Một đống Nhất phẩm Linh Thạch!
Ba người nhìn nhau.
"Môn chủ, ngài cần nhiều Nhất phẩm Linh Thạch như vậy để làm gì?" Triệu Thư hỏi.
Hoàng Tiểu Long lắc đầu: "Ta tự có chỗ dùng, các ngươi giúp ta để mắt tới là được."
"Vâng, Môn chủ!" Ba người thấy vậy cũng không dám hỏi nhiều.
Hoàng Tiểu Long lại hỏi ba người về những chuyện liên quan đến Trần Thiên Tề, sau đó cả ba rời khỏi tiểu viện.
Đợi ba người rời đi, Hoàng Tiểu Long liền tiến vào đại điện trung tâm trong lòng Tu Di Thần Sơn, sau đó nuốt một giọt Địa Tâm Phật Nhũ rồi bắt đầu tu luyện Tu Di Thần Công.
Khi Hoàng Tiểu Long tu luyện Tu Di Thần Công, Tu La Quyết và Dịch Cân Kinh trong cơ thể hắn cũng tự động vận chuyển. Cùng lúc đó, Hắc Lam Song Long trên đỉnh đầu Hoàng Tiểu Long xoay quanh, thôn nạp linh khí, từng luồng Phật lực, Chân Long chi khí và Cửu U Minh Khí từ hư không giáng xuống.
Trên khí hải của Hoàng Tiểu Long, hư ảnh của ba đại Pháp Tướng là Cổ Phật, Kim Long và Ma Thần không ngừng lập lòe hào quang.
Một đêm trôi qua.
Hoàng Tiểu Long mở mắt, thở ra một ngụm trọc khí.
"Cứ theo đà này, trong vòng ba tháng nữa có lẽ sẽ đột phá được Lục giai!" Cảm nhận được tu vi đấu khí trong cơ thể tăng lên, Hoàng Tiểu Long thầm vui mừng.
Tiên Thiên Lục giai!
Mà lúc này, khoảng cách từ lúc Hoàng Tiểu Long đột phá Tiên Thiên mới chỉ có ba năm.
Nếu là trước đây, đây quả thực là chuyện mà Hoàng Tiểu Long không dám tưởng tượng.
Hoàng Tiểu Long từ trong Tu Di Thần Sơn đi ra, nhìn thấy Linh Lung Bảo Tháp đang khảm vào Tu Di Thần Sơn, trong lòng hắn khẽ động. Hắn bây giờ đã đột phá Tiên Thiên Ngũ giai, không biết có thể mở được tầng thứ ba của Linh Lung Bảo Tháp hay không? Không biết tầng thứ ba của Linh Lung Bảo Tháp có thứ gì?
Lập tức, Hoàng Tiểu Long thử vận chuyển đấu khí, mở ra tầng thứ ba của Linh Lung Bảo Tháp.
Ngay sau đó, trước mắt Hoàng Tiểu Long hào quang lóe lên, hắn đã đến một không gian khác.
Không gian này bốn phía là vách tường màu vàng, tương tự như tầng thứ nhất và tầng thứ hai của Linh Lung Bảo Tháp, chỉ có điều không gian lớn hơn không ít.
Hoàng Tiểu Long đưa mắt quét một vòng, chỉ thấy trung tâm không gian tầng thứ ba này sừng sững một tế đàn!
Một tế đàn khổng lồ!
Trên tế đàn khắc vô số Thượng Cổ phù văn, những phù văn này hợp thành từng trận pháp thần bí.
Mà trên tế đàn, có mười chín tôn Cự Nhân đang ngồi xếp bằng, toàn thân lấp lánh hào quang!
Mười chín tôn Cự Nhân tỏa ra uy thế vô hình.
Ngoại trừ tế đàn và mười chín tôn Cự Nhân trên đó, không còn vật nào khác.
"Đây là Khôi Lỗi ư?!" Hoàng Tiểu Long nhìn mười chín tôn Cự Nhân trên tế đàn, ngẩn người.
Hắn từng nghe Triệu Thư nói về Khôi Lỗi, đó là những vật tuyệt đối trung thành được một số người dùng bí pháp đặc biệt luyện chế từ tử vật! Tuy nhiên, Khôi Lỗi cũng có phân chia cao thấp.
Một số Khôi Lỗi cấp thấp không có tư duy, biểu cảm đờ đẫn, chỉ biết tuân theo mệnh lệnh của người điều khiển. Nhưng một số Khôi Lỗi cao cấp đã có tư duy và ý thức đơn giản, tuy không có trí tuệ như người sống thật sự nhưng lại có khả năng tư duy và hành động độc lập.
Hoàng Tiểu Long phi thân lóe lên, đáp xuống tế đàn.
Quan sát ở khoảng cách gần, Hoàng Tiểu Long phát hiện chỗ mi tâm của những Cự Nhân Khôi Lỗi này có những phù văn cực nhỏ, dường như là một loại văn tự đặc thù thời Thượng Cổ.
"Không biết làm sao mới có thể khống chế những Khôi Lỗi này?" Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ, bay một vòng quanh tế đàn, cuối cùng dừng lại ở góc trên bên trái.
Chỉ thấy ở góc trên bên trái tế đàn có một ít văn tự Thượng Cổ cực nhỏ. Nhìn những văn tự này, Hoàng Tiểu Long nhíu mày, có lẽ chúng ghi lại phương pháp khống chế đám Khôi Lỗi, nhưng phần lớn những văn tự Thượng Cổ này hắn đều không nhận ra.
"Xem ra phải đến Đoạn Nhận học viện tra cứu về những Thượng Cổ văn tự này." Hoàng Tiểu Long tự nhủ.
