Khi Diệt Thế Lôi Tiên ngưng tụ thành một lôi quyển khổng lồ, vô cùng vô tận thần lôi từ trong đó sinh ra, ầm ầm giáng xuống. Chứng kiến từng đạo thần lôi khổng lồ đánh xuống, tất cả mọi người đều hoảng sợ, mỗi một đạo thần lôi này e rằng đều đủ sức đánh bay một cường giả Chúa Tể thập giai.
Nhiều thần lôi đến thế, ai có thể chống đỡ nổi?
Hoàng Tiểu Long thấy vậy vẫn không chút hoang mang, hắn hét lớn một tiếng, hữu quyền trực tiếp vung ra, nghênh đón chiêu Cự Côn Giáng Thế của Cự Côn Quốc Chủ.
Ầm ầm!
Tiếng vang kinh thiên động địa, tựa như hủy thiên diệt địa.
Đám người chỉ cảm thấy đầu óc ong ong không ngớt, sợ hãi lùi lại liên tục.
Cùng lúc đó, một vật thể từ trong người Hoàng Tiểu Long bay ra, kim quang xán lạn, chính là Lạc Bảo Kim Trư.
Nhìn thấy Lạc Bảo Kim Trư, phó tộc trưởng của Tam Thập Tam Thiên tộc, Dương Thiên Sâm, sắc mặt biến đổi, định triệu hồi Diệt Thế Lôi Tiên nhưng đã muộn. Chỉ thấy Lạc Bảo Kim Trư vừa xuất hiện liền mang cái mặt heo hưng phấn lao thẳng về phía Diệt Thế Lôi Tiên, mặc cho những đạo thần lôi khổng lồ của Diệt Thế Lôi Tiên giáng xuống lưng nó.
Những đạo thần lôi đủ sức đánh bay cường giả Chúa Tể thập giai rơi xuống lưng heo, vậy mà chỉ bắn lên vài tia kim quang. Lạc Bảo Kim Trư không hề giảm tốc độ, trong nháy mắt đã đến ngay bên dưới Diệt Thế Lôi Tiên.
Kim trư vừa há miệng, Diệt Thế Lôi Tiên liền rơi thẳng vào trong.
Dương Thiên Sâm thấy không cách nào triệu hồi Diệt Thế Lôi Tiên, chứng kiến cảnh này không khỏi phẫn nộ gầm lên: "Con lợn chết tiệt! Cút ngay cho bản tôn!" Dứt lời, trong tay y xuất hiện một thanh đại đao khổng lồ.
Thanh đại đao này toàn thân lôi quang lấp lóe, mang một màu đen sẫm.
"Ám Lôi Đao!"
Nhìn thấy thanh đại đao này, không ít cường giả kinh hãi hô lên.
Ám Lôi Đao là thần khí thành danh của Dương Thiên Sâm, năm đó y đã từng dùng thanh đao này đồ sát hai vị cường giả Chúa Tể thập giai sơ kỳ liên thủ.
Ám Lôi Đao tuy không thể so với Diệt Thế Lôi Tiên, nhưng cũng là một món Chí Tôn Linh Bảo cao giai.
"Chết!"
Dương Thiên Sâm vung Ám Lôi Đao chém thẳng về phía Lạc Bảo Kim Trư.
Lập tức, đao mang cuồn cuộn, trải dài không biết bao nhiêu vạn dặm, xé toạc cả lôi khí trong không gian Thiên Ngoại Thiên, nhắm thẳng vào đầu heo của Lạc Bảo Kim Trư mà chém tới.
Dương Thiên Sâm muốn một đao chém bay cái đầu heo của Lạc Bảo Kim Trư!
Lạc Bảo Kim Trư tuy có thể thu hết mọi bảo vật, toàn thân phòng ngự kinh người, nhưng vẫn có nhược điểm chứ không phải là bất hoại. Nhược điểm phòng ngự lớn nhất của nó chính là cái đầu heo!
Chỉ cần công kích đạt tới một trình độ nhất định, lại chém dọc theo cổ thì có thể chặt đứt đầu của Lạc Bảo Kim Trư.
