Theo thanh âm của Thanh Đạo Phu vừa dứt, phong, hỏa, vũ trong sân tức khắc hợp lại thành một con cự long. Cự long dài ngàn trượng, vắt ngang giữa đất trời, tỏa ra uy thế hủy thiên diệt địa của Thiên Địa.
Xoẹt!
Thanh Đạo Phu đột nhiên vung tay phải, tia lôi điện trong tay hắn lập tức dung nhập vào thân cự long. Trong chốc lát, lôi điện đã bao trùm khắp thân rồng, tạo thành từng lớp long lân nhỏ li ti bằng điện quang.
Giờ khắc này, uy thế Thiên Địa trên mình cự long càng thêm kinh khủng!
Hủy thiên diệt địa, chân chính là hủy thiên diệt địa!
Tất cả mọi người đều kinh hãi trước cảnh tượng này. Không còn nghi ngờ gì nữa, tất cả bọn họ đều đã bị chấn động bởi một màn trước mắt. Mặc dù ai cũng biết Thanh Đạo Phu là một trong năm đại thiên tài đỉnh cao nhất Thanh Châu hiện nay, nhưng rất ít người từng thấy hắn ra tay. Bây giờ, khi đã được chứng kiến, cảnh tượng này hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của họ!
Bởi vì đây đã không còn giống sức mạnh mà con người có thể phát ra, mà tựa như sức mạnh của Thiên Đạo và tự nhiên!
Cổ Chân Nhân và những người khác cũng khẽ nhíu mày, bởi vì một kích này của Thanh Đạo Phu, cho dù là rất nhiều Bán Thánh cấp cao cũng không cách nào thi triển được đòn tấn công đến trình độ này!
Dương Diệp làm sao ngăn cản?
"Mượn kiếm dùng một lát!"
Thanh âm của Dương Diệp đột nhiên vang vọng giữa sân, ngay sau đó, kiếm của vô số đệ tử Cổ Kiếm Trai bên dưới phóng vút lên trời, bay đến phía trên Dương Diệp. Tức thì, kiếm quang tung hoành, kiếm khí ngập trời.
Cổ Chân Nhân và những người khác càng nhíu mày chặt hơn, bởi vì nếu Dương Diệp muốn dùng những thanh kiếm này để ngăn cản một chiêu của Thanh Đạo Phu thì căn bản là không thể, trừ phi kiếm ý của hắn có thể khôi phục đến Thiên giai tam trọng, bằng không, dù có thêm một vạn thanh kiếm nữa cũng vô dụng!
Trong mắt các đệ tử Cổ Kiếm Trai đều hiện lên vẻ lo lắng, bởi vì tương tự, bọn họ cũng biết nếu Dương Diệp muốn dựa vào những thanh kiếm này thì tuyệt đối không thể nào chiến thắng được một chiêu này của Thanh Đạo Phu.
"Hắn muốn làm gì?" Trần Đông chau mày, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc.
Dưới ánh mắt khó hiểu của tất cả mọi người, Dương Diệp đột nhiên búng ngón tay điểm về phía cự long, vô số đạo kiếm quang bắn ra, còn hắn cũng theo những đạo kiếm quang đó lao về phía cự long.
Theo sự điều khiển của Thanh Đạo Phu, con cự long phát ra một tiếng gầm rống, sau đó mang theo uy áp kinh hoàng hủy thiên diệt địa lao thẳng về phía Dương Diệp. Nơi nó đi qua, không gian lập tức chấn động kịch liệt, khiến người ta sợ hãi vô cùng!
Đúng lúc này, một luồng sức mạnh thần bí đột nhiên xuất hiện giữa sân!
Kiếm Vực!
Sắc mặt của đám lão giả áo đen bên phía Thanh Đạo Môn đều biến đổi, ánh mắt chỉ thấy vô số đạo kiếm quang đang bao bọc lấy Dương Diệp. Vì bị Kiếm Vực ngăn cách, bọn họ lúc này hoàn toàn không thể cảm ứng được Dương Diệp.
"Làm sao có thể!"
