Đàm Vi mỉm cười ngọt ngào với Hoàng Đại Đầu: “Đại Đầu.” Sau đó, nàng dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn Hoàng Tiểu Long. Hai ngày nay, chuyện được bàn tán nhiều nhất ở tỉnh Đông Lâm chính là việc Hoàng gia tạo phản, cái tên Hoàng Tiểu Long và Hoàng Thắng An, nàng thường xuyên nghe người khác nhắc tới.
Đàm Kiện liếc nhìn Hoàng Đại Đầu, rồi cười nói với Đàm Vi: “Vi Nhi, các con quen nhau à?”
Đàm Vi còn chưa kịp trả lời, Hoàng Đại Đầu đã mặt mày căng thẳng, có chút lúng túng nói: “Vâng, vâng, Đàm Kiện tiền bối.”
Hoàng Tiểu Long nhìn thoáng qua cô gái tên Đàm Vi, đối phương trông rất thanh tú, đôi mắt trong veo, tính cách phóng khoáng, xem như không tệ.
“Đứa cháu này của ta quen biết cháu gái của ông đã mười năm rồi.” Hoàng Tiểu Long thấy bộ dạng bối rối của Hoàng Đại Đầu, bèn nói với Đàm Kiện: “Năm đó, cháu gái ông còn cứu nó một mạng, nó vẫn luôn ghi nhớ chuyện này.”
Mặc dù Hoàng Tiểu Long không nói rõ, nhưng những người có mặt ở đây làm sao không nghe ra ý tứ rằng Hoàng Đại Đầu có hảo cảm với Đàm Vi.
Gương mặt Đàm Vi hơi ửng hồng.
Đàm Kiện lại cười lớn nói: “Thì ra còn có chuyện như vậy, đây là chuyện tốt mà, ha ha, Hoàng Tiểu Long huynh đệ, sau này hai nhà chúng ta phải qua lại nhiều hơn!”
Sau đó, Đàm Kiện ngồi xuống bên cạnh Hoàng Tiểu Long, vô cùng nhiệt tình bắt chuyện, cứ như đôi bạn thân nhiều năm.
Hoàng Tiểu Long không mặn không nhạt, hắn biết Đàm Kiện nhiệt tình như vậy, không chỉ vì mình là “Nguyên Anh cao giai”, mà còn vì sau lưng mình có một cao thủ Xuất Khiếu kỳ như Hoàng Thắng An!
Ai mà không muốn bắt chút quan hệ với cao thủ Xuất Khiếu kỳ chứ?
Ngày mai, lão tổ tông Hoàng gia là Hoàng Minh trở về, nếu Hoàng Thắng An bại trận bỏ trốn, e rằng Đàm Kiện này đối với mình cũng sẽ không nhiệt tình như bây giờ, chắc chắn sẽ là một bộ mặt khác.
Trâu Dục của Trâu gia vốn đã thông báo cho cục trưởng cục công an thành phố Hóa Châu, nhưng sau khi biết được thân phận của Hoàng Tiểu Long, y chần chừ một lúc, cuối cùng ra lệnh cho cục trưởng cục công an thành phố Hóa Châu chờ lệnh tại chỗ.
Thông thường, khi dính dáng đến cường giả Nguyên Anh cao giai, các ban ngành của Hoa Hạ đều cần phải xử lý cẩn thận, đặc biệt là khi Hoàng Tiểu Long hiện tại còn là thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Hoàng gia, sau lưng lại có một cao thủ Xuất Khiếu kỳ.
“Dục thúc, Hoàng Tiểu Long này, cứ để yên cho hắn như vậy sao?” Trâu Hữu Nghị thấy Trâu Dục thu hồi mệnh lệnh, bèn lên tiếng hỏi.
“Chuyện của Hoàng Tiểu Long, sau này hãy nói.” Trâu Dục lắc đầu.
Một lát sau, buổi đấu giá của Long Hành thương hội đúng giờ được cử hành, không hề bị ảnh hưởng bởi chuyện của Tôn Hữu Vi.
