Người trong tay Dương Diệp chính là Yêu Dạ!
Thế lực của Cổ Vực Thành nhất thời bùng nổ tiếng reo hò vui mừng vang trời, còn các cường giả của Đỉnh Hán Đế Quốc thì lại vạn phần hoảng sợ. Có huyền giả thậm chí trực tiếp quay đầu bỏ chạy, thế nhưng không một ai có thể thoát thân, bởi vì Tử Điêu, Lôi Lâm cùng năm vị kiếm nô của Thánh Địa đã sớm canh giữ ở bốn phía.
Huyền giả của Cổ Vực Thành cũng không hề nhàn rỗi, ồ ạt xông ra, bao vây toàn bộ huyền giả Trung Vực.
Sắc mặt của những thế gia từng phản bội Cổ Vực Thành trước đó trở nên xám xịt. Giờ phút này, nỗi hối hận trong lòng bọn họ đã không lời nào tả xiết...
Một bước sai lầm, vạn kiếp bất phục, chính là diệt vong!
Mà người của Đinh gia thì lại thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nếu lúc trước bọn họ cũng phản bội Cổ Vực Thành như những thế gia kia, e rằng kết cục tiếp theo của Đinh gia sẽ là phải đối mặt với sự trả thù điên cuồng của Dương Diệp. Dựa vào sự bảo hộ của La Tuấn ư? Đừng nói đùa, lúc này La Tuấn còn tự thân khó bảo toàn.
Thấy đại quân của mình bị vây, tay trái La Tuấn nắm chặt Nhân Hoàng Kiếm, sắc mặt lại có chút bình tĩnh, không hề có ý định bỏ chạy.
Giữa sân, ngoại trừ Yêu Dạ còn sống, tất cả những người khác của Thánh Địa đều đã bị giết, thi thể được Dương Diệp thu vào trong Cổ Sao. Mười tên kiếm nô này đối với hắn có công dụng rất lớn!
Xách theo Yêu Dạ, Dương Diệp đi tới dưới chân thành Cổ Vực, sau đó tiện tay ném ả xuống đất, nói: "Trong Mười Vạn Đại Sơn có một loại Huyền thú tên là 'Xích Dâm Thú'. Loại Huyền thú này cực kỳ dâm loạn, bất kể là nam hay nữ, người hay thú, chúng nó đều không từ một ai. Ngươi đã muốn làm nữ nhân như vậy, hôm nay ta sẽ để ngươi chân chính làm nữ nhân một lần!"
Nghe lời Dương Diệp nói, Yêu Dạ đang thoi thóp sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy, căm tức nhìn Dương Diệp, nói: "Ngươi... ngươi dám..."
"Dẫn Xích Dâm Thú tới!" Thanh âm của Dương Diệp vang vọng trên bầu trời Cổ Vực Thành.
Chỉ một lát sau, hơn mười đầu Xích Dâm Thú đã xuất hiện dưới chân thành. Nhìn thấy Xích Dâm Thú, hai mắt Yêu Dạ đỏ ngầu, tràn ngập vẻ hoảng sợ tột độ. Không muốn chịu nhục, Yêu Dạ oán độc nhìn Dương Diệp, nói: "Dương Diệp, ngươi sẽ chết, Thánh Địa của ta nhất định sẽ giết ngươi, nhất định sẽ, nhất định sẽ, ha ha..."
Vừa nói, bụng ả điên cuồng phình lên. Thế nhưng, dường như Dương Diệp đã sớm dự liệu, ngay khoảnh khắc bụng ả vừa phình lên, hắn đã tung một cước đá mạnh vào bụng ả. "Bành" một tiếng, đan điền của Yêu Dạ tức thì vỡ nát, Huyền khí đang hỗn loạn trong cơ thể ả nhất thời tiêu tán như quả bóng da xì hơi...
"Muốn tự bạo?" Dương Diệp cười lạnh nói: "Ngươi nghĩ nhiều rồi. Trước kia ngươi sỉ nhục thê tử của ta, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận đến chết. Lên!" Long có nghịch lân, chạm vào tất giận. Hiểu Vũ Tịch và các nữ nhân khác chính là nghịch lân của hắn, kẻ nào dám chạm vào, hắn sẽ khiến đối phương phải trả cái giá gấp trăm lần, ngàn lần.
Theo mệnh lệnh của Dương Diệp vừa dứt, đám Xích Dâm Thú kia tru lên một tiếng, tức thì lao tới trước mặt Yêu Dạ...
"Làm càn, dám sỉ nhục người của Thánh Địa ta, ta muốn tru diệt cửu tộc nhà ngươi!"
Đúng lúc này, chân trời đột nhiên vang lên một tiếng gầm phẫn nộ, ngay sau đó, một quyền ấn khổng lồ che trời xé rách không gian, hung hăng giáng xuống phía Dương Diệp.
"Sao thế, không nhịn được nữa à?"
Đúng lúc này, thanh âm của Yêu Hoàng đột nhiên vang lên giữa sân, tiếp theo, quyền ấn khổng lồ kia khi còn cách đỉnh đầu Dương Diệp trăm trượng đột nhiên bị một luồng không gian kỳ dị nghiền thành bột mịn.
"Yêu Hoàng, đợi Bán Thánh kia ngã xuống, Thánh Địa ta tất diệt Không Gian Điêu bộ tộc của ngươi!" Trên hư không truyền đến một tiếng gầm giận dữ.
"Ta chờ ngươi!" Thanh âm của Yêu Hoàng cũng vang lên giữa không trung.
Dương Diệp thu hồi ánh mắt, nhìn xuống Yêu Dạ, nói: "Không ai cứu được ngươi đâu!" Dứt lời, bốn thanh kiếm bay ra, đóng đinh Yêu Dạ thành hình chữ "Đại"...
Đám Xích Dâm Thú kia tru lên một tiếng, trực tiếp xông tới...
"A... Dương Diệp, ngươi không được chết tử tế, ngươi không được chết tử tế, ta nguyền rủa ngươi, ta nguyền rủa ngươi không được chết tử tế... A... A..."
Thanh âm oán độc của Yêu Dạ không ngừng vang lên giữa sân, nhưng rất nhanh, tiếng nói của ả đã biến thành tiếng kêu thảm thiết, rồi chẳng mấy chốc, Yêu Dạ không còn phát ra âm thanh nào nữa. Không phải đã chết, mà là bị lũ Xích Dâm Thú kia chặn mọi đường phát ra âm thanh...
Nhìn Yêu Dạ bị một đám Xích Dâm Thú tùy ý lăng nhục, trong lòng mọi người không khỏi run lên. Ánh mắt họ nhìn Dương Diệp vừa kiêng kỵ lại vừa kinh hãi, đặc biệt là những huyền giả Trung Vực. Nghe đồn Nghịch Loại Huyền Giả rất kinh khủng, rất đáng sợ, nhưng bọn họ nghĩ, e rằng những Nghịch Loại Huyền Giả kia cũng chẳng hơn được thế này!
Dương Diệp đưa Lôi Lâm và tiểu tử kia vào trong Hồng Mông Tháp, hắn không muốn để hai tiểu tử này nhìn thấy những thứ này. Khi tiểu tử kia và Lôi Lâm xuất hiện trong Hồng Mông Tháp, tứ đại Thiên Địa Linh Vật nhất thời kinh hãi, sau đó điên cuồng bỏ chạy tứ phía...
Lôi Lâm đầu tiên là tò mò đánh giá xung quanh, sau đó ánh mắt rơi vào tứ đại Thiên Địa Linh Vật, hai mắt nó sáng rực lên, dưới chân loé lên một tia lôi điện, đuổi theo tứ đại linh vật...
Tử Điêu dường như cũng thấy trò này rất vui, thân hình cũng lóe lên, đuổi theo.
Nhìn mấy tiểu tử đang rượt đuổi nhau trong Hồng Mông Tháp, Dương Diệp lắc đầu cười, thu hồi tâm thần, sau đó đi về phía La Tuấn và đám người.
"Còn nhìn cái gì? Giết!"
Nói xong câu này, thân hình Dương Diệp khẽ động, hóa thành một đạo kiếm quang xông vào trong đại quân của La Tuấn. Ngay sau đó, vô số đạo kiếm quang lóe lên trong đại quân, phàm là bị kiếm quang chạm đến, không chết cũng bị thương!
"Giết!"
Chúng huyền giả Nam Vực cũng lao về phía đại quân của Đỉnh Hán Đế Quốc!
Ánh mắt Dương Diệp rơi vào người La Tuấn, La Tuấn cũng đang nhìn Dương Diệp. Dương Diệp lạnh lùng cười, thập trọng Kiếm Ý điên cuồng tuôn ra, sau đó cả người lẫn kiếm lao về phía La Tuấn.
"Oanh!"
Đột nhiên, mặt đất trước người La Tuấn nứt ra, một con quái vật khổng lồ hóa thành một đạo bạch quang hung hăng va chạm với Dương Diệp.
"Bành!"
Không gian kịch liệt run lên, Dương Diệp và con quái vật khổng lồ kia mỗi bên đều bay ngược ra sau mấy trăm trượng.
Mọi người kinh hãi, ngưng mắt nhìn lại, chỉ thấy một con rết xương trắng khổng lồ có hai cánh xuất hiện trước mặt La Tuấn. Thân hình con rết vô cùng to lớn, mọi người đứng trước mặt nó chỉ nhỏ bé như con kiến.
"Oanh!"
Đúng lúc này, toàn bộ mặt đất đột nhiên rung chuyển. Mọi người kinh hãi, nhìn sang một bên, chỉ thấy cách đó không xa, một gã khổng lồ có thân hình còn lớn hơn con rết xương trắng một vòng đang từng bước lao tới. Theo mỗi bước chạy của gã khổng lồ, mặt đất và toàn bộ Cổ Vực Thành đều run rẩy.
"Lệ!"
Đột nhiên, một tiếng kêu chói tai, bén nhọn truyền đến từ chân trời. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một con Kim Sắc Đại Bằng có thân hình còn khổng lồ hơn cả Hoàng Kim Cự Long xuất hiện trên bầu trời Cổ Vực Thành.
"Các ngươi xem, đó là cái gì..."
Đột nhiên, có người giữa sân hoảng sợ nói.
Mọi người nhìn theo hướng người nọ chỉ, chỉ thấy các loại khí thể đủ màu sắc đột nhiên từ bốn phía vọt tới. Những khí thể này đi đến đâu, toàn bộ mặt đất đều bị hủ hóa một cách quỷ dị, biến thành Hư Vô...
"Thôn Thiên Kim Bằng, Hoang Cổ Cự Nhân, Tuyệt Độc Đạo Nhân, Phi Thiên Ngô Công..."
Lúc này, Thi Tổ nâng thân thể xương trắng đầy thương tích của mình đi tới bên cạnh Dương Diệp, thanh âm ngưng trọng chưa từng có