STT 1474: CHƯƠNG 1500: CHỈ CHỜ CÁC NGƯƠI MỘT THÁNG!
Bên trong tế đàn của Thần Ma Phế Tích, Dương Chân lộ vẻ hoang mang, khó hiểu nhìn Lâu Oa Lý.
Lâu Oa Lý và những người khác nhìn nhau, cuối cùng thở dài một tiếng rồi giải thích: "Xem ra Dương tiểu hữu không hiểu rõ về tộc Vu Lân rồi. Thực tế, Dương tiểu hữu cứ ngẫm lại mà xem, hậu duệ Thần Ma chúng ta là chủng tộc được trời cao ưu ái, nếu tộc Vu Lân không có gì đặc biệt, thì dựa vào đâu mà nô dịch được tộc ta nhiều năm như vậy?"
Nghe vậy, Dương Chân vô cùng tán thành.
Dù sao một chủng tộc có thể được gọi là hậu duệ Thần Ma chắc chắn là một sự tồn tại cực kỳ bá đạo. Một nhóm người như vậy lại bị một tộc khác nô dịch suốt bao năm, nếu nói tộc kia không mạnh hơn, không thần bí hơn họ, thì ai mà tin cho nổi?
Thấy Dương Chân gật đầu, Lâu Oa Lý nhìn sang Kim Ưng Đại Đế và Ngạo Thiên Đại Đế rồi nói tiếp: "Tương truyền, tổ tiên của tộc Vu Lân là một trong những sinh linh đầu tiên của thuở thiên địa Hỗn Độn. Nếu truy ngược về bản nguyên, họ thậm chí còn cổ xưa hơn cả Thần Ma."
Vãi cả đào!
Nghe đến đây, Dương Chân lập tức không thể giữ được bình tĩnh.
Nói cách khác, tộc Vu Lân đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa rồi sao?
Đây là khái niệm gì chứ?
Cứ thử nghĩ về những nhân vật hùng mạnh thời hồng hoang trên tinh cầu xanh thẳm mà xem, không phải Thánh Cảnh thì căn bản không dám ra ngoài.
Bản lĩnh thông thiên triệt địa ấy, về sau không một ai có thể siêu việt.
Ngay cả thời đại khoa học kỹ thuật nhiều năm sau đó, cũng không ai đạt tới được trình độ hủy thiên diệt địa như vậy, đương nhiên, ngoại trừ một loại tên lửa gây ô nhiễm môi trường, thứ đó vốn là thứ khiến trời đất oán giận.
Nói gì thì nói, một chủng tộc tồn tại từ thuở khai thiên lập địa mà có thể sinh sôi đến tận thời đại này mà không bị diệt vong, nói họ không mạnh thì đúng là vô lý.
Đến lúc này, Dương Chân mới biết mình đã chọc vào một sự tồn tại như thế nào.
"Tổ tiên của họ, không phải người à?"
Dương Chân tò mò hỏi.
Theo truyền thuyết của Đại Hoang, thời đại Thần Ma mới thực sự là thời đại của loài người linh trưởng, trước đó đều là thiên hạ của hung thú Man Hoang.
Những dị chủng Man Hoang như hiện tại, vào thời đó đâu đâu cũng có.
Giống như tên mèo khốn nạn kia, lúc nào cũng lải nhải mình là con Kỳ Lân duy nhất giữa trời đất. Kỳ Lân là gì?
Trong thế giới tu chân, Kỳ Lân là sự tồn tại còn sớm hơn cả thần thú như Long Phượng, cũng tồn tại từ thuở khai thiên lập địa.
Dương Chân tò mò nhìn về phía con mèo khốn nạn, muốn xem thử phản ứng của nó khi nghe về lịch sử của tộc Vu Lân sẽ thế nào.
Khi Dương Chân thấy được vẻ mặt của con mèo, hắn lập tức có chút thất vọng.
Tên khốn này đang ngơ ngác, rõ ràng cũng không biết gì về đoạn lịch sử này.
Thế mà còn tự xưng là Kỳ Lân, Kỳ Lân mà lại không biết lịch sử tộc Vu Lân sao?
Không biết tổ tiên của tộc Vu Lân đã tồn tại từ thời khai thiên lập địa ư?
Nghe câu hỏi của Dương Chân, ánh mắt của Lâu Oa Lý và những người khác ngưng lại, họ nhìn Dương Chân thật sâu rồi gật đầu nói: "Đúng vậy!"
Tiếp đó, Lâu Oa Lý kể sơ lược về lịch sử của tộc Vu Lân, đặc biệt là ở vùng Nam Cương này, về cơ bản không có thế lực nào dám chọc vào họ, thấy là phải trốn, ngày thường cũng không muốn nhắc đến.
Bởi vì lịch sử của tộc Vu Lân vô cùng thần bí, thủ đoạn lại nhiều, rất nhiều người còn không biết mình chết như thế nào, thậm chí có khả năng sáng nay vừa chửi một câu người tộc Vu Lân, tối đến đã chết một cách không rõ nguyên nhân.
Đây mới là điểm đáng sợ nhất của tộc Vu Lân.
Và điều càng khiến người ta không dám tùy tiện chọc vào tộc Vu Lân chính là, người của tộc này có thù tất báo, gần như không để thù qua đêm.