Cuối cùng, hạt giống Nhật Nguyệt Linh Quả, hạt giống Long Tượng Linh Quả, hạt giống Bồ Đề Phật Quả, hạt giống Lưu Ly Kim Ngọc Quả đều bị Hoàng Tiểu Long thâu tóm toàn bộ với giá gấp ba.
Tất cả hạt giống linh quả vốn có giá trị hơn 20 vạn hạ phẩm linh thạch, Hoàng Tiểu Long đã bỏ ra hơn 60 vạn để mua hết.
Khi buổi đấu giá kết thúc, Đàm Kiện nhiệt tình mời Hoàng Tiểu Long đến tổng phủ Đàm gia ngồi chơi, Hoàng Tiểu Long cười đầy ẩn ý: “Ngày mai ta nhất định sẽ đến!”
Tôn gia, Đàm gia đã chiếm đoạt sản nghiệp của Hoàng gia, cho nên, ngày mai sau khi giải quyết xong chuyện của Hoàng Minh, Hoàng Tiểu Long nhất định sẽ đến tổng phủ Đàm gia ngồi một lát, tiện thể bàn về chuyện Đàm gia chiếm đoạt sản nghiệp của Hoàng gia.
Đàm Kiện vừa nghe, vô cùng vui mừng: “Vậy thì tốt quá, đến lúc đó ta sẽ quét sạch nhà cửa để nghênh đón Hoàng Tiểu Long huynh đệ!” Nói xong, y dẫn một đám cao thủ Đàm gia rời đi.
Hoàng Đại Đầu nhìn chằm chằm bóng lưng xinh đẹp của Đàm Vi, rất lâu vẫn chưa thu hồi ánh mắt.
“Người ta đi xa rồi mà còn nhìn.” Hoàng Tiểu Long gõ nhẹ vào gáy Hoàng Đại Đầu một cái.
Hoàng Đại Đầu gãi đầu, mặt đỏ bừng không dám nhìn Hoàng Tiểu Long và Hoàng Thần Phi.
Một lát sau, ba người lái xe rời đi.
“Đại ca, Đàm Vi cô nương này cũng không tệ lắm.” Hoàng Thần Phi nói với Hoàng Tiểu Long.
Hoàng Đại Đầu ngồi ở ghế lái phía trước lập tức dỏng tai lên nghe.
“Cô bé này quả thật không tệ, phóng khoáng, thẳng thắn, lại khá đơn thuần.” Hoàng Tiểu Long cười gật đầu: “Hơn nữa còn có hảo cảm với Đại Đầu.”
Máu trong người Hoàng Đại Đầu như sôi lên.
“Có điều, gần đây Đàm gia không được an phận cho lắm.” Giọng Hoàng Tiểu Long đột ngột thay đổi.
Hoàng Đại Đầu và Hoàng Thần Phi ngẩn ra, chuyện Tôn gia và Đàm gia chiếm đoạt sản nghiệp của Hoàng gia, hai người họ đều không biết.
Hoàng Tiểu Long bèn kể lại chuyện Đàm gia chiếm đoạt sản nghiệp của Hoàng gia.
Hoàng Đại Đầu nghe xong, không khỏi hoảng hốt, vội nói: “Đại bá, Đàm Vi chắc chắn không biết những chuyện này, những chuyện này không liên quan đến Đàm Vi đâu.”
Hoàng Tiểu Long cười nói: “Vội cái gì, ta có nói sẽ làm gì nương tử tương lai của ngươi đâu, yên tâm đi, đại bá của ngươi có chừng mực, biết phải làm gì.”
Sau khi trở lại Lam Long Trang Viên, Hoàng Tiểu Long liền đem toàn bộ hạt giống Nhật Nguyệt Linh Quả, Bồ Đề Phật Quả, Long Tượng Linh Quả, Lưu Ly Kim Ngọc Quả mua được ở buổi đấu giá trồng xuống khu đất trống trong trang viên.
Hoàng Thần Phi và Hoàng Đại Đầu vốn không tin lời Hoàng Tiểu Long nói trước đó rằng hạt giống linh quả có thể trong một đêm thành cây kết quả, nhưng bây giờ hai người đứng đó, chỉ trong một hơi thở, đã thấy hạt giống Nhật Nguyệt Linh Quả nảy mầm, mấy hơi thở sau đã lớn nhanh thành cây non!
