Khi tiếng nói của Dương Diệp vừa dứt, một nam tử mặc trường bào trắng muốt, đầu đội mặt nạ màu trắng đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Sau khi nam tử này xuất hiện, tất cả mọi người có mặt đều cảm nhận được một luồng khí lạnh không tên. Đồng thời, ai nấy đều kinh hãi phát hiện, không gian dưới chân và xung quanh nam tử áo bào trắng chợt bắt đầu đóng băng!
Lâu chủ Thính Tuyết Lâu?
Ý nghĩ này bất giác hiện lên trong đầu mọi người. Sở dĩ không ai dám chắc chắn đối phương chính là lâu chủ Thính Tuyết Lâu, là bởi vì vị lâu chủ này trước nay vô cùng thần bí, cho dù là một vài cao tầng trong Thính Tuyết Lâu cũng chưa từng thấy được dung mạo thật của y.
Đương nhiên, bất kể kẻ trước mắt có phải là lâu chủ Thính Tuyết Lâu hay không, đối phương tuyệt đối không phải là một nhân vật đơn giản.
Nam tử áo bào trắng cong ngón tay búng ra, một tia huyết châu bắn nhanh tới, cuối cùng rơi xuống tờ giấy sinh tử cách đó không xa. "Thính Tuyết Lâu ta từ khi sáng lập đến nay đã trải qua hơn vạn năm, từng huy hoàng, cũng từng sa sút, nhưng chưa bao giờ bị sỉ nhục. Dám đánh tới tận tổng bộ Thính Tuyết Lâu để làm nhục chúng ta, ngươi là kẻ đầu tiên, và tin ta đi, cũng sẽ là kẻ cuối cùng!"
Dương Diệp nói: "Thực ra, giữa ta và Thính Tuyết Lâu vốn không có thâm cừu đại hận gì, chỉ tiếc là, người của các ngươi dường như bị xem thường quen rồi, không giết thì thật sự không được. Bởi vì nếu không giết, các ngươi sẽ cho rằng ta sợ các ngươi, sau đó sẽ năm lần bảy lượt tìm đến ta. Nếu đã như vậy, ta đây liền giải quyết tận gốc vấn đề này!"
"Người của Thính Tuyết Lâu có thể chết, nhưng thể diện không thể mất, càng không thể bị nhục!" Nam tử áo bào trắng nói.
Dương Diệp chậm rãi siết chặt hai tay, nói: "Hôm nay, ta vừa muốn người của Thính Tuyết Lâu các ngươi phải chết, lại vừa muốn Thính Tuyết Lâu các ngươi mất hết thể diện!"
"Thử xem!"
Theo tiếng nói của người áo bào trắng vừa dứt, không gian xung quanh Dương Diệp đột nhiên bắt đầu đóng băng một cách quỷ dị. Tốc độ đóng băng cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã đem Dương Diệp cùng không gian trong vòng mười trượng quanh hắn hoàn toàn ngưng kết lại. Không chỉ vậy, nhiệt độ trong không gian lúc này cũng đột ngột giảm xuống mấy trăm độ, khiến cho một vài huyền giả có thực lực yếu hơn lập tức bị đông cứng tại chỗ.
Vô số người kinh hãi!
Ngay cả Phù Cẩm Tiên lúc này trên mặt cũng lộ ra vẻ nghiêm trọng, bởi vì chỉ riêng hàn khí mà người áo bào trắng tỏa ra đã khiến cho huyết dịch và huyền khí toàn thân hắn suýt chút nữa ngưng đọng!
Dương Diệp có thể đối phó được không? Nếu Dương Diệp có thể dùng kiếm, hắn tự nhiên tin tưởng Dương Diệp có thể đối phó được, nhưng vấn đề là lúc này Dương Diệp tuyệt đối không thể cầm kiếm, bởi vì một khi dùng kiếm, thân phận của hắn sẽ lập tức bại lộ. Khi đó, Dương Diệp tuyệt đối là thập tử vô sinh, bởi vì đây chính là sào huyệt của Thánh Đường!
Mà Dương Diệp không dùng kiếm, liệu có thể đối phó được kẻ áo bào trắng thần bí trước mắt này không?
