Thế nhưng, Hoàng Tiểu Long vừa rời khỏi viện không bao lâu thì đã chạm trán một nhóm đệ tử nội môn của học phủ Huyền Vũ.
Kẻ cầm đầu chính là Tưởng Tất, đệ tử đứng đầu nội môn. Theo sau hắn là Lý Độc Phong và hơn mười người khác.
Thấy Hoàng Tiểu Long, hai mắt Tưởng Tất chợt co rụt lại.
"Hoàng Tiểu Long." Hắn chậm rãi lên tiếng.
Hoàng Tiểu Long thản nhiên đáp: "Tưởng Tất."
Thấy vẻ mặt Hoàng Tiểu Long hoàn toàn không coi mình ra gì, lửa giận trong lòng Tưởng Tất bùng lên, hắn lạnh lùng quát: "Hoàng Tiểu Long, lát nữa trên Thăng Long Đài, ta sẽ cho ngươi biết, trong mắt ta ngươi chỉ là một con châu chấu nhảy nhót mà thôi. Dù ngươi có nhảy nhót thế nào cũng vẫn là một con châu chấu! Đến lúc đó, ta sẽ chặt đứt hai chân của ngươi, xem ngươi còn nhảy nhót được nữa không!"
Hoàng Tiểu Long cười nhạt: "Trong mắt ta, ngươi ngay cả châu chấu cũng không bằng, bởi vì ngươi vốn không phải thứ gì cả."
"Cái gì?! Hoàng Tiểu Long, ngươi đừng quá ngông cuồng!"
"Tưởng Tất sư huynh của chúng ta muốn giết ngươi, chỉ cần mười chiêu! Không, chưa đến mười chiêu!"
Đám đệ tử sau lưng Tưởng Tất tức giận gào lên.
Tưởng Tất cũng trừng mắt nhìn Hoàng Tiểu Long, hai mắt như muốn phun lửa.
Lúc này, Lý Độc Phong lạnh lùng nói: "Hoàng Tiểu Long, nói thật cho ngươi biết, Tưởng Tất đại ca đã nhận được Thiên Quỷ Lục, bí điển Thượng Cổ của Thiên Quỷ Tôn Giả. Hiện tại huynh ấy Phật Quỷ song tu, thực lực tăng vọt, căn bản không phải kẻ ngươi có thể chống lại! Nếu ngươi thức thời thì mau đến xin lỗi Tưởng Tất đại ca đi. Nể mặt phủ chủ, lát nữa trên Thăng Long Đài, Tưởng Tất đại ca sẽ không để ngươi thua quá khó coi!"
"Không sai, thực lực của Tưởng Tất sư huynh mạnh đến mức nào, ngươi căn bản không thể tưởng tượng nổi đâu!" Một đệ tử khác hét lên.
Tưởng Tất không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long, chờ đợi quyết định của hắn.
Hoàng Tiểu Long vẻ mặt lãnh đạm, nói: "Nếu đã vậy, lát nữa trên Thăng Long Đài, ta sẽ chặt đứt hai chân của ngươi, rồi ném ngươi khỏi đó."
"Ngươi!" Tưởng Tất sững sờ, trợn trừng hai mắt.
Vốn dĩ, hắn đang chờ Hoàng Tiểu Long đến nhận lỗi, không ngờ đối phương lại ngông cuồng đến thế, ngược lại còn đòi chặt đứt hai chân của hắn!
"Tốt lắm, Hoàng Tiểu Long, ngươi cứ chờ đấy!" Tưởng Tất nén cơn thịnh nộ, vung tay lên: "Chúng ta đi!"
Nhìn Tưởng Tất, Lý Độc Phong và những người khác bay đi, Hoàng Tiểu Long chỉ cười nhạt. Tưởng Tất hiện tại trong mắt hắn quả thật chẳng là cái thá gì, bởi vì hắn vốn không hề để tâm đến y. Lần này, đối thủ của Hoàng Tiểu Long là Hướng Minh Trí.
Sau đó, Hoàng Tiểu Long đi đến cung điện của sư phụ.
Khi hắn đến nơi, đại sư huynh Lưu Duẫn, nhị sư huynh Trần Dương, tam sư tỷ Tề Văn đều đã có mặt. Ngoài ba người họ, còn có các thái thượng trưởng lão Thiền Vu, Bao Tân Duệ, trưởng lão Trương Thiên Truyền cùng một nhóm thái thượng trưởng lão và trưởng lão khác.
Hoàng Tiểu Long vừa bước vào đại điện, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.
Vẻ mặt mỗi người mỗi khác.
Phong Dương định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nói một câu: "Chúng ta đi thôi." Sau đó, ông dẫn mọi người hướng về phía Thăng Long Đài.
"Sư đệ, nghe nói Tưởng Tất Phật Quỷ song tu, thực lực đã không còn như năm năm trước nữa." Giữa đường, đại sư huynh Lưu Duẫn đến gần Hoàng Tiểu Long, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi có nắm chắc không?"
Mọi người đều vểnh tai lên nghe.
"Chắc là được." Hoàng Tiểu Long cười nhạt.
"Chắc là?" Lưu Duẫn nghi hoặc nhìn Hoàng Tiểu Long: "Nắm chắc mấy phần?"
"Sáu phần đi." Hoàng Tiểu Long suy nghĩ một chút rồi nói. Kỳ thực đối với hắn, Tưởng Tất chỉ là chuyện một chiêu.
Lưu Duẫn cười nói: "Có sáu phần là tốt rồi." Nếu Hoàng Tiểu Long có thể thắng Tưởng Tất, dù cho không phải là đối thủ của Hướng Minh Trí, thua trong tay Hướng Minh Trí cũng không quá khó coi.
Dù sao, ai cũng biết thời gian tu luyện của Hoàng Tiểu Long rất ngắn, có thể đánh bại Tưởng Tất để giành lấy vị trí đệ nhất nội môn của học phủ Huyền Vũ đã là chuyện cực kỳ kinh người.
Thế nhưng, các thái thượng trưởng lão như Thiền Vu, Bao Tân Duệ nghe Hoàng Tiểu Long nói có sáu phần chắc chắn đánh bại Tưởng Tất thì trong lòng ít nhiều không tin, cho rằng hắn chỉ nói vậy để giữ thể diện.
Thực lực của Tưởng Tất, bọn họ đều đã nghe nói, hiện tại đã là Thần Vực tứ giai hậu kỳ.
Năm năm trước, Hoàng Tiểu Long mới chỉ là Thần Vực nhị giai, năm năm sau, liệu có thể thắng được một Tưởng Tất sở hữu La Hán Kim Phật Thể, tu vi Thần Vực tứ giai hậu kỳ không?
Tuy nhiên, Phong Dương nghe Hoàng Tiểu Long nói có sáu phần chắc chắn thì hai mắt bất giác sáng lên.
Vị tứ đệ tử này của mình, ông là người hiểu rõ nhất, hắn sẽ không cố ý khoa trương. Nếu đã nói có sáu phần chắc chắn, vậy thì chính là có sáu phần chắc chắn.
"Cứ cố hết sức." Phong Dương khích lệ.
"Vâng, thưa sư phụ." Hoàng Tiểu Long đáp.
Không lâu sau, mọi người đã đến Thăng Long Đài.
Thăng Long Đài và Tiềm Long Đài đều được thiết lập trên một ngọn núi.
Ngọn núi bị chặt ngang từ lưng chừng, Thăng Long Đài nằm ở trung tâm mặt phẳng trên đỉnh, bốn phía là từng hàng khán đài. Trên khán đài đã đứng đầy cường giả của các siêu cấp thế lực lớn, còn bên dưới là đệ tử của học phủ Huyền Vũ.
Sự xuất hiện của nhóm người Hoàng Tiểu Long đã gây ra một trận xôn xao nhỏ, tất cả mọi người đều nhìn về phía họ.
"Thanh niên tóc đen bên cạnh Huyền Vũ phủ chủ chính là Hoàng Tiểu Long sao?"
"Trong các kỳ khảo hạch nhập môn và ngoại môn của học phủ Huyền Vũ, Hoàng Tiểu Long chưa từng bại một lần, lần nào cũng giành được hạng nhất. Không biết lần này hắn có thể giữ vững thành tích bất bại không?"
"Bất bại? Nghe nói Tưởng Tất Phật Quỷ song tu, đã là Thần Vực tứ giai hậu kỳ, Hoàng Tiểu Long chắc chắn sẽ bại. Còn về Hướng Minh Trí thì càng không cần phải nói."
Các cường giả khắp nơi khe khẽ bàn luận, giọng không lớn, nhưng với thân phận Thần Vực cường giả, ai nấy đều nghe rõ mồn một.
Sắc mặt của thái thượng trưởng lão Bao Tân Duệ và những người khác hơi trầm xuống.
Hoàng Tiểu Long vẫn bình tĩnh, theo sư phụ Phong Dương đáp xuống chủ đài.
Trên chủ đài, phó phủ chủ Vương Na, cùng hai vị phó phủ chủ khác là Tô Hạo Đông, Lý Trí Quần, và một số thái thượng trưởng lão, trưởng lão phe phái Vương Na đã đến từ sớm.
"Phủ chủ!" Thấy Phong Dương đến, mọi người hành lễ. Vương Na dù không muốn cũng đành phải hành lễ theo.
Phong Dương gật đầu, liếc nhìn mọi người một lượt, sau đó trở về chủ tọa ngồi xuống. Vương Na, Tô Hạo Đông, Lý Trí Quần ngồi ở hàng dưới, tiếp theo là đám thái thượng trưởng lão và trưởng lão của Bao Tân Duệ.
"Hoàng Tiểu Long, ngươi thân là đệ tử thân truyền của phủ chủ, lát nữa trên Thăng Long Đài phải biểu hiện cho tốt một chút, đừng để thua thảm quá. Học phủ Huyền Vũ chúng ta thưởng phạt phân minh, đệ tử thắng sẽ được thưởng, nhưng đệ tử thua cũng sẽ bị phạt!" Vương Na sau khi ngồi xuống, nhìn xuống Hoàng Tiểu Long nói với vẻ bề trên.
"Phạt?" Phong Dương cười lạnh: "Lão yêu bà, đệ tử thân truyền của Phong Dương ta, từ lúc nào đến lượt ngươi dạy dỗ? Ngươi lo mà quản cho tốt cái thứ bên dưới của mình đi!"
Chuyện Vương Na cấu kết với gia chủ Khương gia là Khương Vô Hoàng không phải là bí mật gì.
Nghe vậy, sắc mặt mọi người trở nên muôn màu muôn vẻ.
Lưu Duẫn không nhịn được cười, còn Hoàng Tiểu Long thì bật cười thành tiếng, tiếng cười không hề nhỏ. Sư phụ quả nhiên không phải dạng vừa, lại dám công khai bảo Vương Na quản tốt "cái thứ bên dưới"!
Vương Na giận đến tím mặt: "Ngươi!" Sát ý trong mắt cuồng bạo, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng vì tức giận.
"Sao nào? Chẳng lẽ ngươi cũng muốn luận bàn với ta một trận?" Phong Dương mặc kệ cơn giận của đối phương, cười nói: "Cũng được, đợi sau khi khảo hạch đệ tử nội môn kết thúc, chúng ta xuống sân chơi một chút. Nhưng mà, ngươi không phải đối thủ của ta đâu, đến lúc đó phải gọi cả gian phu của ngươi lên cùng mới được."
Gian phu, dĩ nhiên là chỉ Khương Vô Hoàng.
Vương Na tức đến gần như hộc máu, sát ý trong mắt kinh người.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi