Hà Chí Tôn cùng một lão giả khoác trường bào màu vàng nhạt chợt hiện thân ngay trước mặt Kiếm Linh và Đinh Thược Dược.
Hà Chí Tôn nhìn lướt qua bốn phía, cau mày nói: "Lão Mộc, lúc nãy ngươi cũng cảm ứng được chứ?"
Lão giả mặc trường bào màu vàng nhạt gật đầu, nói: "Cả ngươi và ta đều cảm ứng được, dĩ nhiên sẽ không sai."
Hà Chí Tôn trầm giọng nói: "Kiếm Vực của kẻ này thực sự khủng bố, nếu để hắn đạt đến Bán Thánh, hoặc nắm giữ lực lượng pháp tắc, cả ngươi và ta đều sẽ không làm gì được hắn. Hơn nữa, hắn nếu không chết, Nghịch Chủng Huyền Giả muốn tàn sát Huyền Giả Đại Lục, e rằng còn có chút trắc trở. Quan trọng nhất chính là Trấn Giới Thạch còn ở trên tay hắn, nếu rơi vào tay Nghịch Chủng Huyền Giả, đối với chúng ta mà nói, không thể nghi ngờ là một phiền phức ngập trời. Vì lẽ đó, bất luận thế nào, hắn nhất định phải chết!"
Lão Mộc gật đầu, nói: "Ta đã để Ma tộc Ma Tôn cùng Yêu tộc Yêu Quân canh giữ ở truyền tống trận dẫn về Huyền Giả Đại Lục, có bọn họ ở đó, Dương Diệp này tuyệt đối không thể quay về Huyền Giả Đại Lục!"
"Công phu ẩn nấp khí tức của Dương Diệp..." Hà Chí Tôn trong mắt loé ra một tia lo lắng.
Lão Mộc nói: "Không sao, Thần Mô Đại Sư đã bày một tòa trận pháp ở đó, chỉ cần Dương Diệp xuất hiện tại vị trí kia, nhất định không chỗ che thân!"
"Vậy thì tốt rồi!"
Hà Chí Tôn lại đưa mắt quét bốn phía một lượt, cuối cùng dừng lại trên một ngọn núi lớn ở phía xa, trầm ngâm chốc lát, hắn đột nhiên giơ tay phải lên rồi vỗ mạnh một chưởng về phía ngọn núi. Một đạo chưởng ấn khổng lồ còn lớn hơn cả ngọn núi tức khắc đánh vào bên trên...
Núi lở đất sụt, vô số khói bụi phóng lên trời, đếm không hết đá tảng văng ra tứ phía.
Hồi lâu sau, Lão Mộc nói: "Xem ra bọn họ đã rời khỏi nơi này, chúng ta đi thôi. Thần thức của chúng ta bao trùm mấy vạn dặm, chỉ cần bọn họ dám xuất hiện, chúng ta lập tức có thể biết được, ta ngược lại muốn xem xem, lần này hắn còn có thể trốn thoát khỏi tay chúng ta nữa không!"
Nói rồi, hai người biến mất tại chỗ.
Gần một canh giờ sau, một nơi trên mặt đất xa xa đột nhiên khẽ động, rất nhanh, mặt đất nứt ra, bốn người Dương Diệp thoát ra ngoài.
"Nguy hiểm thật!" Kiếm Linh nói: "Lúc nãy nếu không phải có thuật độn thổ của Thược Dược, e rằng chúng ta đã bị ngọn núi lớn kia vùi lấp rồi. Sau này hai chúng ta đừng rời khỏi phạm vi một trượng quanh Dương Diệp một mình, nếu không, lần sau chúng ta có thể sẽ không may mắn như vậy nữa đâu!"
Đinh Thược Dược nói: "Thánh Đường hai vị Chí Tôn tự mình ra tay, xem ra bọn họ đã quyết tâm diệt trừ chúng ta. Huyền Giả Đại Lục chắc chắn không thể quay về, nơi đó, khẳng định có người của bọn họ canh gác. Mà ở trong Thánh Địa này, chỉ cần chúng ta dám lộ diện, bọn họ trong khoảnh khắc liền có thể tìm thấy chúng ta. Sự tình, có chút nan giải rồi!"