"Ầm!"
Đúng lúc này, những khối băng đang đông cứng Dương Diệp bỗng chốc nổ tung, ngay sau đó, Dương Diệp bắn vọt ra, mục tiêu tự nhiên là người áo bào trắng kia.
Vốn dĩ tốc độ của Dương Diệp cực nhanh, nhanh đến mức rất nhiều người ở đây chỉ có thể nhìn thấy một đạo tàn ảnh, thế nhưng rất nhanh, tốc độ của hắn lại chậm đi với một nhịp độ mà mắt thường có thể thấy được, bởi vì không gian trước mặt Dương Diệp đã ngưng kết thành những bức tường băng dày đặc. Chính vì bị những bức tường băng này cản trở, nên tốc độ của Dương Diệp mới chậm lại.
Rất nhanh, Dương Diệp dừng bước, bởi vì xung quanh hắn lại xuất hiện từng tầng tường băng kiên cố, những bức tường băng này không ngừng ép chặt lấy hắn, khiến hắn hoàn toàn không thể tăng tốc.
"Thân thể ngươi rất mạnh, cho dù là ta cũng không có lòng tin có thể phá vỡ phòng ngự của ngươi. Thế nhưng, ta có thể đóng băng ngươi!"
Theo tiếng nói của người áo bào trắng vừa dứt, Dương Diệp nhất thời cảm giác không khí xung quanh lại giảm xuống, mà mật độ của những bức tường băng cũng ngày càng dày đặc.
Trong mắt Dương Diệp hiện lên một tia nghiêm nghị, bởi vì hắn cảm nhận được huyết dịch trong cơ thể mình đã có dấu hiệu ngưng đọng. Lần này, hắn không thể không thừa nhận, Thánh Đường quả đúng là ngọa hổ tàng long.
Đương nhiên, chỉ với thủ đoạn cỡ này mà muốn giết hắn, đó là chuyện hoang đường!
Tử sắc huyền khí trong cơ thể Dương Diệp điên cuồng vận chuyển, sau đó được hắn phân tán ra khắp cơ thể. Theo sự vận hành của tử sắc huyền khí, hàn ý trên người hắn bắt đầu tiêu tan, nhiệt độ cơ thể cũng dần dần tăng trở lại.
"Muốn đóng băng ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách!"
Dương Diệp đột nhiên tung ra song quyền, sức mạnh kinh hoàng từ nắm đấm cuồng bạo tuôn ra. Trong phút chốc, từng đạo tường băng chắn trước mặt hắn tựa như bài sơn đảo hải mà tầng tầng sụp đổ, hóa thành vụn băng trong nháy mắt.
"Bành!"
Dương Diệp đột nhiên đạp mạnh chân phải, cả người như một viên đạn pháo bắn ra. Lần này, những bức tường băng mới xuất hiện cũng không thể ngăn cản được Dương Diệp, bởi vì trong quá trình đó, hai tay hắn cũng không hề nhàn rỗi, không ngừng oanh kích, từng đạo quyền kình từ nắm đấm bùng ra, những bức tường băng kia vừa gặp phải quyền kình liền lập tức bị đánh tan!
Dương Diệp lao đến trước mặt nam tử áo bào trắng, tung ra một quyền, sức mạnh kinh hoàng trực tiếp đánh nứt không gian xung quanh!
Một tấm băng thuẫn đột nhiên xuất hiện trước mặt nam tử áo bào trắng.
"Bành!"
Ngay khi nắm đấm của Dương Diệp vừa tiếp xúc với tấm băng thuẫn, sắc mặt hắn trong nháy mắt kịch biến. Ngay sau đó, giữa ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Dương Diệp bay ngược ra sau, bay đủ mấy trăm trượng mới dừng lại!
"Khụ!"
Dương Diệp ho khan kịch liệt mấy tiếng, hắn cúi đầu nhìn bàn tay phải của mình, lúc này nó đang run rẩy dữ dội. Hắn hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn nam tử áo bào trắng ở phía xa, nói: "Băng thuẫn thật lợi hại, lại có thể phản đòn!" Lúc trước hắn bị đánh bay, không phải do nam tử áo bào trắng gây ra, mà là vì sức mạnh của chính hắn. Khi hắn đánh vào tấm băng thuẫn đó, hắn cảm giác được toàn bộ sức mạnh của chính mình đã bị phản ngược lại!
Nếu không phải thân thể hắn vô cùng cường hãn, hắn đã chết dưới chính nắm đấm của mình.
"Sức mạnh và phòng ngự thân thể của ngươi, so với một vài Ma tộc, Yêu tộc, thậm chí là Thạch Nhân tộc mà ta từng thấy còn mạnh hơn!" Nam tử áo bào trắng chậm rãi nói: "Bất quá, có tấm băng thuẫn này ở đây, ngươi phế rồi!"
"Vậy sao..."
Dương Diệp lấy ra đôi bao tay màu vàng sậm của Ngọc Vô Song lúc trước, sau khi đeo vào, hắn khẽ động tâm niệm, vô số vảy rồng lập tức ngưng tụ trên bao tay.
Dương Diệp lại một lần nữa di chuyển thân hình, xuất hiện trước mặt nam tử áo bào trắng. Giống như lúc trước, hắn lại tung một quyền tới, mà nam tử áo bào trắng cũng không né tránh, cũng lại một lần nữa lấy ra tấm băng thuẫn kia.
"Ầm!"
Lần này, Dương Diệp không bị bay ra ngoài, nhưng cũng bị chấn động lùi lại liên tiếp. Đương nhiên, điều quan trọng nhất là nam tử áo bào trắng lúc này cũng bị chấn động lùi lại liên tiếp. Hai người mỗi người lùi gần trăm trượng mới dừng lại!
Thế nhưng ngay sau đó, Dương Diệp lại bắn vọt tới, rồi lại tung một quyền nữa...
Cứ như vậy, hai người hết lần này đến lần khác lùi về sau, nhưng Dương Diệp lại hết lần này đến lần khác lao người tới, rồi lại vung quyền tấn công.
Rất nhanh, mọi người phát hiện, nam tử áo bào trắng đã không ổn, bởi vì một vệt máu đỏ tươi cực kỳ dễ thấy đã từ từ rỉ ra từ dưới lớp mặt nạ của y.
Dương Diệp có thể chịu được sức mạnh phản chấn từ tấm băng thuẫn, nhưng nam tử áo bào trắng lại không chịu nổi chấn động lực mạnh mẽ sinh ra khi hắn oanh kích băng thuẫn. Bởi vậy, dưới sự công kích điên cuồng hết lần này đến lần khác của Dương Diệp, nam tử áo bào trắng không chỉ hoàn toàn bị áp chế, mà còn bị nội thương nghiêm trọng!
Lần này, Dương Diệp lại xuất hiện trước mặt nam tử áo bào trắng, nhưng khi nắm đấm của hắn chuẩn bị đánh vào tấm băng thuẫn, nắm đấm đột nhiên buông lỏng, đổi quyền thành trảo, trực tiếp tóm lấy tấm băng thuẫn. Nam tử áo bào trắng kinh hãi, y tự nhiên biết Dương Diệp định làm gì, lập tức vội vàng điều khiển tấm băng thuẫn. Dưới sự điều khiển của y, tấm băng thuẫn xoay tròn kịch liệt, đồng thời còn phóng ra vô số đạo băng đao đánh vào người Dương Diệp.
Bị oanh kích ở khoảng cách gần như vậy, Dương Diệp nhíu mày, bởi vì những lưỡi đao băng kia lại có thể khiến hắn cảm thấy đau đớn. Nhưng rất nhanh, trong mắt hắn lại lộ ra vẻ hưng phấn, bởi vì đây là một món bảo bối! Dương Diệp hét lớn một tiếng, tay trái cũng tóm lấy tấm băng thuẫn, tiếp đó hai tay đột nhiên dùng sức đoạt lấy, rồi ném thẳng vào Hồng Mông Tháp.
Giống như ma năng thuẫn trước đây, khi tấm băng thuẫn này tiến vào Hồng Mông Tháp, nó lập tức hoàn toàn yên tĩnh lại!
Không còn tấm băng thuẫn, không còn bất kỳ trở ngại nào, Dương Diệp tiến quân thần tốc, một đôi nắm đấm trực tiếp đánh vào bụng nam tử áo bào trắng.
"Ầm!"
Nam tử áo bào trắng bay thẳng ra ngoài. Giữa không trung, y kinh hãi nhìn Dương Diệp, nói: "Ngươi làm sao có thể, tấm băng thuẫn đó là bản mệnh Đạo khí của ta, lại có Băng Linh làm khí linh, ngươi làm sao có thể..."
Lúc này, Dương Diệp đã xuất hiện trước mặt y, khóe miệng hắn lộ ra vẻ dữ tợn: "Ta, không có hứng thú giải thích cho ngươi!" Lời vừa dứt, chân phải đột nhiên đá vào bụng nam tử áo bào trắng.
"Ầm!"
Nam tử áo bào trắng lại một lần nữa bay ra ngoài, cuối cùng đập mạnh vào bức tường của Thính Tuyết Lâu. Giống như Ngọc Vô Song, nam tử áo bào trắng trực tiếp biến thành một đống thịt nát!
Dương Diệp vẫy tay phải, một chiếc nhẫn trữ vật làm bằng băng từ trong đống thịt nát bay ra. Sau khi thu nhẫn trữ vật, Dương Diệp đảo mắt qua đám người của Thính Tuyết Lâu, lạnh lùng cất giọng: "Còn ai nữa?"
Còn ai nữa!
Thô bạo, đối với những huyền giả đang xem cuộc vui xung quanh mà nói, Dương Diệp lúc này không nghi ngờ gì là vô cùng khí phách. Giết người của Thính Tuyết Lâu, phá hủy tổng bộ Thính Tuyết Lâu, lại còn trước mặt bao người giết chết Ngọc Vô Song đứng thứ mười trên Thánh bảng cùng với người áo bào trắng này...
Đối với những người này mà nói, bất kể Dương Man trước mắt là ai, sau ngày hôm nay, tên của hắn đều sẽ truyền khắp toàn bộ Thánh Địa. Là Thánh Địa, chứ không phải Thánh Đường!
Vào giờ phút này, người kích động nhất không ai khác ngoài Mạc Linh. Bởi vì từ nay về sau Bái Nguyệt Điện sẽ có thêm một tên siêu cấp yêu nghiệt! Lúc này trong lòng nàng cũng vô cùng vui mừng, vui mừng vì trước đó đã không lùi bước!
So với Mạc Linh, Cung Kiếm lúc này thì có chút hối hận. Trước đó hắn không hề xem trọng Dương Diệp, phải nói là không hề coi trọng. Nhưng cũng phải thôi, thực lực của Dương Diệp trước đó tuy mạnh, nhưng đối với bọn họ mà nói, cũng chỉ có thể nói là có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Thế nhưng hiện tại...
Cung Kiếm lắc đầu, trong lòng cũng có chút may mắn, may mắn là tuy trước đó không chiêu mộ được Dương Man này, nhưng cũng không trở mặt thành thù! Lúc này hắn cũng đã nhìn rõ, kẻ trước mắt này, hoàn toàn chính là một tên điên!
Thính Tuyết Lâu không có ai đáp lại, cũng không có ai dám đáp lại Dương Diệp.
Thánh bảng top mười, còn có người áo bào trắng thần bí mà lại cực kỳ mạnh mẽ này đều đã bị giết, bọn họ đi lên, chỉ là chịu chết mà thôi!
Dương Diệp nói: "Không có ai? Vậy ta sẽ điểm danh từng người một!"
Trong lòng mọi người của Thính Tuyết Lâu kinh hãi!
"Chuyện này, đến đây là kết thúc đi!"
Đúng lúc này, một giọng nữ đột nhiên vang lên giữa sân. Ngay sau đó, một người xuất hiện trước mặt Dương Diệp.
Nhìn thấy người này, tất cả mọi người đều biến sắc, kể cả Dương Diệp lúc này sắc mặt cũng thay đổi.
Bởi vì người này hắn đã từng gặp, cũng đã từng giao thủ.