Virtus's Reader

STT 1433: CHƯƠNG 1459: LƯƠNG TÂM CÓ CHÚT ÁY NÁY

Được rồi?

Khoan đã, cái câu "được rồi" của ngươi là có ý gì?

Ngạo Thiên Đại Đế vẻ mặt ngơ ngác nằm sấp trên mặt đất, khó khăn quay đầu lại thì thấy Dương Chân đang ra vẻ đàng hoàng khuyên nhủ Nữ Đế của Tô Đế Cung, nào là phía trước có nguy hiểm, một nhân vật tầm cỡ như vậy mà vào còn phải nằm đây, bảo nàng đừng tùy tiện xông vào vân vân.

Nghe vậy, Ngạo Thiên Đại Đế tức đến suýt chửi thề.

Phải tu dưỡng, phải tu dưỡng, thân là Đại Đế thì phải giữ mình.

"Này... lúc thế này, không phải ngươi nên tới giúp lão phu một tay sao?"

Ngạo Thiên Đại Đế hít sâu một hơi, cố nén cơn tức muốn chửi thề trong lòng.

Dương Chân ngẩn ra, nói: "Cũng phải, nhưng tình hình bây giờ chưa rõ, rốt cuộc lão bị làm sao, bị thứ gì giữ lại, chúng ta đều không biết. Hơn nữa, đến cả lão nhân gia ngài còn bị mắc kẹt, lỡ chúng ta đi vào rồi cũng nằm luôn trong đó thì sao?"

Lý lẽ này quả là hùng hồn, đi đâu nói cũng đúng.

Vả lại, ta đây với ngươi chẳng thân chẳng quen, quan hệ còn lâu mới đến mức phải liều mạng để cứu.

Cứu người bị nạn tuy là truyền thống tốt đẹp của thanh niên trên Lam Tinh, nhưng cũng phải đảm bảo an toàn cho bản thân trước đã, đúng không?

Chẳng phải có chuyện nhảy sông tự tử chưa chết, lại làm liên lụy đến người tốt thấy việc nghĩa hăng hái làm đó sao? Oan biết bao nhiêu.

Dương Chân thầm nghĩ, phải tìm hiểu rõ ràng rồi mới vào được.

Thấy Dương Chân ngồi xổm xuống bắt đầu nghiên cứu, Ngạo Thiên Đại Đế chỉ đành nằm sấp trên đất trong tư thế hết sức mất mặt, trớ trêu thay, dưới thân lão lại là một cái đầu lâu đang toét miệng cười với mình, dọa Ngạo Thiên Đại Đế suýt nhảy dựng lên.

Đương nhiên, bây giờ lão có muốn nhảy cũng không nổi.

Đầu lâu đang cười?

Mẹ nó, chẳng lẽ lúc chết đám người này đã trải qua chuyện gì vui vẻ lắm hay sao?

Ngạo Thiên Đại Đế cũng hơi sợ rồi.

Chủ yếu là nơi này quá quỷ dị, đến cả Đại Đế cũng bị nhốt.

Chẳng trách nhiều Đại Đế và Thánh Tôn như vậy đều chết ở đây, cũng không phải là không có lý do.

Ngạo Thiên Đại Đế cảm thấy mình đã tìm ra nguyên nhân của những bộ hài cốt này, nhưng cái giá phải trả hình như hơi lớn.

Không thể trông cậy vào Dương Chân được rồi. Đợi tên khốn này nghiên cứu xong rồi tới cứu mình, e là Ngạo Thiên Đại Đế đã sớm biến thành một bộ xương khô.

Thứ mà đến Đại Đế còn không hiểu nổi, Dương Chân phải mất bao lâu mới nghiên cứu ra được?

Ngạo Thiên Đại Đế không biết Dương Chân cần bao lâu để nghiên cứu ra, thay vì chờ đợi hắn, chi bằng tự tìm cách cứu mình.

Nghĩ là làm, Ngạo Thiên Đại Đế hít sâu một hơi, quay đầu nhìn ra sau lưng, mắt lập tức sáng lên, phấn khích nói: "Nhanh lên, tiểu tử, có thấy thứ sau lưng lão phu không? Chính là thứ này đã trói lão phu lại, ngươi mau nghĩ cách đi."

Câu cuối cùng "ngươi mau nghĩ cách đi", giọng của Ngạo Thiên Đại Đế đã có chút méo đi, nếu không phải đang nằm sấp không thể động đậy, lão đã dậm chân cho mà xem!

Dương Chân nghe mà rùng mình.

Có thứ trói Ngạo Thiên Đại Đế lại ư?

Dương Chân nhìn kỹ lại, quả nhiên thấy trên người Ngạo Thiên Đại Đế có vô số những thứ gì đó đang quấn lấy, trông như dây leo, tỏa ra ánh sáng lập lòe.

Những thứ này mảnh như tơ nhện, nhìn qua không có gì đặc biệt, vậy mà trói trên người Ngạo Thiên Đại Đế lại khiến lão không thể động đậy.

Sau khi nhìn rõ hình dạng của thứ này, Dương Chân lập tức kinh hãi.

Vãi chưởng!

"Thứ này ghê thật đấy, Ngạo Thiên Đại Đế, nó... nó đang chui vào trong cơ thể ngài kìa!"

Thấy những sợi tơ nhện kia sắp chui vào trong cơ thể Ngạo Thiên Đại Đế, mà trớ trêu là lão vẫn không hề hay biết, Dương Chân rùng mình, vội kéo Nữ Đế của Tô Đế Cung lùi lại hai bước.

"Ta... Ngươi cái này..." Ngạo Thiên Đại Đế toàn thân run lên, quả thực giật nảy mình.

Cái gì gọi là đang chui vào trong cơ thể, chẳng lẽ thứ này còn sống sao?

"Tên tiểu tử khốn kiếp, mau nghĩ cách kéo lão phu ra đi, lão phu cảm giác được chúng không có bao nhiêu sức lực, chỉ là có gì đó cổ quái. Lão phu bây giờ toàn thân bủn rủn, giống như bị rút cạn sức lực vậy, đế thuật cũng không thể sử dụng... Ngươi... Mẹ kiếp, ngươi đi đâu đấy?"

Ngạo Thiên Đại Đế vừa nói vừa cố sức quay đầu nhìn về phía Dương Chân.

Dương Chân vậy mà... quay đầu bỏ đi?

Cứ thế này mà đi, chẳng bao lâu nữa Ngạo Thiên Đại Đế sẽ được đoàn tụ với các vị tiền bối để đánh mạt chược mất.

Thấy Dương Chân quay người bỏ đi, Nữ Đế của Tô Đế Cung cũng ngây người, không ngờ Dương Chân lại làm như vậy.

Nữ Đế của Tô Đế Cung cũng muốn cứu Ngạo Thiên Đại Đế, nhưng lực bất tòng tâm, cuối cùng chỉ có thể cắn răng, dậm chân một cái rồi vội vã xoay người đuổi theo Dương Chân.

Ngạo Thiên Đại Đế: "..."

Một cơn tức muốn chửi thề dâng lên, cái gì mà tu dưỡng của Đại Đế chứ, dẹp hết sang một bên đi!

Ngạo Thiên Đại Đế vừa định chửi ầm lên, Dương Chân bỗng nhiên la lối om sòm rồi xông trở lại.

Thấy cảnh này, Ngạo Thiên Đại Đế lộ vẻ mừng như điên, nói: "Tiểu tử, coi như ngươi có lương tâm, dù tạm thời không cứu được thì cũng nên ở lại đây nói chuyện với lão phu mới phải, quay người bỏ đi là sao?"

Dương Chân đi đến cách Ngạo Thiên Đại Đế không xa, do dự một lúc rồi nói: "Lão huynh đừng hiểu lầm, ta quay lại là vì... vì đột nhiên cảm thấy lương tâm có chút cắn rứt."

"Coi như tiểu tử ngươi vẫn còn là người!" Ngạo Thiên Đại Đế hừ lạnh một tiếng.

Dương Chân có chút ngượng ngùng, nói: "Ngài xem, ngài cũng sắp chết ở đây rồi, đồ đạc trên người có phải nên lấy ra chu cấp cho ta không?"

Ngạo Thiên Đại Đế: "???"

"Còn nữa, cả một thân truyền thừa của ngài, những đế thuật phải vất vả lắm mới lĩnh ngộ được, chẳng lẽ ngài cũng muốn chúng biến mất theo mình sao?" Dương Chân nghiêm mặt nói: "Hay là ngài nghĩ xem, bây giờ ta có thể dập đầu bái sư ngay lập tức!"

"Cút!"

Ngạo Thiên Đại Đế gầm lên một tiếng, tròng mắt suýt lồi cả ra ngoài.

"Ngươi cút cho lão phu, cút càng xa càng tốt!"

Tức nổ phổi, tức điên lên được.

Còn lương tâm có chút áy náy?

Nói cho cùng, ngươi áy náy là vì sợ mấy thứ quý giá trên người lão phu bị lãng phí chứ gì?

Tên khốn này, sao lúc trước lão phu không một chưởng đập chết cái đồ vô lương tâm nhà ngươi đi cho rồi.

Thấy Ngạo Thiên Đại Đế lại giãy giụa muốn đứng lên, Dương Chân thở dài, nói với Nữ Đế của Tô Đế Cung bên cạnh: "Thứ này trông không tệ, đến Đại Đế cũng trói được. Vốn ta định luyện hóa ra ba sợi Khổn Tiên Thừng, ba chúng ta mỗi người một sợi. Xem ra Ngạo Thiên lão huynh tự mình đứng dậy được, còn bảo chúng ta cút, vậy chúng ta... cút nhé?"

Nữ Đế của Tô Đế Cung ngẩn người, thấy Ngạo Thiên Đại Đế "bịch" một tiếng lại nằm xuống, bèn cố nén cười nói: "Được rồi, Dương Chân, ngươi đừng đùa Ngạo Thiên tiền bối nữa. Khổn Tiên Thừng mà ngươi vừa nói là gì vậy?"

Sau khi Ngạo Thiên Đại Đế "bịch" một tiếng nằm xuống, tai lập tức vểnh lên.

Dương Chân chỉ vào những thứ trên người Ngạo Thiên Đại Đế, nói: "Chính là thứ này đây. Ta vừa thử rồi, hình như có thể luyện hóa được. Ngươi nghĩ xem, thứ trói được cả Đại Đế, nếu ta luyện hóa nó thành linh bảo thì chẳng phải sẽ rất lợi hại sao?"

Nữ Đế của Tô Đế Cung nghe vậy thì kinh ngạc, hít một hơi khí lạnh nói: "Vậy... vậy chắc chắn sẽ rất lợi hại."

Ngạo Thiên Đại Đế hừ lạnh: "Tiểu tử, đừng có mơ mộng hão huyền nữa. Thứ này mà luyện hóa được, thì nó cũng không phải linh bảo đâu!"

Nghe lời của Ngạo Thiên Đại Đế, Dương Chân ngạc nhiên hỏi: "Không phải linh bảo thì là gì?"

Ngạo Thiên Đại Đế mặt mũi lúng túng, quay đầu đi hừ lạnh một tiếng, lẩm bẩm: "Đó... đó là đế bảo!"

Phụt!

Nữ Đế của Tô Đế Cung không nhịn được mà bật cười.

Đúng vậy, thứ có thể trói chặt cả Đại Đế thì sao có thể là linh bảo được?

Đó rõ ràng là đế bảo rồi còn gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!