STT 381: CHƯƠNG 381: RÈN THỂ ĐỘT PHÁ! ĐỆ NHỊ LONG TƯỢNG!
Thần khí?
Nghe mèo bựa nói vậy, ánh mắt tất cả mọi người đều giật giật.
Còn có thiên lý hay không?
Chẳng lẽ Dương Chân chỉ tùy tiện mày mò một lúc mà đã chế ra được một món thần khí?
Đám đông lập tức bừng tỉnh, đồng loạt lườm về phía con mèo bựa, suýt chút nữa đã bị tên khốn này lừa gạt.
Thần khí là chuyện không thể nào, chưa từng nghe nói ai chỉ dung luyện vài món vũ khí quèn mà lại chế ra được thần khí, cho dù là Luyện Khí Đại Tông Sư cũng không làm được.
Thế nhưng, vẻ nghi hoặc trên mặt mọi người chẳng những không giảm đi mà ngược lại còn có phần sâu hơn.
Nếu không phải thần khí, vậy Dương Chân là thế nào?
Tình huống như thế mà vẫn bình an vô sự, chẳng lẽ hai cường giả Độ Kiếp Kỳ đã nương tay rồi sao?
Tất cả mọi người đều dời mắt sang nhìn Nhạc Ngọc Phượng và Giang Tả Lôi, vẻ mặt kinh ngạc không chắc chắn. Ai ngờ, Nhạc Ngọc Phượng và Giang Tả Lôi cũng đang mang vẻ mặt ngơ ngác, nhìn nhau rồi trăm miệng một lời: "Không thể nào!"
Đúng vậy, sao có thể chứ?
Ai cũng biết, kim loại là vật có thể dẫn truyền sức mạnh của sấm sét, kim loại càng tinh khiết thì khả năng dẫn truyền càng mạnh. Không có tu sĩ nào dám giơ trường kiếm lên trời trong cơn mưa bão, đó đơn giản là tự tìm cái chết, kể cả cường giả Độ Kiếp Kỳ cũng không ngoại lệ.
Giữa cơn mưa bão sấm sét cuồn cuộn, lỡ như có một tia thiên lôi đánh xuống, cường giả Độ Kiếp Kỳ cũng phải giật mình.
Đây là đạo lý mà tất cả tu sĩ đều hiểu, nhưng tình huống trước mắt đã vượt xa khỏi nhận thức của mọi người. Kim loại có thể dẫn truyền sức mạnh sấm sét, nhưng con lôi long cuồng bạo và kinh khủng như vậy, hợp lực của hai cường giả Độ Kiếp Kỳ, lại không thể nào phá vỡ cái lồng kim loại mà Dương Chân tạo ra.
Chẳng lẽ trình độ luyện khí của Dương Chân đã vượt qua cả Luyện Khí Đại Tông Sư, thật sự có thể tùy tiện nghịch ra vài thứ là đã chặn được võ kỹ thuộc tính Lôi kinh khủng như vậy sao?
Nếu thật sự là thế, chẳng phải Dương Chân quá mức đáng sợ rồi sao?
Vừa rồi Dương Chân nói cái gì... Lồng Faraday?
Quả nhiên là một cái tên nghe rất hoành tráng!
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Dương Chân, đến khi quay sang nhìn Giang Tả Lôi và Nhạc Ngọc Phượng, sắc mặt liền trở nên kỳ quái.
Nếu hai cường giả Độ Kiếp Kỳ mà ngay cả một cái lồng kim loại rách nát cũng không phá nổi, thì hôm nay thật sự là quá mất mặt!
"Không, đây không phải sự thật!"
Nhạc Ngọc Phượng gầm lên một tiếng giận dữ, hai tay vung lên, sức mạnh sấm sét cuồng bạo giữa không trung ầm ầm bùng nổ, một con lôi long gầm thét ngửa mặt lên trời, lại một lần nữa lao về phía Dương Chân.
Giang Tả Lôi cũng không chịu thua kém, nhún người nhảy lên, đứng lơ lửng giữa không trung, trường kiếm trong tay bỗng bộc phát ra một luồng hào quang rực rỡ, tương ứng với sức mạnh sấm sét cuồng bạo trên trời, “oanh” một tiếng nổ tung, tựa như một luồng ánh sáng diệt thế, phóng thẳng về phía Dương Chân.
