STT 1217: CHƯƠNG 1241: NẾU ĐẸP TRAI CŨNG LÀ MỘT CÁI TỘI!
Đối mặt với luồng ma khí đang cuồng bạo lao tới, Dương Chân không hề lo lắng.
Cao thủ so chiêu thường chỉ cần một tĩnh một động là đã có thể nắm giữ thế chủ động.
Cuộc giằng co giữa Cửu Long Thánh Tôn và Ma Tôn Sơ Nhai đã kéo dài rất lâu, nếu cứ tiếp tục như vậy, tình hình của Cửu Long Thánh Tôn rõ ràng sẽ không ổn, Dương Chân lúc này mới lên tiếng nhắc nhở.
Quả nhiên, Cửu Long hoàn toàn thoát khỏi trạng thái bất thường đó, vừa cười ha hả, thân hình vừa lao đi, chớp mắt đã đến trước mặt Dương Chân, Trảm Thánh Kiếm trong tay đột nhiên bộc phát ra một luồng sáng, “oanh” một tiếng đâm vào ma khí.
Ầm ầm! Một tiếng trời long đất lở vang lên, dưới sự va chạm của kiếm mang và ma khí, đất trời xung quanh cũng rung chuyển theo, rồi cả hai cùng tiêu tán trong tầm mắt mọi người.
Chín con rồng sau lưng Cửu Long gào thét rung trời, cả người ông tựa như một pho tượng Chiến Thần, đứng sừng sững giữa không trung, nói vọng lên trời cao: "Sơ Nhai, với hình thái này, ngươi hoàn toàn không phải đối thủ của lão phu, lão phu biết ngươi đã ra ngoài, sao không hiện thân đánh một trận?"
"Hiện thân đánh một trận?"
Giọng nói của Sơ Nhai vang vọng từ bốn phương tám hướng, đinh tai nhức óc, hắn cười ha hả rồi chế nhạo: "Hiện thân đánh một trận, sau đó để cho đám người vô sỉ các ngươi hội đồng sao, ngươi tưởng bản tôn là kẻ ngốc chắc?"
Dương Chân "chậc" một tiếng, nói với Cửu Long: "Lão hương, gã này có vẻ không ngốc đâu nhỉ, bây giờ hắn không ra, thật sự không làm gì được hắn sao?"
Cửu Long trầm giọng nói: "Đám ma khí này chỉ là hình thái phân thân của hắn, cho dù hủy diệt toàn bộ cũng chỉ khiến hắn tổn thất đôi chút mà thôi, hắn không chịu ra, chúng ta đương nhiên không thể lấy mạng hắn được."
Sơ Nhai cười ha hả, nghe có vẻ vô cùng khoái trá.
Dương Chân ghét nhất là cái giọng điệu phách lối này, hắn xắn tay áo bước lên trước mặt Cửu Long, nói: "Lấy mạng hắn làm gì? Muốn mạng của gã này, chúng ta lúc nào cũng có cơ hội, so với việc chỉ lấy mạng hắn, thì từ từ chém chết hết đám phân thân của hắn mới là chuyện đã nhất."
Nghe vậy, mọi người xung quanh đều hít một hơi khí lạnh, nhìn Dương Chân với vẻ mặt quái dị.
"Khốn kiếp!" Giọng Sơ Nhai lập tức trở nên đầy sát khí, mây đen kinh hoàng trên không trung cuồn cuộn dâng trào, như thể có hàng trăm cặp mắt đang trừng trừng nhìn Dương Chân, khiến người ta cực kỳ khó chịu: "Thằng nhãi khốn kiếp, chẳng qua chỉ vừa đột phá Thánh Tôn cảnh giới thôi, thật sự cho rằng Cửu Long có thể bảo vệ ngươi sao?"
"A ha!" Dương Chân chống nạnh, ngẩng đầu nói: "Hóa thẹn thành giận chứ gì, bản tao thánh đang ở ngay đây, có giỏi thì tới cắn ta đi."
Kiếm Ma và Đạo Ma đuổi tới nơi vừa hay nghe được câu này của Dương Chân, khóe miệng giật giật lia lịa.
Chu Thông toe toét cười, nói: "Thật không biết ai lại đắc tội tên nhãi Dương Chân này nữa, đáng thương, thật sự đáng thương, phen này chắc bị hắn chọc cho tức chết tươi quá?"
"Gầm!"
Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, tầng mây cuồng bạo giữa không trung tức thì hóa thành vô số trường kiếm, phủ xuống Dương Chân.
"Thằng nhãi khốn kiếp, hôm nay ta sẽ lấy mạng của ngươi để tế thanh trường kiếm của bản tôn!"
Ầm ầm, âm thanh kinh hoàng đinh tai nhức óc, tất cả mọi người đều giật nảy mình.
Không gian chấn động, vô số kiếm mang như xé rách hư không, trong nháy mắt đã đến trước mặt Dương Chân.
Cửu Long nổi giận, đẩy Dương Chân ra, nói: "Vậy cũng tốt, hôm nay lão phu sẽ chém một bộ phân thân của ngươi, xem ngươi còn phách lối được bao lâu!"
Gầm!
Cửu Long uy thế bùng nổ, luồng khí cuồng bạo bộc phát từ Trảm Thánh Kiếm, va chạm mạnh vào luồng kiếm khí màu đen.
Cửu Long lại một lần nữa vút lên trời, khí thế cuồn cuộn, trường kiếm tung bay tựa như một dải lụa nối liền trời đất, xé rách hư không, tấn công không gì cản nổi, chẳng những nghiền nát toàn bộ kiếm khí màu đen, mà ngay cả tầng mây mù đen kịt giữa không trung cũng bị đánh cho tan tác.
Dương Chân xem đến nghẹn họng nhìn trân trối, thầm nghĩ đây mới là trận chiến giữa các cường giả, động một tí là chấn động không gian đến mức tan hoang, xem ra, trời đất này cũng thật đáng thương.
Lão Thiên đã đắc tội với ai cơ chứ, suốt ngày bị đám cường giả này hành cho thủng trăm ngàn lỗ.
Chẳng trách cuối thời Đại Hoang lại bùng phát cái gì mà diệt thế thiên kiếp, chắc là do Lão Thiên gia bị chọc cho tức điên, trong cơn nóng giận quyết định xóa sổ tất cả cường giả trong thiên hạ.
Nghĩ đến đây, Dương Chân không khỏi rùng mình.
Tiện mèo ở bên cạnh xem đến phấn khích không thôi, nhảy tưng tưng lên xuống, ra vẻ chỉ điểm giang sơn.
"Vãi cả chưởng, Cửu Long đâm một kiếm này xuống, không biết trúng vào chỗ nào của người ta nữa, hơi bị thiếu đạo đức nha."
"A, chiêu này của đám mây đen không tệ, hư hư thực thực, chỉ là con mẹ nhà ngươi phải chống đỡ chứ, cụp đuôi bỏ chạy là thế nào?"
"Ối chà, vô sỉ quá, tiểu tử, trình độ vô sỉ của lão già Cửu Long này không kém ngươi chút nào đâu nhé, xem phản ứng của đám mây đen kia kìa, chắc là bị chọc cúc phá hoa rồi, hơi khó chịu đây."
Dương Chân vỗ một phát xuống đầu nó, mắng: "Ngươi có thể yên lặng một chút không, cứ thế này, Ngũ Tuyệt Chi Địa sắp bị hủy rồi, đến lúc đó chúng ta đều toi đời cả đám."
Tiện mèo rụt cổ, cười khà khà quái dị, nói: "Tiểu tử, ngươi nói quá rồi, trời đất đâu có dễ bị hủy diệt như vậy, đừng nói là Thánh Tôn, cho dù là cường giả Đế Cảnh ở đây, cứ để hắn thả sức đánh, cũng không phá hỏng được một phương trời đất đâu."
"Là sao?" Dương Chân tò mò hỏi.
Tiện mèo làm ra vẻ ta đây biết hết mọi chuyện trên đời, chắp hai tay sau lưng nói: "Ngươi không biết đó thôi, pháp tắc trời đất này tính toán không sai một ly, ngươi cho rằng trận chiến này, trời đất lại không biết sao? E rằng đã sớm chuẩn bị sẵn kế sách ứng phó rồi, bất kể kết quả trận chiến ra sao, trời đất đều có thể dùng huyền lý để diễn hóa, trận chiến này đối với trời đất không những không phải chuyện xấu, mà ngược lại còn có thể thúc đẩy pháp tắc trời đất diễn hóa. Trời đất này à, luôn hoàn thiện trong sự biến hóa vô tận."
Dương Chân nghe mà nghẹn họng nhìn trân trối, quay sang nhìn Hoa U Nguyệt hỏi: "Là vậy thật sao?"
"Không sai." Hoa U Nguyệt cười đáp.
Mắt Dương Chân lập tức sáng rực.
Lúc này, Ma Tôn Sơ Nhai dường như đã nổi điên, gầm lên một tiếng giận dữ, mây đen đầy trời bỗng nhiên ngưng tụ, một bóng người khổng lồ xuất hiện giữa không trung.
Mọi người hít một hơi khí lạnh, Dương Chân cũng ngạc nhiên nhìn một lúc.
Ma Tôn Sơ Nhai này tuy là ma tu, lại đến từ Ma Vực, nhưng dáng vẻ không khác gì con người, thậm chí thân hình thon dài, gương mặt còn có chút thanh tú, trông như một thiếu niên tuấn tú.
"Mẹ kiếp, tên tiểu bạch kiểm này cũng có vài phần bản lĩnh đấy, sắp đẹp trai hơn cả bản tao thánh rồi."
Tiện mèo ngơ ngác cười nhạo một tiếng: "Thừa nhận người khác ưu tú khó đến vậy sao?"
Dương Chân nổi giận, trừng mắt nói: "Mẹ kiếp, rốt cuộc ngươi theo phe nào hả, thế này mà cũng gọi là ưu tú? Nếu thế này mà cũng gọi là ưu tú, thì bản tao thánh đây chẳng phải lên trời luôn rồi sao?"
Nói xong, không đợi Tiện mèo lên tiếng, Dương Chân liền nhún người nhảy lên, lao về phía Sơ Nhai.
"Nếu đẹp trai cũng là một cái tội, thì bản tao thánh đã tội ác tày trời, đến mức thiên lý bất dung rồi, ta khổ quá mà!"
Sơ Nhai đang ở giữa không trung lảo đảo một cái, mặt mày ngơ ngác nhìn Dương Chân, tức giận nói: "Nhóc con, ngươi thật sự muốn không đội trời chung với bản tôn sao?"
Dương Chân lắc đầu, nói: "Ngươi nói thế là không có lý rồi, ngươi và huynh đệ của bản tao thánh quyết đấu sinh tử, chẳng lẽ lại bắt bản tao thánh đứng một bên xem rồi hô 666 à?"
Sơ Nhai ngẩn ra, có chút á khẩu không trả lời được.
Dương Chân nhếch miệng cười, nói: "Với lại, bản tao thánh không phải muốn đánh ngươi, chỉ là muốn xem xem pháp tắc trời đất này có thật sự thần kỳ, tính toán không sai một ly như vậy không."
Nói rồi, Dương Chân rút Đại Khuyết Kiếm ra, "oa oa" hét lớn rồi lao về phía Sơ Nhai.
"Tiểu tặc, ăn ta một kiếm!"
Sơ Nhai mặt mày ngơ ngác, có chút không phản ứng kịp...