Mấy phút sau, nhìn lại, mặt đất đã là một màu xanh mướt, những hạt giống Nhật Nguyệt Linh Quả kia đã cao đến nửa thước!
Hoàng Thần Phi và Hoàng Đại Đầu trợn mắt há mồm.
Hoàng Tiểu Long nhìn những hạt giống Nhật Nguyệt Linh Quả đang sinh trưởng với tốc độ kinh người, cười nói với hai người: “Giờ này ngày mai, sẽ có Nhật Nguyệt Linh Quả để ăn.”
Hai người ngây ngẩn gật đầu.
Nhìn cả vườn linh quả trong Lam Long Trang Viên, Hoàng Tiểu Long lòng tràn đầy vui sướng.
Hai giờ sau, Vương Mỹ Lan tỉnh lại sau khi tĩnh tọa, đã ngưng tụ thành công Tiên Phẩm Kim Đan.
Hoàng Tiểu Long gọi Hoàng Thắng An và Hoàng Tín mười người đến trước mặt, bàn về việc tiêu thụ linh quả trong Lam Long Trang Viên. Hoàng Tiểu Long bảo Hoàng Thắng An trước tiên hãy mở các điểm tiêu thụ ở mỗi thành phố trong tỉnh Đông Lâm, đợi nửa tháng sau, khi linh quả của Lam Long Trang Viên đã nổi danh, sẽ dần dần mở rộng ra các tỉnh và thành phố khác trong liên minh Hoa Hạ.
“Bao bì của những linh quả này, tất cả đều phải đóng dấu của Lam Long Trang Viên.” Hoàng Tiểu Long nói, đồng thời bảo Hoàng Thắng An lúc đó in hình một con rồng màu lam lên hộp đóng gói.
Hoàng Thắng An và những người khác đều ghi nhớ.
Về phần tiêu thụ và quảng bá như thế nào, Hoàng Tiểu Long để Hoàng Thắng An tự mình xem xét xử lý.
“Ngoài ra, ngày mai Hoàng Minh trở về, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn biết tình hình giao thủ. Nếu đã vậy, ngươi hãy tuyên bố ra ngoài, ngày mai tất cả cao thủ từ Nguyên Anh kỳ trở lên đều có thể tiến vào Lam Long Trang Viên quan chiến.” Hoàng Tiểu Long thản nhiên nói.
Tôn gia và Đàm gia không phải đã chiếm đoạt sản nghiệp của Hoàng gia sao? Vậy thì hắn sẽ để lão tổ của Tôn gia và Đàm gia ngày mai đến Lam Long Trang Viên quan chiến.
“Vâng, điện hạ!” Hoàng Thắng An tuy có chút bất ngờ, nhưng không hề do dự, vội vàng cung kính tuân lệnh.
“Được rồi, ngươi đi đi, chuẩn bị cho việc tiêu thụ linh quả của Lam Long Trang Viên, ta muốn trong vòng hai ngày, thấy được linh quả của Lam Long Trang Viên được bán ở tất cả các thành phố trong tỉnh Đông Lâm!” Hoàng Tiểu Long nói với Hoàng Thắng An.
Người khác rất khó làm được, nhưng đối với Hoàng gia, gia tộc tu tiên số một tỉnh Đông Lâm, đây không phải là chuyện gì khó khăn.
Thật ra, việc Hoàng Tiểu Long để các cao thủ từ Nguyên Anh kỳ trở lên vào ngày mai đến Lam Long Trang Viên quan chiến cũng là để quảng cáo cho linh quả của Lam Long Trang Viên.
Một lát sau, Hoàng Thắng An và mười người lui ra, Hoàng Tiểu Long chắp tay sau lưng, nhìn về phía Đông Hải. Vốn dĩ, hôm nay Hoàng Tiểu Long định đến Tôn gia một chuyến, nhưng đã thay đổi chủ ý, bởi vì sau khi tin tức được truyền ra, lão tổ Tôn gia ngày mai chắc chắn sẽ đến quan chiến, đến lúc đó giải quyết Tôn gia và Đàm gia cùng một lúc là được.