Ầm ầm!
Toàn bộ Hoa Nhan Sơn đều rung chuyển dữ dội dưới sức mạnh sấm sét kinh hoàng, mặt đất chấn động kịch liệt, sóng đất cuồn cuộn, đá lớn vỡ nát, vị trí của Dương Chân chìm trong một mớ hỗn độn.
Tất cả mọi người đều vô thức lùi vội về sau, sợ bị vạ lây.
Sóng lớn ngập trời, bụi đất vô tận bay mù mịt, nhưng dù đang lùi lại, ánh mắt mọi người vẫn dán chặt vào vị trí của Dương Chân.
Không ai tin rằng Dương Chân có thể sống sót trong tình huống này. Võ kỹ kinh khủng như vậy, e rằng ngay cả một cường giả Độ Kiếp Kỳ cũng phải trọng thương, thậm chí có khả năng mệnh vong, thân tử đạo tiêu.
Bụi đất dần lắng xuống, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, đồng loạt kinh hô: "Cái này... sao có thể!"
Dương Chân bình an vô sự!
Tên khốn này không những bình an vô sự mà khí thế trên người còn mạnh hơn trước. Quần áo trên người hắn đã nổ tung thành từng mảnh vụn, chỉ cố tình để lại một mảnh vải che đi vùng không thể miêu tả, dù vậy, nó vẫn phồng lên một khối lớn, khiến tất cả nữ tử có mặt đều đỏ mặt.
Nhưng không một ai ở đây để ý đến điều đó, tất cả đều ngơ ngác nhìn Dương Chân, bị hành động lúc này của hắn làm cho có chút hoài nghi nhân sinh.
Tên khốn Dương Chân này đang ăn lôi long!
Hắn một tay tóm lấy một con lôi long nhét vào miệng, tay kia lại nhanh chóng thò ra khỏi lồng, túm lấy một con khác. Dưới sức mạnh kinh người, lôi long gào thét nhưng không tài nào thoát ra được, cuối cùng bị Dương Chân nuốt chửng vào bụng.
Oanh!
Trên người Dương Chân chợt bùng nổ một tiếng sấm sét vang rền, vô số luồng khí tức chạy loạn dưới lớp da thịt hắn.
Tên khốn này không biết đã ăn bao nhiêu lôi long, bây giờ cơ thể hắn lại biến thành màu kim loại, khắp nơi đều có những tia sét nhỏ nhảy múa.
Tất cả mọi người đều kinh hãi, nào có ai biết, Dương Chân vừa ăn vừa chửi thầm trong lòng.
Mẹ nó chứ, con lôi long này không ngon như trong tưởng tượng, đầu lưỡi tê rần, cả cái miệng sắp sưng vù lên.
Nhưng trong lòng Dương Chân lại vô cùng vui sướng, bởi vì Long Tượng Chấn Ngục Thể đã lâu không đột phá, nay lại có một bước nhảy vọt về chất.
Gầm!
Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang vọng khắp chư thiên, tựa như nối liền trời đất, âm thanh đinh tai nhức óc khiến đầu óc mọi người đều ong ong.
Giây tiếp theo, tất cả đều chết lặng, thậm chí không ít người vội vàng dụi mắt, nhìn lại vào trong lồng.
Một con rồng!
Một con cuồng long màu vàng sống động như thật, mang theo sức mạnh sấm sét vô tận, đang cuộn mình bên trong chiếc lồng.
Dương Chân mặt mày mừng rỡ, toàn thân chấn động, kim long gầm lên giận dữ, khiến cho những con lôi long bên ngoài cũng phải run rẩy, hình bóng mờ đi.
Long Tượng Chấn Ngục Thể, Đệ nhị Long Tượng!
Cái môn rèn thể chi pháp bá đạo ngút trời này, vậy mà lại bị Dương Chân ăn đến mức đột phá một cách cứng rắn như vậy!
Tất cả mọi người đều bị biến cố đột ngột này làm cho kinh ngạc, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn cảnh tượng trước mắt.
Giờ phút này, Giang Tả Lôi và Nhạc Ngọc Phượng làm sao còn không nhận ra, Dương Chân đang lợi dụng bọn họ.
Sắc mặt Nhạc Ngọc Phượng âm trầm đến mức có thể vắt ra nước, bà ta nhìn chằm chằm Dương Chân, nói với Giang Tả Lôi bên cạnh: "Giang đạo hữu, tiểu tử Dương Chân này e là đang lợi dụng chúng ta để đột phá rèn thể chi pháp. Trong tình huống này, ngươi và ta không ngại liên thủ dùng võ kỹ phá vỡ cái lồng này, sau đó bắt giữ Dương Chân!"
Giang Tả Lôi hừ lạnh một tiếng, gật đầu nói: "Cũng được, cái lồng kim loại tầm thường này, Giang mỗ một kiếm là có thể chém vỡ!"
Nói rồi, Giang Tả Lôi liền định lao về phía Dương Chân.
Nhạc Ngọc Phượng vội nói: "Giang đạo hữu cẩn thận, tiểu tử Dương Chân này quả thật có chút bản lĩnh!"
Giang Tả Lôi cười ha ha, lao người từ tầng mây xuống, phóng về phía Dương Chân.
Trong phút chốc, rất nhiều tu sĩ ở Hoa Nhan Sơn đều kinh hô.
Bây giờ Giang Tả Lôi và Nhạc Ngọc Phượng đã tìm ra cách đối phó với Dương Chân, dù hắn có đột phá, cuối cùng chẳng lẽ vẫn khó thoát khỏi cái chết?
Sắc mặt mọi người đều có chút kinh nghi, Hoa U Nguyệt và đạo si càng thêm vẻ mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm Giang Tả Lôi, liếc nhau rồi cùng gật đầu, hiển nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng để cùng nhau chặn Giang Tả Lôi lại.
Lúc này, Dương Chân đột nhiên lên tiếng, hét về phía con mèo bựa: "Mẹ kiếp, mèo bựa, bản tao thánh cảm thấy cũng hòm hòm rồi, chắc là chịu được!"
Mèo bựa hưng phấn xoa tay, lớn tiếng nói: "Vậy thì bắt đầu thôi, cho bọn gia hỏa này mở mang tầm mắt, xem thế nào mới gọi là thiên tài vang danh cổ kim!"
Dương Chân cười ha ha: "Bản tao thánh thích câu này của ngươi!"
"Cái gì?"
Tất cả mọi người đều run lên, nhìn vẻ mặt của Dương Chân, không biết vì sao, bỗng nhiên có một dự cảm chẳng lành.
Ngay cả Giang Tả Lôi cũng kinh ngạc dừng lại, nghi ngờ nhìn Dương Chân.
Trước mắt bao người, Dương Chân đột nhiên đứng dậy, mảnh vải duy nhất trên người theo động tác của hắn mà tung bay, dọa cho các nữ tử có mặt phải kinh hô.
Dương Chân lại làm như không thấy, tiện tay gọi ra Đại Khuyết Kiếm, vẻ mặt phách lối liếc nhìn Nhạc Ngọc Phượng và Giang Tả Lôi, rồi “oanh” một tiếng chém vỡ chiếc lồng, thanh Đại Khuyết Kiếm to như tấm cửa được giơ lên cao.
Cái tư thế này, động tác này, nhìn thế nào cũng ra một bộ dạng ăn đòn, bỉ ổi không có giới hạn.
"Hắn... hắn muốn làm gì?" Tất cả mọi người đều run lên, có cảm giác kinh hồn bạt vía.
"Biết thế nào là bậc thầy chơi sét không?" Dương Chân nhìn chằm chằm Nhạc Ngọc Phượng và Giang Tả Lôi, bĩu môi nói.
Nhạc Ngọc Phượng và Giang Tả Lôi toàn thân chấn động, cùng kinh hãi thốt lên: "Ngươi muốn làm gì!"
"Để cho các ngươi mở mang tầm mắt, thế nào mới gọi là chuyên gia chơi sét!"
"Lôi đến!"
Giọng Dương Chân cuồn cuộn như sấm sét nổ vang, giữa không trung bỗng nhiên ngưng tụ một đám mây sét màu xám khiến tất cả mọi người đều kinh hãi biến sắc.
"Cái gì?"
"Trời đất ơi, đó là kiếp vân, kiếp vân màu xám?"