Lâm Phàm ngước đầu.
Bầu trời có màu xanh biếc.
Hắn tiến lên một bước, đạp vào Tinh Hải Vực.
Lần nữa ngước đầu lên, trời đen thui, ngôi sao quái dị tỏa ánh sáng tối tăm.
Không thể nào, biến thiên cũng không chơi kiểu như vậy chứ.
Lâm Phàm lùi lại một bước, rời khỏi phạm vi Tinh Hải Vực, hắn nhìn lên trời lại cúi đầu suy tư.
Tình huống của Tinh Hải Vực làm sao ra thế này được?
Hắn không hiểu.
Là người làm?
Không thể nào.
Dù là Đế Thiên cảnh cũng không có bản lĩnh chuyển đổi trời trăng của cả giới vực.
Lâm Phàm từng tự cảm nhận uy thế của Đế Thiên cảnh, tuy cường đại nhưng không đến trình độ đó.
Đế vương thiên địa, đạo tắc vào người, giơ tay nhấc chân mang theo uy năng to lớn.
Nhưng muốn chuyển đổi trời trăng thì chưa đủ, còn kém xa thật xa.
Lâm Phàm bất mãn:
Xem ra phải vào sâu mới biết Tinh Hải Vực đã xảy ra chuyện gì, ác thật, chuyển đổi nguyên giới vực thành bộ dáng này, nếu thêm vài người nữa thì toàn bộ vực ngoại giới không đủ cho các ngươi ở.
Kẻ xâm nhập khác tuy hung tàn nhưng dùng hai tay đánh người, còn kẻ xâm nhập buông xuống Tinh Hải Vực thì cực kỳ tàn nhẫn, thi triển công kích phạm vi rộng biến vực ngoại giới thành như vậy, hoàn toàn không cho ai đường sống.
Thôi, bản phong chủ chống mắt xem có thủ đoạn gì.
Lâm Phàm không nghĩ nhiều nữa, cất bước đi vào.
Luồng gió âm thổi tới lạnh thấu xương, dường như mỗi chân lông đều mở rộng vì gió âm, hút khí lạnh vào.
Tầm mắt dần tối xuống, một mảnh xám xịt, có thể thấy rõ cảnh tượng trước mắt nhưng cho cảm giác rất âm u khủng bố, dường như có sinh vật đáng sợ núp trong bóng tối.
Lâm Phàm ngồi xổm xuống, ngón tay sờ mặt đất:
Đất cũng đổi màu đen, không mang chút sự sống.
Cảm ứng đất đai.
Có đặc tính này thêm vào sẽ cảm nhận lòng đất có vật sống hay không, nhưng Lâm Phàm sờ soạng, trong phạm vi cảm giác không có hơi thở sự sống, đã thành vùng đất chết.
Lâm Phàm tức giận mắng:
Là đồ khốn nạn nào phá hoại môi trường đẹp đẽ ra nông nỗi này? Chó chết!
Mỗi người có trách nhiệm bảo vệ môi trường.
Lúc hắn chiến đấu tuy có sức phá hoại kinh người, bình thường đánh lòng đất phun trào dung nham, nhưng đó là dục hỏa trọng sinh, có thể cho mặt đất tái sinh rực rỡ hơn, đâu như bây giờ, hoàn toàn là hủy hoại một mảnh đất.
Nơi này cho người ta cảm giác rất khó chịu.
Lâm Phàm cảm giác tình huống ở đây hơi giống với bên nàng treo cổ, nhưng có chút khác.
Nơi này cực kỳ âm u, không khí cấp thấp, có thể hù dọa một số người gan bé, nhưng muốn làm hắn đứng tim thì còn lâu.
Đèn sinh mệnh chỉ dẫn phương hướng.
Lâm Phàm cảm giác nơi này khá thú vị:
Thôi, vốn định tra xét kỹ hơn nhưng còn có chuyện, tạm thời không phí thời gian với các ngươi, đợi cứu người ra rồi mới quay lại xử các ngươi.
Lâm Phàm bước đi về phía xa.
Dù hắn đi bộ nhưng tốc độ siêu nhanh, chớp mắt biến mất tại chỗ, khi lại xuất hiện đã ở nơi xa tít.
Gió tà thổi trên cánh đồng hoang vu, tiếng cười âm u văng vẳng trong không khí, tiếng cười lúc ngừng lúc nối.
Lâm Phàm không biết nên nói cái gì:
Cái tên này chạy giỏi thật, vào nơi sâu nhất Tinh Hải Vực.
Công nhận vận may của tên này khá tốt, đi ra tôi luyện mà sống sót được là có bản lĩnh.