Nghe đến đây, Dương Chân lập tức chửi ầm lên, nói với đám người Lâu Oa Lý: "Mẹ nó chứ, chuyện về tộc Vu Lân sao các ngươi không nói sớm! Vãi cả đào, các ngươi có biết mình đang làm gì không? Đây là hành vi hại người lợi mình, là đang hại người đó! Sớm biết tộc Vu Lân đáng sợ như vậy, bản thánh đây đã chẳng dại gì mà chọc vào đám điên này rồi!"
Nghe lời Dương Chân, Kim Ưng Đại Đế và Ngạo Thiên Đại Đế đều thở dài.
Đặc biệt là Kim Ưng Đại Đế, ông lắc đầu nói: "Tiểu tử, lúc đó lão phu đã liên tục nháy mắt với ngươi, là tự ngươi một mực khăng khăng muốn cứu đám hậu duệ Thần Ma này mà."
Dương Chân sững sờ, hình như đúng là thế thật.
Chết tiệt, bản thánh đây có muốn cứu ai đâu, đều tại con mèo khốn nạn kia.
Cái đồ trời đánh này, biết chuyện thì chẳng đến nơi đến chốn, cứ có lợi là đẩy bản thánh đây lên đầu sóng ngọn gió. Sau này không thể nghe lời tên khốn này nữa.
Lúc này, vẻ thất vọng hiện lên trên mặt đám người Lâu Oa Lý, đặc biệt là Tuyết Nga, vẻ mặt cô từ thất vọng chuyển sang tuyệt vọng.
Lâu Oa Lý càng lắc đầu thở dài, chắp tay với Dương Chân nói: "Dương tiểu hữu kỳ tài ngút trời, cát nhân thiên tướng, lại là con cưng của trời đất, vậy tự nhiên sẽ có cách giải trừ lời nguyền của tộc Vu Lân, lão phu... đám người lão phu sẽ không làm phiền nữa. Sống hay chết, đó là chuyện của hậu duệ Thần Ma chúng ta, có điều..."
Nói đến đây, vẻ mặt Lâu Oa Lý hiện lên một tia kiên định, ông nhìn chằm chằm Dương Chân nói tiếp: "Có điều Dương tiểu hữu yên tâm, nếu tộc Vu Lân muốn gây bất lợi cho Thánh Địa Tam Hoa, tộc hậu duệ Thần Ma ta dù có phải liều đến người cuối cùng cũng sẽ không để chúng dễ dàng đạt được."
Nói rồi, Lâu Oa Lý vung tay lên, ra lệnh: "Tất cả hậu duệ Thần Ma, cùng lão phu trở về!"
Tộc hậu duệ Thần Ma lập tức đồng thanh hưởng ứng, theo sau Lâu Oa Lý quay người trở về.
Dương Chân vừa định mở miệng, Kim Ưng Đại Đế bên cạnh đã ngăn lại: "Cứ để họ đi đi, hiện tại đại kiếp thiên địa sắp đến, chúng ta cũng tự thân khó bảo toàn. Nếu ngươi thật sự có cách giải trừ lời nguyền, thì mau chóng làm đi, dù sao tộc Vu Lân thật sự quá quỷ dị, lão phu cũng không muốn tự dưng chọc vào đám điên này."
Ngạo Thiên Đại Đế cũng khuyên nhủ: "Đúng vậy, Dương Chân, bây giờ không phải lúc giảng nghĩa khí. Mấy vạn người ở Thánh Địa Tam Hoa đều đang chờ ngươi trở về, nếu ngươi mang tộc Vu Lân về, chẳng phải sẽ trở thành tội nhân của Thánh Địa Tam Hoa sao?"
Tội nhân?
Nghe thấy từ này, toàn thân Dương Chân chấn động, hắn trầm mặc.
Đúng vậy, nếu Thánh Địa Tam Hoa vì một phút bốc đồng của hắn mà gặp phải tai họa ngập đầu, vậy hắn sẽ trở thành tội nhân của Thánh Địa.
Bây giờ bao nhiêu người đang chờ Dương Chân dẫn dắt Thánh Địa Tam Hoa luyện hóa thiên địa, né tránh đại kiếp, nếu lúc này xảy ra chuyện thì thật sự quá không nên.
Nghĩ đến đây, Dương Chân hít sâu một hơi, xoay người rời đi.
Dường như cảm nhận được Dương Chân quay đi, Lâu Oa Lý, Tuyết Nga và những người khác cũng chấn động, bước chân họ dừng lại, khí tức của cả đội ngũ lập tức suy sụp.
Tuyết Nga cắn môi, vẻ mặt đau đớn nhìn Lâu Oa Lý hỏi: "Vẫn còn rất nhiều tộc nhân chưa thanh trừ được huyết độc, chúng ta cứ thế này trở về sao?"
Bên cạnh cũng có người nói: "Đúng vậy, đây có thể là cơ hội duy nhất của chúng ta."
Lâu Oa Lý nghe vậy, thở dài một tiếng, lắc đầu nói: "Dương tiểu hữu nói không sai, chuyện hại người lợi mình như vậy, chúng ta không thể làm, Thánh Địa Tam Hoa... không thể gánh chịu sự trả thù của tộc Vu Lân."
"Thế nhưng..."
"Không có thế nhưng gì cả, mấy người chúng ta có thể loại bỏ huyết độc trong cơ thể đã là được tổ tiên phù hộ rồi. Tộc Vu Lân... chúng ta chưa chắc đã không có sức liều mạng."
Nghe lời của Lâu Oa Lý, tất cả mọi người gần như đều chìm vào tuyệt vọng...