Đột nhiên, Thanh Đạo Phu thất thanh kinh hô.
Theo thanh âm của Thanh Đạo Phu vừa dứt, sắc mặt tất cả mọi người trong sân đều đại biến!
Bởi vì con cự long của Thanh Đạo Phu vậy mà đang tiêu tán với tốc độ cực nhanh... Chưa đến một hơi thở, con cự long do bốn loại sức mạnh thiên địa biến ảo thành đã biến mất nơi chân trời.
Tất cả mọi người đều hóa đá...
Kể cả Cổ Chân Nhân và năm vị lão giả áo đen!
Kiếm quang tán đi, Dương Diệp xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Lúc này, dáng vẻ của Dương Diệp đã có chút thay đổi, sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, phảng phất như bị rút cạn huyết dịch. Không chỉ vậy, hai bên tóc mai của hắn vậy mà đã trở nên bạc trắng, giống hệt Thanh Đạo Phu.
"Một kích thật mạnh!"
Dương Diệp sờ lên tóc mình, trong mắt lộ vẻ ngưng trọng. Lần này, cũng giống như lần đối đầu với Vương Âm Dương, hắn trước tiên thi triển Kiếm Vực để ngăn cách sự dò xét của mọi người, sau đó thi triển Tiêu Vong Pháp Tắc. Tiêu Vong Pháp Tắc chính là Tiêu Vong Pháp Tắc, cho dù là con cự long kia cũng không thể chống lại được sức mạnh của tử vong...
Thế nhưng, hắn cũng bị phản phệ. Khi cự long tiến vào Kiếm Vực của hắn, vì sức mạnh ẩn chứa trong nó quá mức cường đại, cho nên đã tạo thành một mức độ chấn động nhất định đối với Kiếm Vực của hắn, chấn động này trực tiếp khiến hắn tổn thất gần trăm năm tuổi thọ! Hơn nữa, khi Tiêu Vong Pháp Tắc và sức mạnh của cự long va chạm, hắn cũng đồng dạng bị phản phệ...
Đây là lần đầu tiên hắn phát hiện, Sức Mạnh Pháp Tắc hóa ra cũng không phải vô địch. Khi một loại sức mạnh đạt đến một trình độ nhất định, đừng nói là Sức Mạnh Pháp Tắc, ngay cả sức mạnh của vực cũng có thể uy hiếp được!
Đương nhiên, điều này chủ yếu là vì chênh lệch cảnh giới giữa hắn và đối phương có chút lớn, nếu là cùng cấp, một kích kia của đối phương tuyệt đối không thể uy hiếp được Kiếm Vực và Sức Mạnh Pháp Tắc của hắn.
Nói tóm lại, cảnh giới của hắn vẫn còn quá thấp!
Cảnh giới thấp, khi đối mặt với những thiên tài yêu nghiệt bình thường thì không có ảnh hưởng gì lớn, nhưng khi đối mặt với thiên tài cấp bậc như Thanh Đạo Phu, vậy khẳng định là phải chịu thiệt!
"Ngươi đã làm thế nào?" Thanh Đạo Phu trầm giọng hỏi.
Cổ Chân Nhân và đám người áo đen cũng nhìn Dương Diệp, bọn họ cũng muốn biết Dương Diệp đã làm thế nào. Bởi vì Dương Diệp đã phá giải một kích của Thanh Đạo Phu một cách vô thanh vô tức... Mặc dù hắn cũng đã phải trả một cái giá nào đó, nhưng điều này chung quy vẫn có chút kinh khủng và thần bí. Rốt cuộc hắn đã dùng sức mạnh gì mà có thể làm được như vậy?
"Cho ta 10 triệu siêu phẩm linh thạch, ta sẽ nói cho các ngươi biết, thế nào?" Dương Diệp nói.
Khóe miệng đám lão giả áo đen co giật, có chút không nhịn được muốn một bạt tai tát chết Dương Diệp...
Cổ Chân Nhân và những người khác cũng lắc đầu, Dương Diệp này cũng quá tham tài rồi...
Thanh Đạo Phu nhìn Dương Diệp, sau đó nói: "Ta thua!" Nói xong, hắn cong ngón tay búng ra, một chiếc nhẫn trữ vật bay đến trước mặt Dương Diệp. Sau đó hắn xoay người định rời đi.
"Đợi một chút!" Dương Diệp bỗng nhiên gọi lại.
"Sao nữa?" Thanh Đạo Phu nói: "Là ta thua, chứ không phải Thanh Đạo Môn thua. Cho nên, ngươi muốn vũ nhục thì cứ vũ nhục ta là được, không liên quan gì đến Thanh Đạo Môn."
Đám lão giả áo đen nhìn Dương Diệp, thần sắc có chút không thiện cảm.
"Ngươi chưa bại!" Dương Diệp nói.
Nghe vậy, Thanh Đạo Phu và đám lão giả áo đen đều sững sờ. Thanh Đạo Phu quay người lại nhìn Dương Diệp, nói: "Có ý gì?"
Dương Diệp nói: "Ngươi chỉ ra một chiêu, ta cũng chỉ phá một chiêu của ngươi, sao có thể coi là ngươi bại? Hay là thế này, lần này tính là hòa, sau này đợi ta đạt tới Bán Thánh, chúng ta lại chính thức công bằng một trận, thế nào?"
Bất kể vị tổ sư Thanh Đạo Môn kia truyền thừa cho hắn rốt cuộc có dụng ý gì, nhưng hắn xác thực đã nhận được chỗ tốt, cũng bớt đi phiền phức, cho nên, hắn không ngại cho Thanh Đạo Môn một lối thoát. Dù sao, nếu hôm nay tin tức Thanh Đạo Phu cũng bại trong tay hắn truyền ra, thanh danh của Thanh Đạo Môn chắc chắn sẽ rơi xuống đáy vực. Không phải vì Thanh Đạo Môn, mà là vì vị tổ sư của Thanh Đạo Môn!
Hơn nữa, Thanh Đạo Phu này cũng xác thực chưa thua hắn!
Nghe những lời của Dương Diệp, đám lão giả áo đen đầu tiên là ngẩn ra, sau đó đưa mắt nhìn nhau, trong mắt đều có sự nghi hoặc và khó hiểu. Bọn họ dường như không ngờ Dương Diệp lại làm như vậy, phải biết rằng, chỉ cần tin Thanh Đạo Phu thua hắn truyền ra, hắn sẽ lập tức trở thành thiên tài chói mắt nhất toàn cõi Thanh Châu!
Địa vị của hắn trong Cổ Kiếm Trai khẳng định cũng sẽ tăng lên rất nhiều, nhận được sự coi trọng của Cổ Kiếm Trai, thế nhưng, hắn lại muốn làm như vậy...
Bốn người Cổ Chân Nhân cũng vô cùng khó hiểu và nghi hoặc!
"Vì sao?" Thanh Đạo Phu hỏi.
Dương Diệp nói: "Không vì sao cả, như ta vừa nói, ngươi xác thực chưa thua ta, nếu chúng ta giao thủ bây giờ, phần lớn sẽ là ta thua. Ta biết, Thanh Đạo Môn muốn tìm lại thể diện, được thôi, chờ ta đạt tới Bán Thánh, chúng ta lại tái chiến, thế nào? Chỉ là trong khoảng thời gian này, ta không hy vọng có người của Thanh Đạo Môn lại đến tìm ta gây phiền phức, các ngươi không tìm ta gây phiền phức, ta dĩ nhiên cũng sẽ không tìm các ngươi gây phiền phức!"
Nói xong, Dương Diệp ra hiệu cho Cổ Chân Nhân dỡ bỏ kết giới không gian. Sau khi Cổ Chân Nhân dỡ bỏ kết giới, Dương Diệp cất cao giọng nói: "Thanh Đạo Phu, quả nhiên danh bất hư truyền!"