Kiếm Linh lắc đầu, nói: "Tạm thời không quản được những thứ này, chúng ta tìm một nơi an toàn trước, để Dương Diệp đột phá lên Hoàng Giả Cảnh Lục Phẩm trước đã, còn lại, đợi thực lực của hắn tăng lên rồi để chính hắn giải quyết!"
Nói xong, Kiếm Linh liếc nhìn Dương Diệp, sau đó hóa thành một luồng kiếm quang tiến vào trong cơ thể hắn.
Nhìn vẻ mặt sầu lo của Tiểu Dao và Đinh Thược Dược, Dương Diệp cười nói: "Đừng lo lắng, ta sẽ đưa các ngươi về Huyền Giả Đại Lục."
"Nếu như không có Tiểu Dao, ngươi sẽ đến cứu ta sao? Đến rồi, còn có thể làm như vậy không?" Đinh Thược Dược đột nhiên hỏi.
"Ngươi thấy sao?" Dương Diệp nói.
"Ta biết địa vị của Tiểu Dao trong lòng ngươi, nhưng ta không biết địa vị của ta trong lòng ngươi!" Đinh Thược Dược nói.
Dương Diệp nhìn thẳng Đinh Thược Dược một lát, nói: "Khi biết ngươi và Tiểu Dao bị bắt đi, ý niệm đầu tiên trong đầu ta là, ta nhất định phải cứu các ngươi ra, chứ không phải ta nhất định phải cứu Tiểu Dao ra."
Đinh Thược Dược nhoẻn miệng cười, nói: "Ngươi đang tỏ tình sao?"
Dương Diệp: "..."
"Thế giới bên trong cơ thể ngươi, chính là bí mật lớn nhất của ngươi, đúng không?" Đinh Thược Dược bỗng nhiên chuyển chủ đề.
Dương Diệp gật đầu.
"Trước đây ngươi từng nói bí mật lớn nhất đó chỉ có nữ nhân của mình mới có thể biết, bây giờ ta biết rồi, vậy tính sao đây?" Đinh Thược Dược nói.
"Vậy thì chị làm chị dâu của em đi!" Tiểu Dao ở bên cạnh đột nhiên nói.
Dương Diệp: "..."
Đinh Thược Dược lắc đầu cười, xoa đầu Tiểu Dao, nói: "Ngươi đúng là em gái ruột của hắn..."
Hai người không trò chuyện bao lâu, Dương Diệp liền đưa Đinh Thược Dược và Tiểu Dao vào trong Hồng Mông Tháp, sau đó hắn lại bắt đầu điên cuồng tu luyện. Dương Diệp cho rằng, đương lúc một người cận kề cái chết, tiềm lực bạo phát ra tuyệt đối là không gì sánh kịp. Ví như hắn hiện tại, hắn tu luyện so với bất kỳ lần nào trước đây đều chăm chỉ hơn, đều nỗ lực hơn...
Thoáng chốc, mười ngày đã trôi qua.
Lúc này Dương Diệp vẫn chưa đột phá, nhưng khí tức trong người hắn lại đang từ từ tăng trưởng. Ở một bên, trong mắt Kiếm Linh và Đinh Thược Dược đều mang vẻ sầu lo. Bởi vì trên mặt Dương Diệp đã xuất hiện sắc đen kịt, hơn nữa một luồng tử khí nồng nặc không ngừng từ trong cơ thể hắn tràn ra.
Đột phá thì còn tốt, nếu không đột phá, cái giá phải trả chính là cái chết!
Rất nhanh, đã đến ngày cuối cùng, nhưng Dương Diệp vẫn chưa đột phá.
Sắc mặt hai nữ trầm xuống như nước.
Lúc này toàn bộ khuôn mặt Dương Diệp đã đen kịt, hơn nữa tử khí trên người hắn nồng nặc đến đáng sợ, khiến hai nàng cũng không dám lại gần.
