STT 1454: CHƯƠNG 1480: VẪN CÒN QUÁ TRẺ!
Xong đời!
Phượng Vũ Nữ Đế quả nhiên không thể chống đỡ nổi sức xung kích của Tam Tài Chuyển Nguyên Hồi Thiên Trận!
Thấy vẻ mặt đau đớn của Phượng Vũ Nữ Đế, Kim Ưng Đại Đế thiếu chút nữa đã xông thẳng vào trận pháp.
Ngạo Thiên Đại Đế vội vàng giữ Kim Ưng Đại Đế lại, quát lớn: "Ngươi làm gì vậy?"
Kim Ưng Đại Đế chỉ vào Phượng Vũ Nữ Đế, nói: "Ngươi không thấy sao, nha đầu Phượng Vũ sắp không chịu nổi rồi, cứ để Dương Chân giày vò tiếp, còn nói gì cứu chữa, nàng chết chắc rồi."
Ngạo Thiên Đại Đế cười khẩy một tiếng, nói: "Đó là do ngươi không hiểu Dương tiểu tử!"
Nghe vậy, Kim Ưng Đại Đế sững sờ, ngơ ngác nhìn về phía Ngạo Thiên Đại Đế.
Tên mèo đê tiện bên cạnh trợn mắt há mồm, rồi bĩu môi lẩm bẩm: "Nói cứ như ngươi hiểu rõ Dương tiểu tử lắm không bằng!"
Ngạo Thiên Đại Đế lườm tên mèo đê tiện một cái, coi như không nghe thấy gì, nghiêm nghị nói với Kim Ưng Đại Đế: "Kim Ưng đạo hữu, ngươi chớ nên nóng vội. Sự thần kỳ trên người Dương tiểu tử ngay cả lão phu cũng thường xuyên kinh ngạc. Hắn nói cứu nha đầu Phượng Vũ này chỉ chắc chắn tám phần, nhưng lão phu lại thấy, tám phần của hắn còn hơn cả mười phần của chúng ta!"
"Đánh rắm!"
Kim Ưng Đại Đế trừng mắt, nhìn Ngạo Thiên Đại Đế với vẻ mặt không thể tin nổi, nói liên hồi: "Điên rồi, tất cả đều điên rồi! Người của Tam Hoa Thánh Địa điên rồi, lão già nhà ngươi cũng điên luôn rồi! Được, lão phu nể mặt ngươi, cho Dương Chân thêm một lát nữa. Nếu sinh cơ trên người Phượng Vũ vẫn tiếp tục trôi đi, thì đừng trách lão phu trở mặt vô tình, phá hủy cái Tam Tài Chuyển Nguyên Hồi Thiên Trận này!"
Ngạo Thiên Đại Đế cười ha hả, thích thú nói: "Lão phu cũng rất tò mò, rốt cuộc Dương tiểu tử sẽ làm thế nào, biết đâu kỳ tích thật sự sẽ xảy ra!"
"Xảy ra kỳ tích?"
Kim Ưng Đại Đế hừ lạnh, liếc Dương Chân một cái rồi nói: "Nếu tình huống này mà cũng có kỳ tích xảy ra, vậy lão phu sẽ... sẽ..."
"Sẽ thế nào?" Ngạo Thiên Đại Đế hỏi với vẻ mặt kỳ quái.
Kim Ưng Đại Đế hừ nhẹ một tiếng, nói: "Nếu tình huống này mà vẫn có kỳ tích xảy ra, lão phu sẽ gia nhập Tam Hoa Thánh Địa, làm tùy tùng cho Dương tiểu tử!"
"Hả?" Ngạo Thiên Đại Đế mở to mắt, lẩm bẩm: "Lão già này, sao ta có cảm giác ngươi đang tìm cớ để gia nhập Tam Hoa Thánh Địa vậy?"
"Ta? Gia nhập Tam Hoa Thánh Địa? Còn phải tìm cớ?" Kim Ưng Đại Đế phất tay áo, trừng mắt nhìn Ngạo Thiên Đại Đế: "Ngươi đùa cái gì..."