Dương Diệp không phải là kẻ cổ hủ, cái gọi là thanh danh, thứ này có lúc không những vô dụng mà ngược lại còn là một gánh nặng. Bởi vậy, đối với thứ như thanh danh, hắn trước nay không quan tâm, sở dĩ đối đãi với Thanh Đạo Môn như vậy, vẫn là vì nguyên nhân của vị tổ sư Thanh Đạo Môn kia, đối phương đã tặng đại lễ như thế, hắn cũng thật sự không nỡ đi tát vào mặt Thanh Đạo Môn nữa!
Hắn chính là một người như vậy, ngươi cho ta mặt mũi, ta sẽ cho ngươi mặt mũi, ngươi không cho ta mặt mũi, ta nhất định đánh cho ngươi không còn mặt mũi...
"Hô... Thanh Đạo Phu không hổ là Thanh Đạo Phu, ngay cả Dương Diệp cao ngạo kia cũng phải tôn kính hắn, phải biết rằng, trước đó người của Thanh Đạo Môn đều bị Dương Diệp ngược như chó đó!"
"Nói đùa sao, Thanh Đạo Phu dù sao cũng là một trong năm đại thiên tài của Thanh Châu hiện nay, Dương Diệp này tuy cũng yêu nghiệt đến cực điểm, nhưng chung quy vẫn còn trẻ quá, cho hắn thêm vài năm thời gian, nói không chừng có thể đối kháng với Thanh Đạo Phu!"
"Xác thực, cho Dương Diệp thêm chút thời gian, năm đại thiên tài của Thanh Châu tất sẽ biến thành sáu đại thiên tài!"
Nghe những lời của Dương Diệp, sắc mặt của đám lão giả áo đen bên phía Thanh Đạo Môn lúc này đã hòa hoãn đi rất nhiều. Thanh Đạo Phu là đại biểu cho thế hệ trẻ của Thanh Đạo Môn, cũng là trụ cột tinh thần của thế hệ trẻ, nếu ngay cả hắn cũng bại, vậy đối với Thanh Đạo Môn mà nói không thể nghi ngờ là một đả kích cực lớn.
Mặc dù Thanh Đạo Phu không thực sự thua Dương Diệp, chỉ mới ra một chiêu, nhưng Thanh Đạo Phu dù sao cũng cao hơn Dương Diệp hẳn một đại cảnh giới. Trong tình huống này, đòn tấn công của Thanh Đạo Phu bị Dương Diệp phá giải, nói một cách nghiêm khắc, xem như Thanh Đạo Phu đã rơi vào thế hạ phong!
Bởi vậy, Dương Diệp có thể nói như vậy, làm như vậy, trong lòng đám lão giả áo đen không khỏi sinh ra một tia cảm kích.
Thanh Đạo Phu nhìn Dương Diệp hồi lâu, sau đó nói: "Đợi ngươi đến Bán Thánh, chúng ta lại tái chiến!"
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Lão giả áo đen nhìn Dương Diệp một cái, sau đó cũng cùng bốn vị Thánh giả khác quay người rời đi.
Dương Diệp nhìn Cổ Chân Nhân, nói: "Chúng ta về Cổ Kiếm Trai thôi!" Hắn hiện tại trên người có mấy triệu siêu phẩm linh thạch, còn có Man Thần Kiếm cùng với Băng Diệt Thần Quyền vừa học được, những thứ này, hắn phải nhanh chóng sắp xếp lại, sau đó mau chóng tăng cường thực lực. Hắn vẫn chưa quên, An Nam Tĩnh và Mục Hàn San vẫn còn đang chờ hắn!
Cổ Chân Nhân khẽ gật đầu, đột nhiên, ông ngẩng đầu nhìn lên trời, sau đó nói: "Lục nha đầu kia đến rồi!"
Theo lời Cổ Chân Nhân vừa dứt, một đạo kiếm quang xẹt qua chân trời, ngay sau đó, một nữ tử xuất hiện giữa sân.
"Bái kiến Lục sư tỷ!"
Trong sân, ngoại trừ Cổ Chân Nhân và những người khác, tất cả đệ tử Cổ Kiếm Trai đều hướng về phía nữ tử khẽ thi lễ, cung kính nói.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi