Virtus's Reader
Vô Địch Thiên Hạ

Chương 3505: CHƯƠNG 3498: HOÀNG LONG THƯƠNG THẾ KHÓ LÀNH

Ngay khi đám Sáng Thế Thần dưới trướng Hoàng Thăng định vây công ba người Hoàng Tiểu Long, Trần Dịch Huy và Kiếm Vạn, hư không đột nhiên bị xé toạc, hai mươi bảy bóng người hiện ra. Cả hai mươi bảy người đồng loạt ra tay, đánh vỡ từng tầng không gian, hất văng toàn bộ Sáng Thế Thần của Hoàng Thăng.

Số Sáng Thế Thần dưới trướng Hoàng Thăng vốn có gần hai mươi người, nhưng vì ba lão tổ Cực Nhạc đã bị bắt trước đó nên giờ chỉ còn lại mười sáu. Mười sáu vị Sáng Thế Thần này làm sao có thể chống lại được một đòn liên thủ của hai mươi bảy vị Sáng Thế Thần dưới trướng Hoàng Tiểu Long!

"Cái gì?!"

Hoàng Thăng đang quyết chiến với ba người Bàn Cổ, Diệc Long và Triệu Kim Hỗn, thấy biến cố đột ngột trước mắt thì trợn tròn mắt, nhìn đám người Vương Mỹ Kỳ, Cổ Nguyên vừa xuất hiện mà trong lòng chấn động dữ dội.

Hai mươi bảy vị Sáng Thế Thần!

Cộng thêm Triệu Kim Hỗn, Trần Dịch Huy, Kiếm Vạn trước đó, tổng cộng là ba mươi vị Sáng Thế Thần!

Hoàng Tiểu Long lần này trở về, vậy mà lại mang theo đủ ba mươi vị Sáng Thế Thần!

Ngay lúc Hoàng Thăng còn đang kinh hãi, thân hình Hoàng Tiểu Long lóe lên, biến mất giữa không trung, lao về phía không gian đang giam cầm Hoàng Long.

Hoàng Thăng biến sắc, định ra tay ngăn cản Hoàng Tiểu Long, nhưng nào ngờ lại bị ba người Bàn Cổ, Diệc Long và Triệu Kim Hỗn vây chặt, dù thực lực của hắn có mạnh đến đâu cũng không tài nào thoát thân.

Thật ra, trên đường trở về, ba người Bàn Cổ, Diệc Long và Triệu Kim Hỗn đã từng luyện tập hợp kích nên phối hợp vô cùng ăn ý, công kích liền mạch không một kẽ hở, khiến Hoàng Thăng không có lấy một cơ hội thở dốc. Do nhất thời khinh suất, Hoàng Thăng vậy mà lại rơi vào thế hạ phong.

Hoàng Thăng đúng là cường giả Đại viên mãn cực hạn, nhưng Bàn Cổ, Diệc Long và Triệu Kim Hỗn cũng đều là Đại viên mãn, thực lực mỗi người không hề yếu hơn hắn bao nhiêu.

Vì Hoàng Thăng đã bị ba người Bàn Cổ, Diệc Long, Triệu Kim Hỗn kìm chân, còn đám người Vương Mỹ Kỳ, Trần Dịch Huy thì vây đánh các Sáng Thế Thần khác, nên Hoàng Tiểu Long tiến thẳng một mạch như chẻ tre, vượt qua tầng tầng lớp lớp rào cản, đến được không gian giam giữ Hoàng Long, sau đó xuất hiện ngay trước mặt ông.

"Tiểu Long!" Hoàng Long thấy Hoàng Tiểu Long thì vừa mừng vừa sợ, vội la lên: "Tiểu Long, con hồ đồ quá! Mau đi đi, đừng cứu ta!"

Hoàng Tiểu Long trong lòng ấm áp, cười nói: "Phụ thân yên tâm, Hoàng Thăng và đám Sáng Thế Thần của hắn bây giờ không thể thoát thân được đâu. Hôm nay con nhất định sẽ cứu người ra ngoài!"

Nghe nói Hoàng Thăng và thuộc hạ không thoát thân được, Hoàng Long kinh ngạc.

Lúc này, Hoàng Long Song Nhận xuất hiện trong tay Hoàng Tiểu Long, trên đỉnh đầu là Đạo Hoàng Kiếm, đồng thời hắn cũng triệu hồi Tử Lôi Sơn Phong và Nhật Nguyệt Đan Lô. Tứ đại Sáng Thế Khí cùng lúc đánh về phía cấm chế xung quanh Hoàng Long.

Dưới sự thúc đẩy toàn lực của 4,5 tỷ đấu đại thế giới chi lực, tứ đại Sáng Thế Khí bùng nổ ánh sáng vạn trượng, soi rọi toàn bộ không gian.

Ầm ầm!

Cấm chế xung quanh Hoàng Long rung chuyển không ngừng.

"Tiểu Long, đây là cấm chế do Hoàng Thăng bố trí, con vừa mới đột phá Sáng Thế cảnh, không thể phá giải được đâu. Mau đi đi, sau này hãy quay lại cứu ta!" Hoàng Long vội nói.

Hoàng Tiểu Long lắc đầu, không nói nhiều, lại một lần nữa điều khiển tứ đại Sáng Thế Khí oanh kích.

Trước đây, khi còn chưa đột phá Sáng Thế cảnh, hắn đã có thể phá vỡ cấm chế của Mộng Thiên để cứu Bàn Cổ. Bây giờ hắn đã đột phá, hắn không tin không phá nổi cấm chế của Hoàng Thăng.

Hoàng Tiểu Long không ngừng thúc giục tứ đại Sáng Thế Khí oanh kích, hết lần này đến lần khác.

Toàn bộ không gian rung chuyển dữ dội.

Dưới những đòn tấn công liên tục của Hoàng Tiểu Long, cấm chế quanh thân Hoàng Long bắt đầu dần dần mờ đi.

Bên ngoài, cảm nhận được cấm chế ngày càng yếu đi, Hoàng Thăng càng thêm phẫn nộ. Hắn nhìn mấy người Diệc Long đang chặn trước mặt mình, gầm lên: "Diệc Long, bây giờ ngươi cút đi thì còn kịp, nếu không sau này ta nhất định sẽ diệt Diệc Long thiên triều của ngươi!"

Diệc Long cười lạnh: "Có bản lĩnh thì ngươi diệt Diệc Long thiên triều của ta ngay bây giờ đi."

Sát ý trong mắt Hoàng Thăng bùng lên dữ dội: "Diệc Long, ngươi thật sự cho rằng ta không diệt được Diệc Long thiên triều của ngươi sao!"

Thế nhưng, Hoàng Thăng vừa dứt lời thì đã thấy Bàn Cổ và Triệu Kim Hỗn lao đến.

Hơn một giờ sau.

Cấm chế quanh thân Hoàng Long vang lên một tiếng “rắc” rồi vỡ tan.

Hoàng Tiểu Long vung Hoàng Long Song Nhận, lần lượt chém đứt những sợi xích phù văn đang rút lấy bản nguyên chi lực huyết mạch Hoàng Long trong cơ thể phụ thân, sau đó đỡ lấy Hoàng Long: "Phụ thân, chúng ta đi!" Nói rồi, hắn mang theo Hoàng Long phá không bay lên, rời khỏi không gian này.

Ở phía xa, Hoàng Thăng thấy Hoàng Tiểu Long cứu được Hoàng Long thì toàn thân tỏa ra ánh sáng chói lòa, long khí cuồn cuộn dâng trào, hóa thành thân thể Hoàng Long, đột ngột đẩy lui ba người Bàn Cổ, Diệc Long, Triệu Kim Hỗn. Thân hình hắn lóe lên, xuất hiện trước mặt Hoàng Tiểu Long, đôi vuốt rồng khổng lồ chộp về phía hai cha con.

Ngay khi vuốt rồng của Hoàng Thăng sắp tóm được Hoàng Tiểu Long và Hoàng Long, vô số kiếm khí bỗng tràn ra, đánh úp về phía sau lưng hắn, đồng thời thương mang sắc lạnh như hàn tinh cũng đâm thẳng vào đôi mắt hắn.

Nếu bị đánh trúng, đôi mắt của Hoàng Thăng chắc chắn sẽ bị phế. Hắn đành phải từ bỏ Hoàng Tiểu Long, vội vàng né tránh. Cùng lúc đó, ba người Bàn Cổ, Diệc Long, Triệu Kim Hỗn lại lần nữa vây chặt lấy Hoàng Thăng.

"Điện hạ, ngài không sao chứ?" Trần Dịch Huy và Kiếm Vạn đi đến bên cạnh Hoàng Tiểu Long.

Vừa rồi chính là hai người họ ra tay giải vây cho Hoàng Tiểu Long.

"Không sao." Hoàng Tiểu Long lắc đầu.

Thật ra, dù hai người không ra tay, vừa rồi Hoàng Thăng cũng không thể tóm được hắn, hắn tự có cách né tránh một đòn đó.

"Tiểu Long, con đưa phụ thân con đi trước đi!" Phía xa, Diệc Long lên tiếng.

Hoàng Tiểu Long gật đầu, thân hình vút lên, phá vỡ không gian Chân Long thế giới, mang theo phụ thân biến mất trong vũ trụ bao la chỉ trong nháy mắt.

Hoàng Thăng thấy Hoàng Tiểu Long mang Hoàng Long rời đi thì tức giận gầm thét liên hồi, điên cuồng tấn công. Thế nhưng, ba người Bàn Cổ, Diệc Long, Triệu Kim Hỗn liên thủ, từ đầu đến cuối vẫn áp chế được hắn.

Thời gian trôi qua, số Sáng Thế Thần dưới trướng Hoàng Thăng bại trận bỏ chạy ngày càng nhiều, cuối cùng chỉ còn lại sáu người vẫn đang khổ sở chống đỡ. Vì vậy, đám người Trần Dịch Huy, Kiếm Vạn cũng rảnh tay, lần lượt gia nhập vòng vây tấn công Hoàng Thăng.

Áp lực của Hoàng Thăng ngày càng lớn, cuối cùng bị một búa của Bàn Cổ bổ trúng thân rồng, long lân văng tứ tung, máu tươi phun như suối.

...

Sau khi rời khỏi Chân Long thế giới, Hoàng Tiểu Long đưa phụ thân Hoàng Long đến một tiểu thế giới nào đó, thiết lập cấm chế rồi bắt đầu chữa thương cho ông.

Mấy ngày sau, Hoàng Long bảo Hoàng Tiểu Long dừng lại.

"Tiểu Long, vô ích thôi. Ta bị Hoàng Thăng rút đi phần lớn bản nguyên chi lực huyết mạch Hoàng Long, nên thương thế này căn bản không thể chữa khỏi được. Con đừng lãng phí chân nguyên và đại thế giới chi lực để trị liệu cho ta nữa." Hoàng Long lắc đầu nói.

Ánh mắt Hoàng Tiểu Long lóe lên: "Ý của phụ thân là, chỉ có bắt được Hoàng Thăng, rút lại bản nguyên chi lực huyết mạch Hoàng Long mà hắn đã thôn phệ ra thì thương thế của người mới có thể hồi phục?"

Hoàng Long thở dài, nói: "Muốn bắt Hoàng Thăng nào có dễ dàng như vậy."

Với thực lực Sáng Thế Thần Đại viên mãn cực hạn của Hoàng Thăng, nếu hắn muốn chạy thì không ai có thể ngăn cản được.

Hoàng Tiểu Long nhíu mày. Lúc này, tín phù của hắn rung lên. Hoàng Tiểu Long mở ra xem, là tin nhắn của Diệc Long và Bàn Cổ, báo rằng liên minh của Hoàng Thăng đã tan rã. Nhưng khi đọc đến đoạn Hoàng Thăng, lão tổ Phù Lê cùng một bộ phận Sáng Thế Thần dưới trướng đã trốn thoát, lòng Hoàng Tiểu Long trĩu nặng.

"Phụ thân, bản nguyên chi lực huyết mạch Hoàng Long của con có thể chữa trị thương thế của người không?" Hoàng Tiểu Long đột nhiên hỏi.

Hoàng Long sững người, vỗ nhẹ lên tay Hoàng Tiểu Long: “Ta biết ý của con, nhưng huyết mạch Hoàng Long của bất kỳ ai cũng không được, chỉ có bản nguyên chi lực huyết mạch Hoàng Long ban đầu của chính ta mới có tác dụng.”

Cho nên, vẫn phải tìm được Hoàng Thăng mới có thể chữa lành thương thế cho Hoàng Long...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!