"Ngươi còn có biện pháp nào khác không?" Đinh Thược Dược trầm giọng nói.
Kiếm Linh lắc đầu, nói: "Sinh lão bệnh tử, là pháp tắc thiên đạo chí cao vô thượng, là định luật vĩnh hằng của vũ trụ. Tử khí trong cơ thể hắn không phải do con người tạo ra, bởi vậy, muốn sống, nhất định phải cùng trời tranh mệnh! Thực ra, hắn bây giờ còn có thể sống sót, thật sự đúng là một kỳ tích, tử khí trong cơ thể hắn, thật sự, cá nhân ta cho rằng, đó là thứ gì đó như Bản Nguyên Tử Khí, bởi vì Bản Nguyên Tử Khí căn bản không để một người không còn tuổi thọ vẫn có thể sống sót!"
"Đó là bí mật của hắn!" Đinh Thược Dược nói.
Kiếm Linh nói: "Bây giờ, chúng ta chỉ có thể cầu nguyện hắn đột phá, nếu không, thì chuẩn bị hậu sự cho hắn đi!"
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, sắc mặt Kiếm Linh và Đinh Thược Dược càng lúc càng trắng, bởi vì lúc này Dương Diệp trông thế nào cũng giống như một người đã chết: mái tóc trắng như tuyết, khuôn mặt đen kịt, tử khí bao trùm...
"Hết cứu..." Kiếm Linh nhắm hai mắt lại.
Đúng lúc này, một luồng khí tức đột nhiên từ trong cơ thể Dương Diệp tuôn ra. Kiếm Linh đột nhiên mở mắt, trên mặt là niềm vui mừng không chút che giấu: "Ta biết mà, ta biết tên ngốc này không dễ chết như vậy mà!"
Một bên, Đinh Thược Dược cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, bởi vì, lúc này Dương Diệp đã là Hoàng Giả Cảnh Thất Phẩm, hơn nữa, những tử khí quanh thân hắn cũng toàn bộ biến mất không còn tăm hơi, khuôn mặt Dương Diệp cũng dần dần khôi phục huyết sắc.
"Bây giờ hắn còn có thể sống bao lâu?" Đinh Thược Dược hỏi.
Kiếm Linh quan sát kỹ Dương Diệp một lượt, nói: "Gần hai tháng!"
"Ít như vậy? Sao có thể?" Đinh Thược Dược khó tin, "Đột phá một cấp, ít nhất cũng có mười năm tuổi thọ, sao có thể chỉ một hai tháng?"
Kiếm Linh nói: "Tình huống của hắn không giống, hắn vốn đã cưỡng ép thi triển Kiếm Vực, điều đó đã khiến hắn trực tiếp trở thành người chết, nói cách khác, tuổi thọ trước đó của hắn đã là số âm."
"Hai tháng sao?" Đinh Thược Dược chau mày, nói: "Trong vòng hai tháng, hoặc là đột phá, hoặc là tìm được thiên tài địa bảo có thể tăng cường tuổi thọ, nếu không, hắn vẫn sẽ chết, đúng không?"
"Phải!" Kiếm Linh nói: "Trong vòng hai tháng lại đột phá lần nữa, hắn không phải thiên tài như vậy, cho dù có thể, cũng không nên làm thế, bởi vì cưỡng ép tăng cao thực lực sẽ tổn hại đến căn cơ. Vì lẽ đó, chúng ta nhất định phải trong vòng hai tháng tìm cho hắn thứ có thể tăng tuổi thọ. Ai, phiền phức, vừa phải trốn tránh sự truy sát của Nghịch Chủng Huyền Giả và Thánh Địa, lại phải đi tìm bảo vật tăng cường tuổi thọ, thực sự là phiền phức lớn..."
"Chỉ cần có cơ hội là tốt rồi!" Đinh Thược Dược nói.
