Xích Hồng sơn mạch cách Yên Vũ sơn mạch rất xa, với thực lực Thần Vực ngũ giai hiện tại của Hoàng Tiểu Long, sau hai ngày phi hành mới đến được Xích Hồng sơn mạch.
Tương truyền, Xích Hồng sơn mạch này chính là nơi tu luyện của vị Phủ chủ Huyền Vũ đầu tiên.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là truyền thuyết, thời gian đã trôi qua mấy chục triệu năm, thật giả đã không thể nào khảo chứng.
Bất quá, linh khí ở Xích Hồng sơn mạch lại vô cùng nồng đậm. Hoàng Tiểu Long nhìn quanh, chỉ thấy bầu trời nơi đây bị một lớp sương trắng mỏng manh bao phủ, đó chính là linh vân được hình thành khi linh khí nồng đậm đến một mức độ nhất định.
Hoàng Tiểu Long phi thân lóe lên, tiến vào trong dãy núi, bắt đầu lựa chọn ngọn núi.
Có ngọn núi đã được đệ tử tinh anh khai phá, có ngọn núi cỏ dại mọc um tùm, có ngọn núi dưới đáy ẩn chứa một tia linh khí, có ngọn núi lại sơn linh thủy tú.
Tuy đều thuộc Xích Hồng sơn mạch, nhưng sự chênh lệch giữa các ngọn núi là rất lớn.
Có ngọn núi dưới lòng đất tích tụ linh khí, linh khí tích tụ càng lâu năm thì càng cường thịnh, động phủ được khai phá ở những nơi như vậy tự nhiên sẽ tốt hơn.
Hoàng Tiểu Long bay lướt qua từng ngọn núi, dùng Địa Ngục Chi Nhãn cẩn thận quan sát, lựa chọn.
Khai phá động phủ, tự nhiên không thể qua loa.
Hai giờ sau, Hoàng Tiểu Long chợt “a” một tiếng kinh ngạc, bay về hướng chính nam, rồi dừng lại trên bầu trời một ngọn núi cực lớn.
Ngọn núi này có diện tích khoảng tám nghìn dặm vuông, dưới lòng đất tự hình thành linh khí, hơn nữa linh khí đã thành hình. Trên đỉnh núi, hoa cỏ xanh tươi, cổ thụ cao chọc trời, suối nguồn thác đổ, quả là một nơi tuyệt vời để khai phá động phủ.
Hoàng Tiểu Long hai mắt sáng rực.
“Khai phá động phủ ở đây vậy.” Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ.
Tu La Chi Nhận xuất hiện trong tay Hoàng Tiểu Long, vung lên. Vô số lưỡi đao như mưa sa xuống, cỏ dại, hoa cây bay lên, hóa thành bột mịn. Chỉ trong nháy mắt, một khoảng đất trống rộng mấy trăm dặm đã được Hoàng Tiểu Long dọn dẹp sạch sẽ ở lưng chừng núi.
Hoàng Tiểu Long dự định xây dựng động phủ ở lưng chừng núi.
Phía trước động phủ là suối nguồn thác đổ, phía sau tựa lưng vào núi, đến lúc đó Hoàng Tiểu Long bố trí thêm một phen, chắc chắn sẽ là một nơi tu luyện tuyệt hảo. Hơn nữa, Hoàng Tiểu Long đã thắng được Ngũ Thải Tụ Thần Kỳ từ tay Hướng Minh Trí, tuyệt đối có thể khiến linh khí ở ngọn núi này nồng đậm hơn gấp trăm lần so với động phủ của các đệ tử tinh anh khác trong Xích Hồng sơn mạch.
Thế nhưng, ngay khi Hoàng Tiểu Long lấy Băng Phách Thần Đỉnh từ trong Băng Phách Bảo Tàng ra, định dùng Thần Giới Tinh Thiết trong đó để luyện chế cung điện cho động phủ, thì từ xa, một gã đệ tử tinh anh của Huyền Vũ học phủ bay tới.
Thấy hành động của Hoàng Tiểu Long, gã đệ tử tinh anh của Huyền Vũ học phủ không khỏi ngẩn người, rồi mới đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, nhìn hắn với vẻ mặt kỳ quái, nói: “Huynh đệ là đệ tử tinh anh vừa mới tấn thăng à?”
Hoàng Tiểu Long thấy vẻ mặt đối phương, biết y không nhận ra mình. Tuy các cao tầng của Huyền Vũ học phủ đều biết hắn, nhưng không phải tất cả đệ tử đều biết, một số đệ tử ngoại môn, nội môn, hay tinh anh không nhận ra hắn cũng là chuyện bình thường.
“Không sai.” Hoàng Tiểu Long gật đầu nói.
“Thảo nào huynh đệ không biết.” Gã đệ tử tinh anh nói: “Ngọn núi này, thực ra là của Quần Long hội.”
Hoàng Tiểu Long nhướng mày: “Quần Long hội?”
Gã đệ tử tinh anh kinh ngạc nhìn Hoàng Tiểu Long: “Huynh đệ không biết Quần Long hội sao? Quần Long hội là một tổ chức do Khương Dữ sư huynh sáng lập, không ít đệ tử tinh anh đều là người của Quần Long hội, Khương Dữ sư huynh chính là hội trưởng. Không chỉ ngọn núi này, mà cả hai mươi mấy ngọn núi xung quanh đây đều thuộc về Quần Long hội!”
Nói đến đây, gã đệ tử tinh anh chỉ vào hai mươi mấy ngọn núi xung quanh.