Mắt thấy đao khí Ám Lôi của Dương Thiên Sâm sắp chém đứt cổ Lạc Bảo Kim Trư, đúng lúc này, Thú Man Lôi Châu trên đỉnh đầu Hoàng Tiểu Long bay ra. Thú Man Lôi Châu vừa xuất hiện, lôi quang liền dâng trào, đỡ được đao khí Ám Lôi của Dương Thiên Sâm.
Ngay khoảnh khắc Thú Man Lôi Châu chặn lại đao khí Ám Lôi, Diệt Thế Lôi Tiên đã rơi vào miệng Lạc Bảo Kim Trư. Lạc Bảo Kim Trư không chút do dự, lập tức ngoạm lấy Diệt Thế Lôi Tiên rồi quay mình bay về phía Hoàng Tiểu Long, còn không quên vẫy vẫy cái đuôi heo như thể đang kể công.
Nhìn cái đuôi heo đang vẫy của Lạc Bảo Kim Trư, Dương Thiên Sâm phẫn nộ gầm lên, Ám Lôi Đao trong tay lật lại: "Chết đi cho ta!" Ám Lôi Đao lại một lần nữa chém ra.
Mà lúc này, Cự Côn Quốc Chủ lại tung song quyền công tới, lần này song quyền đánh ra lại hóa thành bốn đầu Cự Côn Thần Thú!
Bốn đầu Cự Côn Thần Thú trấn giữ bốn phương đông, nam, tây, bắc, hình thành thế bốn góc, uy lực so với lúc trước còn mạnh hơn rất nhiều.
Hoàng Tiểu Long thấy vậy hét lớn một tiếng, toàn thân quang mang đại thịnh, Địa Ngục Chi Tâm trong cơ thể ầm vang chấn động, hắc ám quang mang ngút trời, đồng thời, mười sáu chiếc cánh sau lưng hắn bung ra.
"Phá cho ta!" Hoàng Tiểu Long vung hữu quyền, đánh nát đao khí Ám Lôi của Dương Thiên Sâm, còn tứ đại Thần Hỏa cũng bay ra, nghênh đón quyền lực hóa thành bốn đầu Cự Côn Thần Thú của Cự Côn Quốc Chủ.
Tiếng nổ vang lên không ngớt.
Chỉ thấy quyền lực của bốn đầu Cự Côn Thần Thú đánh lên tứ đại Thần Hỏa, khiến tứ đại Thần Hỏa đột nhiên co rụt lại, hỏa diễm bắn tung tóe, nhưng quyền lực của bốn đầu Cự Côn Thần Thú cũng bị thiêu đốt thành hư không.
Tất cả mọi người thấy cảnh này đều kinh ngạc.
Cự Côn Quốc Chủ là Chúa Tể thập giai hậu kỳ! Dương Thiên Sâm tuy không bằng Cự Côn Quốc Chủ nhưng cũng là Chúa Tể thập giai trung kỳ đỉnh phong, hai người có thể nói đã là những tồn tại đỉnh cao nhất trên Thiên Lộ. Thế nhưng hai đại cao thủ tuyệt thế liên thủ, tung ra hết sát chiêu mà vẫn bị Hoàng Tiểu Long dễ dàng cản lại!
Một mình độc chiến Cự Côn Quốc Chủ và Dương Thiên Sâm!
Đây là bá khí đến nhường nào!
Ngay cả tộc trưởng Kiếm tộc là Kiếm Tần Thiên cũng mặt đầy kinh ngạc, hắn tự nhận có lẽ có thể bất phân cao thấp với Dương Thiên Sâm, nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của Cự Côn Quốc Chủ. Nếu Cự Côn Quốc Chủ và Dương Thiên Sâm hai người liên thủ, vậy hắn chỉ có nước hoảng sợ bỏ chạy.
Thế nhưng, việc hắn không làm được, Hoàng Tiểu Long lại làm được!
Vậy chẳng phải là nói Hoàng Tiểu Long…?!
Kiếm Tiểu Phù đứng bên cạnh Kiếm Tần Thiên, bàn tay nhỏ nhắn non nớt không ngừng run rẩy vì kinh hãi, đôi mắt đẹp của nàng gắt gao nhìn chằm chằm vào Hoàng Tiểu Long.
Lúc này, Khủng Bố Quốc Chủ Đông Trình vừa rồi còn liều mạng giãy giụa, kêu cứu Cự Côn Quốc Chủ đã ngừng lại, tiếng kêu cứu cũng đã tắt lịm. Chỉ thấy thân hình vốn cao lớn của gã đã teo tóp lại một nửa, hốc mắt lõm sâu, làn da vốn căng bóng tràn đầy sức sống giờ đã hoàn toàn mất đi vẻ sáng bóng, toàn thân khô quắt như vỏ cây già.
"Hoàng Tiểu Long, trả Diệt Thế Lôi Tiên lại cho ta!" Dương Thiên Sâm dừng tay, trừng mắt nhìn Hoàng Tiểu Long, vừa tức giận vừa thở hổn hển nói: "Nếu không, ngươi chính là tử địch của Tam Thập Tam Thiên tộc chúng ta! Đến lúc đó không chỉ ngươi, mà tất cả những người bên cạnh ngươi, tất cả những ai có quan hệ với ngươi đều không thể tồn tại ở Thiên Lộ này được nữa!"
Cự Côn Quốc Chủ lúc này cũng ngừng công kích, toàn thân phong bạo không ngừng ngưng tụ.
Hoàng Tiểu Long cười lạnh một tiếng, nụ cười đầy vẻ giễu cợt: "Nói như vậy, ta trả Diệt Thế Lôi Tiên cho ngươi thì sẽ không phải là tử địch của Tam Thập Tam Thiên tộc nữa sao?"
Hắn đã giết hơn bốn mươi cao thủ của Tam Thập Tam Thiên tộc, bọn chúng sớm đã xem hắn là tử địch!
Dương Thiên Sâm sững người.
"Có điều, có một câu ngươi nói sai rồi," Hoàng Tiểu Long lại lạnh lùng nói: "Không phải ta không thể sinh tồn ở Thiên Lộ, mà kẻ không thể sinh tồn ở Thiên Lộ chính là Tam Thập Tam Thiên tộc các ngươi!"
Dương Thiên Sâm nghe vậy, giận quá hóa cười: "Từ trước đến nay chưa từng có ai dám nói sẽ khiến Tam Thập Tam Thiên tộc chúng ta không thể sinh tồn ở Thiên Lộ. Hoàng Tiểu Long, ngươi thật sự cho rằng chỉ bằng một mình ngươi có thể chống lại Tam Thập Tam Thiên tộc của ta sao?!"
Cường giả bốn phía cũng âm thầm lắc đầu. Thực lực mà Hoàng Tiểu Long vừa thể hiện quả thực kinh người, vậy mà có thể chống đỡ được đòn tấn công liên thủ của Cự Côn Quốc Chủ và Dương Thiên Sâm. Nhưng chỉ dựa vào đó mà muốn chống lại toàn bộ Tam Thập Tam Thiên tộc thì vẫn là không thể nào.
Thiên Lộ tồn tại vĩnh hằng, không biết đã qua bao nhiêu trăm triệu năm, bất kể siêu cấp Thiên Quốc nào trên Thiên Lộ bị hủy diệt, Thiên Lộ vẫn luôn tồn tại. Mà Thiên Lộ tồn tại bao lâu thì Tam Thập Tam Thiên tộc cũng tồn tại bấy lâu, sừng sững không ngã. Bây giờ Hoàng Tiểu Long lại dám nói sẽ khiến Tam Thập Tam Thiên tộc không thể sinh tồn?
Đám người tuy không dám lên tiếng chế giễu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lời của Hoàng Tiểu Long không khỏi có chút quá ngông cuồng.
Hoàng Tiểu Long lại cười nhạt, liếc nhìn Cự Côn Quốc Chủ và Dương Thiên Sâm vẫn đang tụ lực: "Cự Côn Thiên Quốc thì thế nào? Tam Thập Tam Thiên tộc thì thế nào?"
Lúc này, Khủng Bố Quốc Chủ Đông Trình đã hoàn toàn khô quắt lại, biến thành một cỗ thi thể.
Hoàng Tiểu Long tay trái siết lại, bóp nát thi thể của Khủng Bố Quốc Chủ Đông Trình thành một đám bột phấn, rồi phóng người lên trời, song quyền đồng thời công kích về phía Cự Côn Quốc Chủ và Dương Thiên Sâm.
"Giết!"