Kim Ưng Đại Đế còn chưa nói hết câu thì toàn thân chấn động, đột ngột quay người nhìn về phía Phượng Vũ Nữ Đế.
Gốc cây nơi Phượng Vũ Nữ Đế đang đứng bỗng nhiên bắt đầu sinh trưởng!
Không biết từ lúc nào, dường như chỉ trong nháy mắt, lại tựa như đã trải qua vạn năm, trên gốc cây dưới chân Phượng Vũ Nữ Đế vậy mà lại mọc ra từng nhánh cây!
Nhìn thấy những cành cây này, tròng mắt Kim Ưng Đại Đế thiếu chút nữa thì lồi cả ra ngoài, con ngươi của lão lập tức biến thành màu vàng và dựng đứng, trông hệt như mắt chim ưng!
"Bất Tử Thụ!"
Tiếng hét kinh ngạc vang lên, dọa cho tất cả mọi người có mặt giật nảy mình.
Mọi người có mặt đều đang ngơ ngác nhìn những nhánh cây bắt đầu mọc ra từ gốc cây, trong lòng đầy nghi hoặc và tò mò, rất ít người có thể như Kim Ưng Đại Đế, liếc mắt một cái đã nhận ra những nhánh cây đó chính là Bất Tử Thụ.
Nghe tiếng hét của Kim Ưng Đại Đế, tròng mắt của những người khác cũng thiếu chút nữa lồi ra, thậm chí quên cả kinh hô, tất cả đều nhìn chòng chọc vào gốc cây dưới chân Phượng Vũ Nữ Đế.
"Đó là gốc của Bất Tử Thụ sao?"
Không biết ai đã kinh hô một tiếng, tâm thần của mọi người xung quanh đều chấn động.
Ai mà ngờ được, Dương Chân vậy mà lại tìm được một gốc Bất Tử Thụ!
Thứ trong truyền thuyết có thể giúp mọc lại da thịt, cải tử hoàn sinh này cứ thế xuất hiện ngay trước mắt mọi người.
Ngay sau đó, vô số ánh mắt đều đỏ lên!
Đây chính là Bất Tử Thụ, trong truyền thuyết người sở hữu nó muốn chết cũng khó. Với sinh cơ kinh khủng đó, chỉ cần không bị thiêu thành tro trong nháy mắt, thì có thứ gì giết nổi chứ?
Ngay cả trong đại kiếp thiên địa, cũng tương đương với việc sở hữu thân bất tử.
Đương nhiên, Bất Tử Thụ cũng không thể đảm bảo bất tử bất diệt trong đại kiếp thiên địa, dù sao trời đất còn bị hủy diệt cơ mà.
Nhưng một khi sở hữu Bất Tử Thụ, thì chẳng khác nào có thêm một mạng, thậm chí là rất nhiều mạng so với người khác.
Vậy mà bây giờ Dương Chân không chỉ tìm được Bất Tử Thụ, mà còn chặt nó đi?
Mẹ kiếp... Sao lại có kẻ phung phí của trời như vậy chứ.
Chỉ vì cứu một cường giả Đế Cảnh mà lại chặt cả Bất Tử Thụ đi?
Lúc này, Kim Ưng Đại Đế mới hoàn hồn, lắc đầu nói: "Không, đây không phải gốc của Bất Tử Thụ, nhưng... nhưng sao Bất Tử Thụ lại có thể mọc ra từ một gốc cây bình thường thế này được?"
Ngạo Thiên Đại Đế cũng phải một lúc lâu sau mới phản ứng lại, cười ha hả nói: "Thằng nhóc giỏi lắm, chuyện thần kỳ thế này mà cũng làm được, quả là một tiểu tử phi thường, thú vị, lợi hại, bội phục!"
Thấy vẻ mặt của Ngạo Thiên Đại Đế, Kim Ưng Đại Đế dường như nhớ lại lời nói lúc trước, trong mắt chợt lóe lên vẻ mong chờ, vừa căng thẳng vừa nhìn chằm chằm vào Phượng Vũ Nữ Đế.
Lúc này, Kim Ưng Đại Đế còn căng thẳng gấp vạn lần so với lúc biết rằng dù Dương Chân có bố trí Tam Tài Chuyển Nguyên Hồi Thiên Trận cũng không thể cứu được Phượng Vũ Nữ Đế.