Trực giác mách bảo Hoàng Tiểu Long rằng những văn tự Thượng Cổ này có lẽ không chỉ đơn giản ghi lại cách khống chế Khôi Lỗi.
"Không biết với thực lực hiện tại của mình có thể mở được tầng thứ tư không." Lập tức, Hoàng Tiểu Long trong lòng khẽ động, thử vận chuyển đấu khí muốn mở không gian tầng thứ tư của Linh Lung Bảo Tháp, nhưng lại không có chút phản ứng nào. Hoàng Tiểu Long thử lại vài lần vẫn như cũ, cuối cùng đành phải từ bỏ.
Hoàng Tiểu Long có chút phiền muộn, xem ra phải đột phá Tiên Thiên cao giai mới có thể mở được tầng thứ tư của Linh Lung Bảo Tháp.
Rời khỏi Linh Lung Bảo Tháp, Hoàng Tiểu Long ra khỏi Nam Sơn phủ, đi thẳng về phía Đoạn Nhận học viện.
Không ngờ vừa đến Đoạn Nhận học viện, hắn liền gặp Tạ Bồ Đề.
Tạ Bồ Đề thấy Hoàng Tiểu Long cũng có chút bất ngờ, rồi vui mừng ra mặt, tiến lên đấm vào vai Hoàng Tiểu Long một cái, ha hả cười lớn: "Ta nói này tiểu tử nhà ngươi, lần này lại mất tích hơn một năm, khiến cho huynh đệ ta muốn tìm một người uống rượu cùng cũng không có, ngươi không biết hơn một năm qua ta đã sống như thế nào đâu!"
Hoàng Tiểu Long cũng cười: "Vậy bây giờ chúng ta đi uống một trận cho thống khoái?"
"Đó là đương nhiên, hôm nay ngươi muốn chạy cũng không thoát đâu!" Tạ Bồ Đề ha hả cười.
Hai người đi về phía Hồi Vị đại tửu lâu của Đoạn Nhận học viện.
Khi đi qua khu giải trí Hồng Lâu, Tạ Bồ Đề cười nói: "Thế nào? Hay là hai huynh đệ ta uống rượu xong thì đến đây qua đêm?"
Hoàng Tiểu Long khẽ giật mình, rồi cười khổ: "Thôi bỏ đi."
Tạ Bồ Đề cười nói: "Từ sau khi Diêu Phi bỏ trốn, Triệu Vô Cơ cô nương kia cũng rất ít khi xuất hiện ở Đoạn Nhận học viện. Hồng Lâu này bây giờ đều do Thôi Lệ cô nương quản lý."
"Thôi Lệ." Hoàng Tiểu Long có chút bất ngờ, trong đầu bất giác hiện lên nụ cười ngọt ngào của Thôi Lệ, không khỏi nhớ lại cảnh tượng nàng tiếp cận rồi "quyến rũ" mình trong trận chiến ở Hoàng thành.
Tính ra thì hắn cũng đã hai năm không gặp Thôi Lệ rồi.
"Sao thế? Nhớ cô nương đó à?" Tạ Bồ Đề thấy thần sắc của Hoàng Tiểu Long, không khỏi trêu chọc.
Hoàng Tiểu Long lắc đầu, không trả lời.
Sau đó, hai người đến Hồi Vị đại tửu lâu.
Vào Hồi Vị đại tửu lâu, cũng như mọi khi, Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề gọi hết toàn bộ Hồi Vị tửu còn lại trong ngày, sau đó cạn chén.
"Nghe nói ngươi đã đến Thiên Phật đế quốc?" Tạ Bồ Đề hỏi.
Hoàng Tiểu Long gật đầu.
Tạ Bồ Đề cười nói: "Nghe nói Phật nữ Thích Tiểu Phi của Thiên Phật đế quốc chính là đệ nhất mỹ nữ của Phong Tuyết đại lục, thế nào? Lần này ngươi đến Thiên Phật đế quốc có gặp được không?"
Thích Tiểu Phi? Đệ nhất mỹ nữ của Phong Tuyết đại lục?
Hoàng Tiểu Long sững sờ, rồi cười khổ. Hắn phát hiện Tạ Bồ Đề càng lúc càng giống Lục Khải ở Lạc Thông vương quốc. Không biết gã Lục Khải đó bây giờ ra sao rồi? Vài năm nữa, có lẽ sẽ kế vị ngôi Quốc vương của Lạc Thông vương quốc rồi chăng?
Từ khi đến Đoạn Nhận đế quốc, Hoàng Tiểu Long chưa từng gặp lại gã đó nữa. Nói thật, hắn còn rất nhớ gã.
Bạn bè của Hoàng Tiểu Long không nhiều, Lục Khải tính là một người, bây giờ Tạ Bồ Đề cũng tính là một người.
"Thích Tiểu Phi đó là tiểu nữ nhi của Đại Đế Thích Phạm Thiên của Thiên Phật đế quốc." Lúc này, Tạ Bồ Đề nói tiếp: "Phong Tuyết đại lục đồn rằng, sau này khi Thích Phạm Thiên rời khỏi Võ Hồn giới để đến Phật giới, Thích Tiểu Phi này nói không chừng sẽ kế thừa ngôi vị Đại Đế của Thiên Phật đế quốc."
"Ồ!" Hoàng Tiểu Long có chút kinh ngạc.
"Thôi, không nói về Thích Tiểu Phi đó nữa." Tạ Bồ Đề cười nói: "Ngày kia là đại hôn của muội muội ngươi, ngươi làm ca ca thì bao giờ đây? Hay là để huynh đệ giới thiệu cho ngươi một người nhé?"