Kiếm Linh lắc đầu, nói: "Tình cảnh của Huyền Giả Đại Lục bây giờ rất không ổn, bởi vì bất kể là Thánh Địa hay Nghịch Chủng Huyền Giả, đều muốn tiêu diệt Huyền Giả Đại Lục, mà với thực lực hiện tại của Huyền Giả Đại Lục, căn bản không ngăn được Nghịch Chủng Huyền Giả hay Thánh Địa. Vì lẽ đó, cá nhân ta cho rằng, hắn nhất định phải từ bỏ Huyền Giả Đại Lục, nếu không, hắn sẽ bị liên lụy đến chết!"
"Hắn sẽ không từ bỏ!" Đinh Thược Dược nói: "Người của Huyền Giả Đại Lục không phụ hắn, hắn sẽ không phụ những người đó. Có giữ được Huyền Giả Đại Lục hay không chưa biết, nhưng hắn nhất định sẽ tận lực bảo vệ. Hắn chính là người như vậy, ngươi cùng hắn trở thành người của mình, hắn sẽ không từ bỏ ngươi, đây cũng là nguyên nhân lúc trước ta lựa chọn hắn mà không lựa chọn Nhân Hoàng La Tuấn!"
"Các ngươi sẽ hại chết hắn!" Kiếm Linh lạnh lùng nói: "Nếu hắn từ bỏ tất cả, chuyên tâm tu kiếm, ta bảo đảm, thành tựu của hắn tuyệt sẽ không thấp hơn tổ sư Kiếm Tông, thậm chí là chủ nhân đời đầu của ta."
"Ngươi biết hắn tại sao muốn học kiếm, tại sao muốn trở nên mạnh hơn không?" Đinh Thược Dược bỗng nhiên nói.
Kiếm Linh không nói gì.
Đinh Thược Dược nói: "Hắn học kiếm, hắn nỗ lực trở nên mạnh mẽ, mục đích không phải để trường sinh bất tử, mà là hy vọng có thực lực cường đại để bảo vệ người mình yêu. Nếu để hắn lựa chọn giữa kiếm và người thân của mình, ngươi cho rằng hắn sẽ chọn cái nào? Ngươi biết đáp án. Vì lẽ đó, ngươi bảo hắn từ bỏ người mình yêu để theo ngươi chuyên tâm học kiếm, điều đó căn bản là không thể."
"Không có gì là không thể!" Kiếm Linh nói: "Chờ hắn hiểu ra, hắn sẽ chọn kiếm!"
Đinh Thược Dược lắc đầu, không tranh luận nữa. Nàng nhìn về phía Dương Diệp, thấy hắn vẫn khoanh chân ngồi đó, hai mắt khép hờ, không khỏi hỏi: "Hắn đang làm gì vậy?"
Ánh mắt Kiếm Linh cũng rơi vào người Dương Diệp, nhìn hắn một lát, trong mắt Kiếm Linh đột nhiên hiện lên vẻ vui mừng, nói: "Hắn vậy mà đang 'Ngộ', thật khiến ta bất ngờ!"
Đinh Thược Dược hơi sững sờ, sau đó gật đầu, trong mắt cũng có vẻ vui mừng.
Cái gọi là 'Ngộ', điều này có chút mờ mịt, bởi vì nó không thực sự chỉ cái gì, hoặc có thể nói, nó chỉ rất nhiều thứ. Có những lúc, tu luyện mười năm, còn không bằng một ngày 'Ngộ'. Bất kể Dương Diệp đang 'Ngộ' cái gì, nhưng không nghi ngờ gì, đây là một chuyện tốt cực lớn đối với hắn!
"Cũng khiến ta bất ngờ rồi!"
Một giọng nói vang lên giữa sân mà không có bất kỳ dấu hiệu nào.
Sắc mặt Kiếm Linh và Đinh Thược Dược đồng thời đại biến, xoay người nhìn lại. Chỉ thấy, cách các nàng không xa, chẳng biết từ lúc nào đã đứng một nữ tử.
Áo tang quần vải, xiềng xích, đi chân trần...
Minh Nữ
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi