Mắt thấy độc long kiếm khí của Lý Khánh Dương sắp đâm xuyên yết hầu Hoàng Tiểu Long, đúng lúc này, khí thế trên người Hoàng Tiểu Long đột nhiên điên cuồng tăng vọt, kinh thiên động địa.
Trong cơ thể Hoàng Tiểu Long dường như có thần lôi cuộn trào. Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, sau lưng hắn xuất hiện một ngàn cánh tay.
Hoàng Tiểu Long trầm giọng quát lớn, sóng khí cuồn cuộn, vậy mà lại chấn cho độc long kiếm khí của Lý Khánh Dương lệch đi.
Tiếp theo, một ngàn cánh tay sau lưng Hoàng Tiểu Long ảo ảnh chuyển động, dung hợp làm một, rồi hắn tung quyền.
Một quyền!
Chỉ một quyền duy nhất.
Quyền kình xé rách không gian, dường như có thể đánh xuyên cả trời đất. Độc long kiếm khí của Lý Khánh Dương trong nháy mắt vỡ tan, ngay sau đó, quyền kình không hề suy giảm, tức thì đánh về phía Lý Khánh Dương.
Lý Khánh Dương sắc mặt kinh hoàng đại biến, vẻ mặt hoảng sợ, liên tiếp thi triển mấy mươi loại thân pháp biến hóa, không ngừng lùi nhanh, nhưng vô dụng. Quyền kình của Hoàng Tiểu Long tựa như giòi trong xương, dù hắn có lui nhanh thế nào, biến hóa ra sao cũng không thể thoát khỏi cú đấm này.
Băng! Một tiếng va chạm nặng nề vang lên.
Chỉ thấy cú đấm của Hoàng Tiểu Long đánh thẳng vào ngực Lý Khánh Dương. Lý Khánh Dương hét lên một tiếng thảm thiết, cả người bay lên không, giữa không trung truyền ra tiếng nổ vang, nơi lồng ngực bị quyền kình đánh trúng đột nhiên nổ tung, tạo ra một lỗ máu to bằng nắm đấm, xuyên thẳng từ trước ngực ra sau lưng.
Sau đó, Lý Khánh Dương từ lỗ hổng trên cương khí phòng ngự tường thành bay ra khỏi thành Hoài Nam, rơi xuống bên ngoài.
Tức khắc, vô số hải thú ngửi thấy mùi máu tươi liền điên cuồng ùa đến, toàn bộ lao về phía Lý Khánh Dương.
Lý Khánh Dương nhất thời không phòng bị, liền bị một con cự thú cắn trúng, cả một cánh tay bị cắn đứt, hắn hét lên thảm thiết.
"Đừng tới đây!"
"Cút!"
"Cứu ta!"
Lý Khánh Dương gào thét thảm thương, cố gắng đẩy lùi đám hải thú đang tràn tới. Nhưng một quyền vừa rồi của Hoàng Tiểu Long đã khiến hắn trọng thương, thực lực không còn nổi một thành so với lúc bình thường, làm sao ngăn cản nổi công kích của hải thú nhiều vô cùng vô tận.
Tất cả những chuyện này, chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Đợi đến khi mọi người trên tường thành kịp phản ứng, cánh tay còn lại của Lý Khánh Dương cũng đã bị hải thú cắn đứt.
Nghe tiếng kêu cứu thảm thiết của Lý Khánh Dương, các đệ tử Nguyên Tượng tông sắc mặt trắng bệch. Bọn họ muốn xuống cứu viện, nhưng nhìn thấy thú triều khủng bố kia, ai nấy đều sợ đến run rẩy.
Chỉ một thoáng chần chừ, Lý Khánh Dương đã bị thú triều điên cuồng nhào lên nhấn chìm.
Mọi người nhìn thú triều bao phủ lấy Lý Khánh Dương, tiếng kêu thảm thiết không ngừng từ phía dưới vọng lên, ai cũng sợ hãi. Rất nhanh, Lý Khánh Dương đã không còn kêu la nữa, toàn thân bị chúng thú cắn xé, phanh thây hoàn toàn.
"Hoàng Tiểu Long, ngươi dám giết trưởng lão Nguyên Tượng tông chúng ta, ngươi đáng chết, đáng chết!" Một trưởng lão khác của Nguyên Tượng tông là Dương Vận đột nhiên quay đầu, tức giận chỉ vào Hoàng Tiểu Long.
Hoàng Tiểu Long cười lạnh: "Con mắt nào của ngươi thấy là ta giết? Lý Khánh Dương chết trong miệng hải thú, tất cả mọi người đều thấy rõ ràng."
Dương Vận tức đến nghẹn lời.
"Nhưng mà, cho dù là ta giết thì đã sao?" Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói: "Ngươi muốn báo thù cho hắn à?"
Sắc mặt Dương Vận biến đổi, lúc này mới nhớ ra thực lực kinh khủng của Hoàng Tiểu Long.
Lý Khánh Dương là trưởng lão phân bộ Hoài Nam thành của Nguyên Tượng tông, trong số các trưởng lão của tông môn, thực lực đủ để xếp vào top ba, là Thiên Thần cửu giai trung kỳ đỉnh phong.
Đến cả Thiên Thần cửu giai trung kỳ đỉnh phong như Lý Khánh Dương còn không phải đối thủ của Hoàng Tiểu Long, hắn chỉ là một Thiên Thần cửu giai sơ kỳ, chẳng phải là tự tìm cái chết sao?
Lúc này, các cường giả của các môn phái xung quanh đều kinh hãi, sợ sệt, không dám tin nhìn Hoàng Tiểu Long. Hoàng Tiểu Long gia nhập Man Thần tông chưa đến mười năm mà phải không? Sao thực lực có thể mạnh đến thế!
Bọn họ như đang ở trong mộng.
Lúc này, Hoàng Tiểu Long lấy ra một tấm lệnh phù. Tấm lệnh phù này kim quang lấp lánh, toát ra uy áp vô thượng.
Trưởng lão Quách Toàn cùng các đệ tử Man Thần tông đều quỳ rạp xuống, bởi vì thứ Hoàng Tiểu Long cầm trong tay chính là lệnh phù của lão tổ Man Thần tông, là phù lệnh tối cao của tông môn.
"Đây là lệnh phù của lão tổ Man Thần tông. Bây giờ, các ngươi, Nguyên Tượng tông, Cự Kình tông, còn ai muốn vu hãm ta là do Hải Tộc biến thành không?" Hoàng Tiểu Long liếc nhìn mọi người của Nguyên Tượng tông và Cự Kình tông, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Dương Vận.
Dương Vận ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng Hoàng Tiểu Long.
Đúng lúc này, đột nhiên, một tiếng xé gió truyền đến.
Chỉ thấy người tới chân đạp trường kiếm, từ chân trời bay đến, tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã tới trước mặt mọi người.
Dương Vận và mọi người của Nguyên Tượng tông thấy rõ dung mạo người vừa tới, mặt mày lập tức vui mừng.
"Kính kiến Hồ Thanh thái thượng trưởng lão!"
Người vừa tới chính là thái thượng trưởng lão của Nguyên Tượng tông, Hồ Thanh.
Hồ Thanh gật đầu, khi nhìn thấy các đệ tử Man Thần tông đang quỳ rạp trước mặt Hoàng Tiểu Long thì sững sờ. Hắn liếc nhìn hiện trường, quay đầu hỏi Dương Vận: "Trưởng lão Lý Khánh Dương đâu?"
Dương Vận tức giận chỉ vào Hoàng Tiểu Long: "Bẩm báo Hồ Thanh thái thượng trưởng lão, là Hoàng Tiểu Long của Man Thần tông, hắn đã ra tay giết trưởng lão Lý Khánh Dương." Còn về chuyện Lý Khánh Dương ngăn cản mở cương khí phòng ngự, định chặn Hoàng Tiểu Long vào thành và ra tay trước, thì lại không hề nhắc tới một lời.
"Cái gì?!" Hồ Thanh nghe vậy, như bị một cây kim khổng lồ đâm mạnh, hai mắt lập tức sát ý ngút trời, nhìn Hoàng Tiểu Long đầy uy hiếp: "Hoàng Tiểu Long, ngươi ỷ mình là đệ nhất thiên tài của Man Thần tông, được lão tổ và tông chủ các ngươi coi trọng, liền có thể tùy ý giết trưởng lão Nguyên Tượng tông chúng ta sao?"
Hoàng Tiểu Long chỉ lạnh lùng liếc hắn một cái, lười trả lời.
Hồ Thanh thấy Hoàng Tiểu Long dám bơ mình, liền vừa tức vừa giận: "Hoàng Tiểu Long, ngươi, được lắm, ngươi giết trưởng lão Nguyên Tượng tông, ta bây giờ sẽ giết ngươi đền mạng. Dù lão tổ và tông chủ các ngươi có đích thân đến đây cũng không có gì để nói!" Nói xong, khí thế toàn thân hắn bộc phát, uy áp khủng bố khiến mọi người xung quanh kinh hãi lùi lại không ngớt.
Hồ Thanh trầm giọng hét lớn, đột nhiên tung một chưởng về phía Hoàng Tiểu Long.
Chỉ thấy một chưởng ấn tỏa ra hắc quang âm u đón gió lớn dần, trong nháy mắt đã khuếch đại không biết bao nhiêu lần. Mắt thấy sắp quét bay Hoàng Tiểu Long, đột nhiên lúc này, một bàn tay khổng lồ nghênh đón.
Ầm ầm!
Hồ Thanh khẽ rên một tiếng, cả thân hình liên tiếp thối lui, va phải các đệ tử Nguyên Tượng Tông phía sau, rồi ngã vật xuống đất, miệng phun ra một ngụm huyết tươi.
Mọi người kinh hãi, nhìn về phía Hải Hoàng Hắc Diễm Thú.
Người vừa ra tay chính là Hải Hoàng Hắc Diễm Thú.
Hồ Thanh tuy là Thiên Thần thập giai trung kỳ, nhưng Hải Hoàng Hắc Diễm Thú bản thân là cực phẩm Thần Thú, với thực lực Thiên Thần thập giai sơ kỳ đỉnh phong của nó, hoàn toàn có thể nghiền ép một Thiên Thần thập giai trung kỳ như Hồ Thanh.
Hồ Thanh run rẩy đứng dậy, vừa sợ vừa giận nhìn Hải Hoàng Hắc Diễm Thú, sắc mặt cực kỳ khó coi.
"Kia, hình như là Hải Hoàng Hắc Diễm Thú?"
"Giống lắm, nghe nói hai năm trước ở đảo Long Sư xuất hiện một con, chỉ là sau đó không biết sao lại biến mất. Có phải là con đó không? Sao lại bị Hoàng Tiểu Long thu phục được?"
Ở phía xa, một vài cường giả gia tộc nhận ra Hải Hoàng Hắc Diễm Thú, liền khe khẽ bàn tán.
Bởi vì Kim Long môn và Cuồng Sư Thần Tông trước đây đã phong tỏa tin tức về Hải Hoàng Hắc Diễm Thú, nên các cường giả khác không rõ chuyện con thú này biến mất lúc đó là thế nào.
"Các ngươi nhìn kìa, thú triều lui rồi!" Lúc này, một cường giả gia tộc đột nhiên kinh hô.
Mọi người giật mình nhìn lại, quả nhiên, chỉ thấy thú triều hải thú vốn đang vây khốn và công kích thành Hoài Nam suốt nửa tháng trời vậy mà lại đang rút lui một cách trật tự.
Thú triều càng lúc càng lùi xa, dần dần biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Hoàng Tiểu Long hai mắt nghi hoặc, thú triều rút đi chắc chắn không liên quan đến sự xuất hiện của hắn, vậy tại sao lại rút lui vào lúc này? Mặc dù thú triều đã rút, nhưng trong lòng Hoàng Tiểu Long lại dâng lên một cảm giác bất an.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