Nhìn phong chủ hiện giờ xem.
Đạo sư đệ có thê tử, nhi tử, không có theo đuổi gì.
Vạn sư đệ chỉ có thê tử nhưng cũng không còn ham muốn gì khác.
Từ hai trường hợp này cho hắn hiểu một đạo lý rằng nữ nhân sẽ mài mòn đấu chí.
Nhưng tình huống như vậy cũng tốt.
Tông môn chỉ cần một người bận rộn là tốt rồi, không cần nhiều người cùng bận rộn.
Có được thân bất tử, về sau muốn chết cũng khó khăn, nếu quá rảnh thì sẽ nổi điên mất.
Rào rào!
Phương xa có tiếng nước chảy.
Không ngờ còn có một ao nước, vừa lúc rửa mặt rồi đi tiếp.
Lâm Phàm đi tới trước, nhưng thấy lạ là thứ gì mới tạo thành tình cảnh như vậy được?
Không Gian Thần Trụ có thể mở ra đường hầm cho kẻ xâm nhập đến.
Lâm Phàm tin có bảo bối nào đó có thể sửa đổi hoàn cảnh một giới vực, chuyển đổi rất hoàn mỹ, có cảm giác âm u, thích hợp một số giống loài sinh sống.
Lâm Phàm không ngốc, sinh mệnh ở thứ nguyên nào thông minh nhất?
Chắc chắn là nhân tài thế kỷ hai mươi mốt rồi.
Người kiếp trước nhận internet tiêm nhiễm tất nhiên hiểu nhiều điều.
Chỗ khác đều tối tăm, mặt đất đen như cục than, còn nước này thì trong veo.
Lâm Phàm cười, ngồi xổm xuống, vốc nước rửa mặt.
Đang lúc hắn rửa mặt thì mặt hồ dao động, có bóng đen từ trong nước từ từ nhô lên.
Lâm Phàm ngước đầu, giữa mặt hồ phẳng lặng.
Lâm Phàm cúi đầu xuống, một khuôn mặt mạnh thò lên từ hồ nước.
Mái tóc đen, mặt tái nhợt sắp mục rữa, không có tròng mắt, há khoang miệng đen ngòm như muốn nuốt chửng Lâm Phàm.
Người bình thường thấy cảnh này thì sẽ sợ đến quay đầu bỏ chạy.
Đừng phá, bản phong chủ không tìm ngươi.
Lâm Phàm ngoắc ngón tay khuấy nước, sóng gợn lăn tăn, sau đó vốc nước súc miệng.
Ngây người giây lát.
Phải nói là khuôn mặt trong hồ hóa đá, giây sau biến mất.
Một đôi tay trắng bệch từ từ thò ra khỏi mặt nước, móng tay đen phối hợp cánh tay trắng nhợt khiến người sợ hãi.
Nhiệt độ không khí bỗng giảm xuống, lạnh lẽo thấu xương.
Bộp!
Lâm Phàm chộp cánh tay trắng xanh, ngữ điệu hơi nghiêm túc nói:
Ta nói rồi, đừng phá.
Năm ngón tay trắng xanh bỗng chộp cổ tay Lâm Phàm rồi thả lỏng.
A?
Lâm Phàm cảm nhận lực lượng kỳ lạ, cúi đầu thì thấy năm dấu tay in trên cổ tay.
Lâm Phàm suy tư:
Cách làm hơi quen thuộc.
Để lại dấu tay có nghĩa là dù hắn đến đâu nó cũng theo tới?
Thú vị, ra đây cho ta xem là thứ gì!
Lâm Phàm hơi gồng sức, có cảm giác cánh tay bị xé rách. Hắn giơ cao cánh tay nhưng không thấy thân thể như trong tưởng tượng.
Trên không trung là cánh tay bị xé rách, miệng vết thương chảy ra chất lỏng màu đen nhỏ giọt xuống mặt nước.
Oong!
Mặt nước khuếch tán sóng gợn.
Nước vốn trong veo không ngừng nhuộm đen, dường như hắc ám tối tăm buông xuống, hoàn toàn bao phủ mặt hồ, không thấy một chút gì.
Giọng nói âm u phát ra từ hồ nước:
Ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi.
Ngươi hơi quá đáng, ngươi quá yếu ớt, bản phong chủ không muốn làm thịt ngươi nhưng cứ muốn được nước lấn tới phải không? Đành vậy.
Lâm Phàm không muốn dùng thủ đoạn thô bạo, hắn lấy Thiên Hà Vương Đỉnh ra, ném lên trời.
Lực hút mãnh liệt phát ra, nước đen hình thành vòi rồng bay vào trong Thiên Hà Vương Đỉnh.
A?
Dường như tồn tại trong hồ bị bất ngờ.
Rất nhanh, hồ màu đen cạn khô.
Với thực lực của Lâm Phàm điều khiển Thiên Hà Vương Đỉnh thì đừng nói ao nước, dù là nước vô tận cũng phải cạn khô.
Một con tinh quái xoe tròn mắt đứng giữa hồ, nó đưa mắt nhìn quanh.
Nước biến mất hết.
Nó vô địch, không thể bị tiêu diệt khi ở trong nước, không ngờ nước là chỗ dựa duy nhất đã biến mất.
Bộp!
Tinh quái cứng ngắc quay đầu.
Rắc rắc!
Tròng mắt phản chiếu sinh linh trước mắt.
Bùm!
Bóng đen phóng lớn trong tầm mắt tinh quái, khi nó có cảm nhận thì đầu đã xoay tròn bảy trăm hai mươi độ.
Lâm Phàm rất tức giận:
Bản phong chủ đã cho ngươi cơ hội sống nhưng ngươi không quý trọng, tự nói xem ngươi có tiện không?
Nếu người ta có cơ hội này thì không biết mừng cỡ nào, tinh quái ngược lại điên cuồng thăm dò trước mặt hắn.
Hồ bị rút hết nước rồi nó còn làm bộ làm tịch xoay cổ phát ra tiếng xương kêu răng rắc.
Tính hù dọa ai?
Tinh quái hé môi:
Ngươi
Sau đó bị đối phương tát cái bốp, trời đất quay cuồng.
Rầm!
Lâm Phàm đá nó lăn quay, ức chế tiến lên giẫm đạp, sức mạnh mỗi cái đạp tuy không mạnh nhưng rất đau.
Tinh quái gào rú thảm thiết.
Lâm Phàm không nói chuyện, một tay xách tinh quái lên để sát mặt, tát bốp bốp hai bên gò má nó.
Sau trận no đòn, tinh quái thở ra nhiều, hít vào ít.
Nói, ngươi là thứ gì?
Đến nay Lâm Phàm chưa rõ ràng mấy con này là cái gì.
Tuyệt đối không phải quỷ như hắn đã biết, nó có thực thể, có dấu hiệu sự sống.
Tinh quái ngơ ngác, từ lúc ban đầu đến bây giờ diễn ra quá nhanh, nó không phản ứng lại.
Có nhiều người đi ngang qua mặt hồ. Có người cảnh giác trốn ngay, có người bị nó hành hạ đến chết.
Nhưng tình huống này rất bất ngờ, nó không kịp nghĩ nhiều.
Tinh quái nhủ thầm:
Phải suy nghĩ kỹ trước khi trả lời.
Xảy ra cảnh làm nó bất ngờ hơn.
Lâm Phàm ném nó xuống đất, một chân giẫm lên:
Thôi bỏ, nhà ngươi chỉ làm lãng phí thời gian.
Bẹp!
Vang tiếng hét thảm, thân thể của tinh quái nát thành vài mảnh rồi hóa thành đoàn khói đen biến mất trong bóng tối.
Điểm vào tay.
Rác rưởi, chỉ cỡ Đại Thánh cảnh.
Lâm Phàm chợt thắc mắc kêu lên:
Ủa?
Theo hắn biết thì kẻ xâm nhập thấp nhất đều là Đạo cảnh, sao con này chỉ cỡ Đại Thánh cảnh?
Không lẽ là sinh vật mang theo?
Rất có thể.
Lâm Phàm không rảnh ở lại đây lâu, hắn rời khỏi nơi không quá thân thiện này.
Cảm giác rất kỳ quái.
Dọc đường Lâm Phàm đi phát hiện Tinh Hải Vực rất quái dị, không thấy một người sống nào, cũng không thấy một con yêu thú.
Lâm Phàm cảm giác trong bóng tối xung quanh có các cặp mắt nhìn mình chằm chằm, hình như đang chờ đợi cái gì.
Hắn lấy đèn sinh mệnh ra, lao nhanh đi theo chỉ dẫn.
Hắn không có thời gian hao phí ở nơi này, ao nước mà còn giấu nguy cơ thì còn chốn nào an toàn?
Có người ngồi xổm ở phía xa, xem hình thể là đứa bé, nó đưa lưng về phía Lâm Phàm, chắc đang vẽ bậy dưới đất.
Lâm Phàm cười nói:
Ha ha, đứa bé thật ham chơi.
Xem như gặp được người.