Hy vọng, chính là thứ có thể khuấy động mọi cảm xúc!
Không biết từ lúc nào, hai lão già Kim Ưng Đại Đế và Ngạo Thiên Đại Đế đã nắm chặt tay nhau, mắt không rời khỏi Phượng Vũ Nữ Đế.
Nhánh cây Bất Tử Thụ chậm rãi sinh trưởng, dần dần bao bọc lấy Phượng Vũ Nữ Đế, mọi người chỉ có thể nhìn thấy nàng qua những kẽ hở.
Lúc này, vẻ đau đớn trên mặt Phượng Vũ Nữ Đế dường như đã dịu đi.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Có tác dụng rồi!
Bất Tử Thụ đã liên tục truyền sinh cơ cho Phượng Vũ Nữ Đế.
Phượng Vũ Nữ Đế đã có thể chịu đựng được.
Tên mèo đê tiện cười thầm, nhìn đám người đang chết trân mắt tròn xoe, nó bĩu môi nói: "Ngạc nhiên chưa, các ngươi vẫn còn quá trẻ."
Nói rồi, nó trèo lên vai Cửu Long Thánh Tôn, nhắm mắt lại ngủ gà ngủ gật.
Vẫn cần một khoảng thời gian nữa mới có thể hoàn thành, Tam Tài Chuyển Nguyên Hồi Thiên Trận có thể che đậy khí tức của trời đất, rốt cuộc Dương Chân muốn cứu Phượng Vũ Nữ Đế như thế nào, không ai có thể hiểu được.
Nhưng đúng lúc này, Dương Chân đột nhiên động!
Cử động này của Dương Chân khiến trái tim của vô số người phải thắt lại.
Ông!
Theo hai tay Dương Chân đặt trên mặt đất, Tam Tài Chuyển Nguyên Hồi Thiên Trận hoàn toàn bùng nổ.
Một luồng sức mạnh cuồng bạo nổi lên như vũ bão, tựa như một cơn sóng dữ, xoay tròn quanh toàn bộ trận pháp.
Cùng lúc đó, Dương Chân ngẩng đầu nhếch miệng cười, dáng vẻ vừa cổ quái vừa khôi hài.
Tròng mắt của tên mèo đê tiện thiếu chút nữa thì lồi ra, nó nhìn Dương Chân đang chống hai tay xuống đất, vểnh mông lên trời mà cười gian xảo, lẩm bẩm: "Mẹ kiếp, đến cả tư thế này cũng dùng, tên nhóc khốn kiếp này rốt cuộc định làm gì?"
Lúc này, Phượng Vũ Nữ Đế đột nhiên kinh hô, gọi Dương Chân: "Dương... Dương Chân, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"
Nghe vậy, tất cả mọi người đều ngây người.
Không phải là muốn cứu ngươi sao?
Ngươi không cảm nhận được à?
Nếu là người khác nói ra lời này, mọi người còn có thể hiểu được.
Nhưng Phượng Vũ Nữ Đế nói ra lời này, tất cả mọi người đều cảm thấy đầu óc mình có chút không đủ dùng.
Chẳng lẽ Dương Chân không phải đang cứu Phượng Vũ Nữ Đế?
Không thể nào, tốn bao công sức bày ra Tam Tài Chuyển Nguyên Hồi Thiên Trận, lại còn dùng cả Bất Tử Thụ, nếu không phải để cứu Phượng Vũ Nữ Đế thì ai mà tin?
Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác, Kim Ưng Đại Đế đột nhiên nhíu mày, nhìn chằm chằm Dương Chân, vừa định nói thì Dương Chân bỗng nhếch miệng cười, mở lời.
"Ngươi vì ta mà biến thành thế này, nếu ta không làm gì đó cho ngươi, thì sao đành lòng?"
Nói rồi, Dương Chân đấm mạnh hai quyền xuống đất, quát lớn: "Tiếp theo có thể nhận được bao nhiêu tạo hóa, phải xem vào chính ngươi rồi!"
Ầm ầm!
Toàn bộ đất trời, dường như đều đảo ngược