"Nữ nhân kia có chút không đơn giản!"
Sau khi ra khỏi cung điện, Tần Bất Phàm đột nhiên nói: "Ta cảm nhận được một tia hàn ý như có như không trên người nàng, trực giác mách bảo ta, nữ nhân này không phải kẻ hiền lành gì!"
"Vậy sao ngươi không ra tay giết nàng?" Dương Diệp hỏi.
"Ta rảnh rỗi sinh nông nổi à!" Tần Bất Phàm đáp.
Dương Diệp nói: "Thế chẳng phải là được rồi sao. Mặc kệ nàng đơn giản hay phức tạp, đối với chúng ta mà nói, cũng chẳng có liên quan gì lớn. Điều cấp bách nhất của chúng ta hiện nay là Thánh Địa."
Tần Bất Phàm nói: "Thật ra, đến bây giờ ta vẫn không hiểu tại sao ngươi muốn đến Thánh Địa. Bảo là đi giết người thì rõ ràng không phải. Bởi vì dù ngươi có giết thì giết được bao nhiêu chứ? Nếu không phải đi giết người, vậy ngươi đến đó vì cái gì?"
"Đi lấy một món đồ, thuận tiện giết vài người!" Dương Diệp đáp.
Tần Bất Phàm giơ ngón cái với Dương Diệp, nói: "Tuy lời này của ngươi có chút phô trương, nhưng ta thích. Chỉ riêng câu này của ngươi, nếu ngươi bị giết ở Thánh Địa, ta kiểu gì cũng sẽ giúp ngươi nhặt xác!"
"Nếu ngươi có chết, ta cũng sẽ giúp ngươi nhặt xác!"
"Ta sẽ không chết, ha ha..."
Dương Diệp: "..."
Dương Diệp viết một bức thư nhờ một huyền giả của Nhân Ngư Tộc mang về cho Đinh Thược Dược, chuyện của Nhân Ngư Tộc khiến hắn xúc động rất lớn. Hắn không coi thường bất kỳ chủng tộc nào, ngược lại, hắn còn rất có hảo cảm với một vài yêu thú của Yêu tộc. Nhưng hắn biết rõ, người khác không thể nào giống hắn. Giữa Nhân tộc, Yêu tộc, Ma tộc và Hải tộc đều có sự thù địch sâu sắc.
Mặc dù bây giờ Nhân tộc có lực lượng tuyệt đối khiến tam tộc kia phải khuất phục, nhưng chỉ cần một chút sơ sẩy, sẽ khiến toàn bộ Huyền Giả Đại Lục nảy sinh nội loạn. Thậm chí nội bộ Nhân tộc cũng có thể xuất hiện vấn đề lớn!
Hắn không giỏi xử lý những chuyện này, nhưng hắn tin Đinh Thược Dược sẽ xử lý tốt. Về phần chuyện của Đinh gia, hắn cũng đã nhắc tới, còn về việc xử lý Đinh gia thế nào, đó là chuyện của Đinh Thược Dược.
Bất quá hắn tin rằng Đinh Thược Dược sẽ không làm hắn thất vọng!
Rất nhanh, Dương Diệp và Tần Bất Phàm đã đi tới trước một đài cao trên đảo. Trước mặt hai người không xa là một đài cao khổng lồ cao hơn mười trượng, rộng trăm trượng. Trên đài tròn có một vòng sáng màu xanh nhạt!
Vòng sáng này Dương Diệp nhận ra, đó là Truyền Tống trận!
"Chỉ cần đứng lên đó, chúng ta sẽ đến được Thánh Địa. Nơi đó là một thế giới hoàn toàn khác với Huyền Giả Đại Lục. Nơi đó linh khí sung túc, thiên tài hội tụ, cường giả vô số. Bây giờ chúng ta đi qua thì dễ, nhưng sau này muốn quay lại đây sẽ rất khó khăn. Bởi vì một khi bọn họ phát hiện ra chúng ta, sau này nhất định sẽ phái rất nhiều cường giả trấn thủ lối vào bên kia!" Tần Bất Phàm nói.
Dương Diệp hỏi: "Sao nào, ngươi không dám đi à?"
"Đừng khích tướng ta!" Tần Bất Phàm nói: "Ta chỉ muốn cho ngươi biết sau khi đến đó, chúng ta có thể sẽ phải đối mặt với tình cảnh như thế nào!"
Dương Diệp nói: "Cứ ở lại Huyền Giả Đại Lục, chúng ta sẽ mãi mãi bị động. Chỉ có đến Thánh Địa, chúng ta mới có thể chuyển bị động thành chủ động. Hơn nữa, những người của các ngươi bị trấn áp cũng sắp thoát ra rồi, lẽ nào ngươi không muốn tham gia vào trận đại chiến này sao?"
"Vậy chắc chắn sẽ rất thảm liệt!" Tần Bất Phàm nói.
"Các ngươi cũng sẽ không chết, thảm liệt cái gì!" Dương Diệp nói.
Tần Bất Phàm nói: "Ngươi không hiểu, chúng ta tuy sẽ không chết, nhưng sẽ suy yếu, sẽ rơi vào giấc ngủ say. Ban đầu chúng ta cũng vì bị trọng thương mà rơi vào ngủ say, sau đó mới bị bọn họ trấn áp. Lần này, lại không biết sẽ có bao nhiêu người phải ngủ say lần nữa. Mà nếu ngủ say lần thứ hai, có lẽ sẽ không bao giờ có cơ hội tỉnh lại nữa!"