Hai mươi mấy ngọn núi đó cũng tương tự như ngọn núi Hoàng Tiểu Long đã chọn, linh khí đã thành hình, phong cảnh hữu tình.
Hoàng Tiểu Long nhướng mày: “Khương Dữ dám tự mình sáng lập tổ chức ngay trong Huyền Vũ học phủ, lẽ nào cao tầng học phủ không quản?”
Gã đệ tử tinh anh lắc đầu cười nói: “Khương Dữ là đệ tử thân truyền của Vương Na phó phủ chủ, ai dám quản? Hơn nữa, Huyền Vũ học phủ cũng không có quy định nào cấm làm vậy. Hai mươi mấy ngọn núi này đã được Khương Dữ khoanh vùng, vì vậy không có đệ tử tinh anh nào dám khai phá động phủ ở đây. Mấy chục năm trước, cũng có một đệ tử vừa tấn thăng không biết quy củ, chọn trúng một ngọn núi trong số này để khai phá động phủ, ngươi đoán kết quả thế nào?”
“Tên đệ tử đó bị chặt đứt cả hai tay, rồi bị ném vào hang rắn độc, bị vạn xà cắn xé suốt một tháng.” Nói đến đây, gã đệ tử tinh anh không khỏi rùng mình một cái: “Huynh đệ, ngươi mau rời khỏi đây đi, nếu không lát nữa người của Quần Long hội tới, ngươi muốn đi cũng không đi được.”
Hoàng Tiểu Long thản nhiên cười hỏi: “Không biết huynh đệ tên gì?”
“Dương Phi Việt.” Gã đệ tử tinh anh đáp, rồi vội vàng nói: “Huynh đệ, ngươi mau đi đi, người của Quần Long hội tới rồi. Nếu ngươi không đi, bọn họ tới nơi thật sự sẽ chặt đứt hai tay ngươi, ném vào hang rắn độc đó, bọn họ sẽ không quan tâm ngươi là đệ tử gia tộc nào đâu.”
Hoàng Tiểu Long nhìn lại, chỉ thấy xa xa, hơn mười bóng người đang phá không bay tới, xem ra chính là người của Quần Long hội.
Rất nhanh, hơn mười người đã đến trước mặt Hoàng Tiểu Long.
Dương Phi Việt thấy người tới, sắc mặt liền biến đổi.
Trong số những người vừa tới, kẻ dẫn đầu là một chấp sự của Quần Long hội tên Trần Cao Minh, một cường giả Thần Vực ngũ giai hậu kỳ đỉnh phong.
Những người còn lại thực lực cũng không yếu, đều là cường giả trong số các đệ tử tinh anh, mỗi người đều đạt Thần Vực ngũ giai hoặc gần đến ngũ giai.
Sau khi đến, Trần Cao Minh nhìn khoảng đất trống mấy trăm dặm ở lưng chừng núi do Hoàng Tiểu Long dọn dẹp, rồi nhìn chằm chằm Hoàng Tiểu Long, cười khằng khặc: “Tiểu tử, ngươi là đệ tử tinh anh vừa mới tấn thăng phải không? Hắc hắc, đã lâu không có ai dám khai phá động phủ trên ngọn núi mà Khương Dữ sư huynh đã khoanh vùng, lá gan chó của ngươi cũng không nhỏ đâu.”
Hơn mười người phía sau cũng cười với vẻ không có ý tốt.
“Trần Cao Minh sư huynh, hắn không biết ngọn núi này đã được Khương Dữ sư huynh khoanh vùng, xin hãy nể tình hắn không biết quy củ.” Lúc này, Dương Phi Việt dè dặt nói, định cầu tình thay Hoàng Tiểu Long.
“Dương Phi Việt, cút cho ta!” Trần Cao Minh ngẩng đầu quát lên: “Nếu không cút, ta ném luôn cả ngươi vào hang rắn độc!”
Dương Phi Việt run lên, nuốt nước bọt, cuối cùng không nói gì nữa, lùi sang một bên, nhưng cũng không rời đi.
Trần Cao Minh quay đầu lại, nhìn Hoàng Tiểu Long, hai mắt hung tợn: “Tiểu tử, ngươi tự chặt hai tay, hay để bọn ta tự mình động thủ? Ngươi tự chặt hai tay thì sẽ bị ném vào hang rắn độc nửa tháng, còn nếu để bọn ta động thủ thì sẽ là một tháng!”
Hoàng Tiểu Long sắc mặt lạnh nhạt: “Bây giờ các ngươi mỗi người tự chặt hai tay rồi cút đi. Nếu ta động thủ, không chỉ chặt đứt hai tay các ngươi, mà còn chặt luôn cả cái chân thứ ba.”
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Ngay sau đó, tất cả người của Quần Long hội đều giận dữ.
“Tiểu tử, ngươi tự tìm cái chết!” Một gã đệ tử Quần Long hội phi thân lên trước, đột nhiên tung một quyền đánh tới Hoàng Tiểu Long.
“Tuyệt Địa Quyền!”
Quyền lãng cuồn cuộn, khí thế không yếu.
Gã đệ tử Quần Long hội này là Thần Vực ngũ giai sơ kỳ.
Hoàng Tiểu Long cũng không thèm nhìn, giơ tay tung một quyền đối chọi.
Thấy một đệ tử tinh anh vừa mới tấn thăng như Hoàng Tiểu Long lại dám đối quyền với mình, gã đệ tử Quần Long hội không khỏi cười ha hả: “Thứ không biết sống chết!”