mọi người đều dừng tay.
"Cường giả Tôn Giả Cảnh của Nguyên Môn còn bao nhiêu?" Dương Diệp hỏi Đinh Thược Dược bên cạnh.
"Chưa đến 200!" Đinh Thược Dược đáp.
Dương Diệp gật đầu, sau đó nói: "Giết, giết sạch toàn bộ cường giả Tôn Giả Cảnh của Nguyên Môn, dưới Tôn Giả Cảnh, phàm là kẻ nào dám phản kháng, giết!"
Nguyên Môn đầu hàng, Dương Diệp có thể tin tưởng bọn chúng sao? Đáp án là không thể. Dương Diệp tin rằng, ngày sau La Tuấn lại đến Nam Vực, Nguyên Môn này e rằng sẽ lập tức quay đầu về với La Tuấn. Hiện tại có ưu thế tuyệt đối mà không diệt trừ tai họa ngầm Nguyên Môn này, thì Dương Diệp đúng là tự rước họa vào thân!
Đinh Thược Dược liếc nhìn Dương Diệp, trong mắt có một tia tán thưởng, lúc trước nàng chỉ sợ Dương Diệp sẽ đồng ý yêu cầu của Nguyên Thiên. Bởi vì nếu như vậy, Nguyên Môn này sẽ trở thành một nhân tố bất ổn, có thể phản bội bất cứ lúc nào. Hơn nữa, lúc trước Dương Diệp đã tru diệt nhiều cường giả Nguyên Môn như vậy, những cường giả này ở Nguyên Môn chắc chắn có thân nhân, có đệ tử, những người đó sẽ không hận Dương Diệp sao?
May thay, Dương Diệp không có lòng dạ đàn bà!
"Giết! Giết sạch cho ta!"
Thanh âm của Đinh Thược Dược vang vọng trên bầu trời Nguyên Môn.
Trong phút chốc, vô số tiếng kêu rên thảm thiết vang lên!
"Dương Diệp!"
Trên tầng mây vang lên tiếng gầm gừ xen lẫn oán độc của Nguyên Thiên.
Dương Diệp chẳng thèm để ý đến đối phương, mang theo Thi Tổ và tiểu gia hỏa đuổi theo đám người Triệu Trường Vân.
Sau khi đám người Triệu Trường Vân rút quân, toàn bộ Nguyên Môn căn bản không thể chống lại đám người Đinh Thược Dược, trận chiến gần như là một cuộc tàn sát một chiều, vô số đệ tử Nguyên Môn lần lượt ngã xuống.
Trên tầng mây, sắc mặt Nguyên Thiên dữ tợn đến đáng sợ.
"Để lão phu đi giết hắn!" Đúng lúc này, một vị Thái Thượng Trưởng Lão Hoàng Giả Cảnh của Nguyên Môn sau lưng Nguyên Thiên thân hình khẽ động, bay về phía Dương Diệp.
"Đừng!"
Nguyên Thiên gầm lên.
Nhưng vẫn có chút muộn, khi vị cường giả Hoàng Giả Cảnh kia đến trên bầu trời chỗ Dương Diệp, đang chuẩn bị ra tay, một bàn tay xuyên qua không gian, trong nháy mắt xuất hiện trên đầu vị trưởng lão kia, sau đó dùng sức vỗ xuống...
"Ầm!"
Vị trưởng lão kia cùng với khoảng không gian đó trực tiếp biến mất!
Nguyên Thiên và những người khác kinh hãi!
Cường giả Bán Thánh lại có thể mạnh đến mức này!
Mà lúc này, đám người Nguyên Môn bên dưới đã bị tàn sát gần hết. Tông môn đệ nhất Nam Vực một thời, cứ như vậy bị diệt!
"Dương Diệp, ta với ngươi không đội trời chung! La Tuấn, ngươi cũng chờ đó cho ta!"