"Vì sao?" Dương Diệp hỏi.
Tần Bất Phàm đáp: "Thế giới này đã sắp đến bên bờ vực hủy diệt, nếu thế giới sụp đổ, tất cả pháp tắc đều sẽ hỗn loạn, khi đó, thân thể bất tử của chúng ta cũng vô dụng. Những kẻ ở Thiên Ngoại Thiên trấn áp chúng ta ở đây, đồng thời rút đi Bổn nguyên Tử khí của đại lục, mục đích cuối cùng cũng là muốn thế giới này hủy diệt, để chúng ta cùng thế giới này đồng quy vu tận!"
"Các ngươi cũng bi kịch thật!" Dương Diệp nói.
Tần Bất Phàm hừ lạnh một tiếng, nói: "Ngươi tưởng các ngươi không bi kịch sao? Sinh ra đã bị nhốt trong một cái lồng giam, thậm chí không chừng còn phải cùng cái lồng giam này diệt vong."
Dương Diệp nói: "Đúng vậy, chúng ta đều là bi kịch. Đã từng có biết bao cường giả vốn có thể tiến thêm một bước, có biết bao cường giả vốn không cần phải chết, nhưng đều vì không có Bổn nguyên Tử khí, mà nguồn gốc duy nhất để có được Bổn nguyên Tử khí lại có người của Thiên Ngoại Thiên trấn thủ, vì vậy đều phải ôm hận mà hóa thành tro bụi."
Dương Diệp nhớ lại Túy đạo nhân của Kiếm Tông năm đó, tuy xét theo hiện tại, thực lực của Túy đạo nhân cũng chỉ đến thế mà thôi. Nhưng nói cho cùng, ông ấy vẫn là chết trong tay những kẻ ở Thiên Ngoại Thiên.
Còn có Mạc Lão, còn rất nhiều người khác, đều là vốn có cơ hội tấn chức Thánh Giả Cảnh, nhưng vì người của Thiên Ngoại Thiên, bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn thọ mệnh của mình từng chút một biến mất trong bất lực!
"Thánh Địa và những kẻ ở Thiên Ngoại Thiên đều đáng chết!" Tần Bất Phàm trầm giọng nói.
Dương Diệp nói: "Không phải bọn họ đáng chết, mà là kẻ yếu đều đáng chết!"
Nói rồi, Dương Diệp khoanh chân ngồi xuống đất, sau đó lấy ra mười mấy khối Năng Lượng thạch siêu phẩm đặt vào lòng, bắt đầu hấp thu năng lượng.
"Ngươi làm gì vậy?" Tần Bất Phàm hỏi.
Dương Diệp liếc nhìn đối phương, nói: "Chẳng phải ngươi đã nói bên kia có một vị Bán Thánh sao? Chúng ta không khôi phục bản thân về trạng thái đỉnh phong mà đã đi qua, là đi chịu chết à?"
Tần Bất Phàm sững sờ, sau đó gật đầu, nói: "Ngươi nói cũng có lý!" Nói rồi hắn cũng khoanh chân ngồi xuống, nhưng một lát sau, hắn lại nói: "Này, ờm, cho ta vài khối đá đó đi!"
Khóe miệng Dương Diệp giật một cái, nói: "Ngươi ngay cả Năng Lượng thạch cũng không có?"
"Quên cướp..." Tần Bất Phàm nói: "Ngươi yên tâm đi, chỉ là mấy hòn đá quèn mà thôi, sau này ta cướp mấy trăm khối trả ngươi!"
Khóe miệng Dương Diệp lại giật một cái, sau đó tiện tay ném cho Tần Bất Phàm hơn mười khối Năng Lượng thạch, nói: "Nhớ kỹ, mấy trăm khối, ngươi mà không trả, ta khinh thường ngươi!"
Tần Bất Phàm: "..."
Hai canh giờ sau, trạng thái của hai người đã khôi phục đến đỉnh phong.
"Đi thôi!" Dương Diệp thân hình khẽ động, rơi xuống trên đài tròn đó, mà Tần Bất Phàm cũng theo sát phía sau.
Trên đài tròn bộc phát ra một đạo lam quang rực rỡ, ngay sau đó hai người biến mất trên đài tròn.
Không biết qua bao lâu, Dương Diệp chậm rãi mở mắt ra, một luồng bạch quang chói mắt chiếu tới, Dương Diệp bất giác nhíu mày, lắc đầu, lại nhắm mắt một lát mới mở ra.
Khi thấy cảnh tượng trong sân, sắc mặt Dương Diệp kịch biến, xung quanh hắn và Tần Bất Phàm là năm lão giả mặc áo bào xám, mỗi một vị lão giả đều là Bán Thánh!
Mà ở phía sau năm lão giả, còn có gần một trăm trung niên mặc áo bào lam, những người này, toàn bộ đều là Hoàng Giả Cảnh!
Mai phục!
"Chờ các ngươi lâu rồi!" Một trong số các lão giả thản nhiên nói.
Dương Diệp nói: "Tần Bất Phàm, chẳng phải ngươi nói chỉ có một Bán Thánh thôi sao?"
Tần Bất Phàm ngẩn người, sau đó nói: "Mẹ kiếp, chẳng phải chỉ có một vị thôi sao..."
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