Nguyên Thiên tuy hận Dương Diệp, nhưng hắn càng hận Đỉnh Hán Đế Quốc của La Tuấn hơn, bởi vì nếu không phải Đỉnh Hán Đế Quốc từ bỏ Nguyên Môn, Nguyên Môn căn bản sẽ không bị tàn sát, ít nhất cũng có thể bảo lưu một ít mầm mống. Nhưng bây giờ, toàn bộ Nguyên Môn đều bị giết sạch, chỉ còn lại mấy người Hoàng Giả Cảnh bọn họ...
"Chúng ta đi!"
Nguyên Thiên cuối cùng liếc nhìn Nguyên Môn đã là một đống hỗn độn trước mắt, sau đó mang theo vài vị Thái Thượng trưởng lão của Nguyên Môn biến mất trên bầu trời.
"Cứ để bọn họ rời đi như vậy sao?" Thú Hoàng nói.
"Trừ phi sư phụ của Dương Diệp ra tay, nếu không, chúng ta không giữ được bọn họ!" Thủy Hoàng nói.
"Hậu họa vô cùng a!" Thú Hoàng nói.
Thủy Hoàng khẽ cười, nói: "Chưa chắc, hắn tuy hận không thể giết được Dương Diệp, nhưng ta nghĩ, hắn cũng hận không thể giết được La Tuấn, dù sao, tư vị bị người ta vứt bỏ cũng không dễ chịu gì."
"Sau này ngươi và ta nên để ý một chút, cẩn thận bọn họ giở trò!" Thú Hoàng nói.
"Tất nhiên!" Thủy Hoàng gật đầu.
...
Khi đám người Triệu Trường Vân chạy trốn đến Cổ Vực Thành, vô số cường giả áo đen từ Cổ Vực Thành bay ra, sau đó xông vào giữa đám người Triệu Trường Vân, vô số đạo hàn quang lóe lên, hơn mười cường giả Tôn Giả Cảnh nhất thời rơi xuống từ không trung!
"Bổn tọa đã đợi chư vị từ lâu!"
Thanh âm của Lục thành chủ vang vọng trên bầu trời Cổ Vực Thành.
"Lục Nguyên Hạo, ngươi dám!" Triệu Trường Vân giận dữ nói: "Ngươi không sợ Đỉnh Hán Đế Quốc ta san bằng Cổ Vực Thành của ngươi sao?"
"Ta chờ!" Lục Nguyên Hạo đáp.
Mà lúc này, Dương Diệp cùng Thi Tổ và tiểu gia hỏa cũng đã đuổi tới, không một lời thừa thãi, ba người trực tiếp xông vào giữa đám huyền giả Tôn Giả Cảnh, gặp người liền giết.
Dương Diệp và Thi Tổ căn bản không phòng ngự, mặc cho những cường giả Tôn Giả Cảnh kia công kích lên người mình, còn về phần tiểu gia hỏa, căn bản không có ai có thể công kích được nó!
"Ha ha... Giết thật thống khoái, ha ha..." Thi Tổ vừa giết vừa điên cuồng cười lớn.
Nhìn thấy ba người Dương Diệp điên cuồng tàn sát, sắc mặt Triệu Trường Vân dữ tợn, sau đó hét lớn về phía Cổ Vực Thành: "An gia, còn không ra tay, lẽ nào các ngươi cũng muốn phản bội Nhân Chủ sao?"
Trầm mặc một hồi.
Tiếp theo, vô số bóng người mặc đồ đen từ trong thành lao ra.
Toàn bộ đều là cường giả Tôn Giả Cảnh cửu phẩm, có ít nhất 100 người.
Đứng trước 100 bóng người mặc đồ đen này là một nữ tử áo đen, chính là vị Sát Thủ Chí Tôn Hoàng Giả Cảnh kia!
Dương Diệp nhìn cũng không thèm nhìn đối phương, nói: "Tiếp tục giết, bọn họ nếu dám động, ta thề, hôm nay, nhất định sẽ tàn sát cả An gia ở phía nam thành!"
..
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi