STT 437: CHƯƠNG 437: ĐẬP! TẤT CẢ ĐỀU ĐẬP CHO TA!
"Không biết xấu hổ, quá không biết xấu hổ, làm người sao có thể không biết xấu hổ như vậy chứ?"
"Lương Liệt và Lâm thánh tử, hai tên khốn kiếp này lại muốn liên thủ đối phó Dương Chân, chuyện này... quả nhiên là vô liêm sỉ."
"Liên thủ thì đã sao, chẳng lẽ còn hơn được Giáp Sắt Iron Man của ta chắc? Đừng hỏi tại hạ vì sao lại tự tin vào Dương Chân như vậy, tại hạ thực ra là tự tin vào Giáp Sắt Iron Man của ta!"
...
Hầu như tất cả mọi người đều bị sự vô sỉ của Lương Liệt và Lâm thánh tử chọc giận, nhao nhao điên cuồng chửi mắng không thôi, thậm chí có không ít phi hành khí thật sự trở thành đội hộ vệ của Dương Chân, lao thẳng về phía Phi Thiên Hộc và Uy Chấn Thiên.
"Khốn kiếp, các ngươi muốn làm gì?"
Bên trong Uy Chấn Thiên đang rung chuyển ầm ầm vì bị va chạm, truyền đến tiếng hét tê tâm liệt phế của Lương Liệt.
Vốn dĩ tốc độ của Dương Chân đã quá nhanh, Chân Nguyên Pháo muốn khóa mục tiêu cũng không khóa được, bây giờ lại bị đám hộ vệ điên cuồng của Dương Chân làm loạn, căn bản không có cách nào đối phó hắn.
Tức điên rồi, Lương Liệt thật sự tức điên rồi, nhìn thấy phi hành khí lao tới mình, hắn liền bắn một pháo, "ầm" một tiếng nổ nát thành vụn.
Thế nhưng, hành động này chẳng những không ngăn được những tu sĩ điên cuồng kia, ngược lại còn có nhiều người hơn không muốn sống mà bay về phía Uy Chấn Thiên, trong nháy mắt đã có mấy chiếc phi hành khí bị Uy Chấn Thiên đánh nát.
"Dừng tay!"
Một tiếng hét lớn truyền đến, giọng Dương Chân tràn đầy bi thống và đau lòng: "Chư vị, đừng vì Dương mỗ mà làm ra những hành động hi sinh vô nghĩa như vậy nữa."
Tất cả mọi người đều sững sờ, rõ ràng không ngờ Dương Chân lại là một người lòng mang thiên hạ như thế.
"Mọi người nghe bản tao thánh một câu, đây là ân oán giữa bản tao thánh và tên Lương Liệt kia, các ngươi không cần vì bản tao thánh mà hi sinh nữa."
Giọng Dương Chân vô cùng rõ ràng, chân tình bộc lộ, thật sự... tóm lại là muốn cảm động bao nhiêu liền có bấy nhiêu cảm động, nghe đến mức đám người ngẩn ra, thậm chí không ít người đã nhiệt huyết sôi trào.
"Dương mỗ bất tài, một lòng muốn cống hiến chút sức mọn để mọi người có thể tiến vào Mộ Bắc Thâm Uyên, nên mới luyện chế ra Giáp Sắt Iron Man này. Thế nhưng..." Giọng Dương Chân đột nhiên thay đổi, trở nên bi thương, chỉ vào Uy Chấn Thiên với vẻ mặt tức giận nói: "Thế nhưng tên Uy Chấn Thiên này lòng lang dạ thú, hắn không muốn để mọi người tiến vào Mộ Bắc Thâm Uyên, chắc chắn là muốn độc chiếm truyền thừa Đại Đế bên trong. Đó là truyền thừa Đại Đế đó, là tài sản chung của tu sĩ thiên hạ, sao có thể để tên khốn này một mình độc hưởng?"
Nghe những lời của Dương Chân, tất cả mọi người đều ngây dại.
"Trong Mộ Bắc Thâm Uyên có truyền thừa Đại Đế ư?"
"Mẹ kiếp, thảo nào các đại tông môn này lại điên cuồng muốn vào Mộ Bắc Thâm Uyên như vậy, hóa ra bên trong có truyền thừa Đại Đế. May mà Dương Chân nói ra chân tướng, nếu không chúng ta còn bị các đại tông môn này lừa trong mơ hồ!"
"Lũ đại tông môn này quả nhiên không có kẻ nào tốt, lại giấu giếm chuyện lớn như truyền thừa Đại Đế."
...
Trong đám người, các đại tông môn.
"Trong Mộ Bắc Thâm Uyên có truyền thừa Đại Đế? Lời này ai truyền ra vậy, có thật không?"
"Không biết nữa, không xong rồi, chúng ta bị tên khốn Dương Chân này lừa rồi!"
"Tên Dương Chân này... thật sự quá bỉ ổi!"
Dương Chân làm sao biết trong Mộ Bắc Thâm Uyên có truyền thừa Đại Đế hay không, hắn hiện tại đang biểu diễn kỹ năng diễn xuất, đương nhiên là nói bừa cho sướng miệng.
"Chư vị, xin hãy cho phép ta, cho phép ta và Lương Liệt giải quyết ân oán cá nhân, sau đó sẽ dẫn mọi người cùng đến Mộ Bắc Thâm Uyên, tìm kiếm truyền thừa Đại Đế. Nếu như... nếu như bản tao thánh bất hạnh bỏ mình, thì bản tao thánh sẽ để cho ái sủng của mình, tiện mèo và tao gà, dẫn mọi người đi vào. Mọi người... ta đi đây!"
Người nghe rơi lệ, kẻ nghe thương tâm. Dương Chân hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, "ầm" một tiếng, với tư thế liều mạng, lao thẳng vào bên trong Uy Chấn Thiên, dọa tất cả mọi người giật nảy mình.
"Dương tiểu hữu cẩn thận, nhất định phải bình an trở về!"
Tâm thần mọi người đều run lên, bắt đầu âm thầm lo lắng cho Dương Chân.
Tiện mèo và tao gà ngơ ngác nhìn Dương Chân, lẩm bẩm: "Móa nó, trước đây bản tôn đã xem thường tài diễn của tên tiện nhân Dương Chân này rồi. Hắn diễn một phát là toàn thân đều là kịch, tên khốn này, mẹ nó, đỉnh thật sự!"
"A!"
Một tiếng kêu thảm thiết như xé lòng vang lên, giọng Dương Chân từ trong Uy Chấn Thiên truyền ra, khiến sắc mặt mọi người biến đổi dữ dội.
"Không ổn rồi, Dương Chân bị thương rồi! Nhanh, phải cứu Dương Chân ra, không có hắn, chúng ta làm sao vào được Mộ Bắc Thâm Uyên."
"Lương Liệt, nếu ngươi dám làm hại tính mạng Dương Chân, tại hạ và ngươi không chết không thôi!"
"Lương Liệt tiểu nhi, thả Dương tiểu hữu ra!"
...
Vô số tu sĩ ngự kiếm bay lên, lao về phía Uy Chấn Thiên, miệng không ngừng chửi mắng, tất cả đều đang uy hiếp Lương Liệt, tuyệt đối không được làm hại tính mạng Dương Chân.
Thế nhưng, khi đám người bay được nửa đường, vèo một bóng người từ trong Uy Chấn Thiên rơi xuống, nhanh chóng lao về phía mặt đất.
Nhìn thấy bóng người này, tất cả mọi người đều tim đập thình thịch, Dương Chân chết rồi sao?
Tên khốn Lương Liệt này... Lương Liệt?
Đám người ngơ ngác nhìn bóng người rơi từ trên không trung xuống, toàn thân trên dưới không có chỗ nào lành lặn, dường như xương cốt toàn thân đều bị người ta đập nát, người còn đang ở giữa không trung đã ọe ra từng ngụm máu.
Nhìn thấy cảnh tượng thê thảm này, tất cả mọi người rùng mình nhìn về phía Uy Chấn Thiên.
Bóng dáng Dương Chân xuất hiện tại lỗ thủng lớn của Uy Chấn Thiên, thở hổn hển nói: "Tên khốn này lại còn muốn cắn người!"
Đám người: "..."
Bọn ta tin ngươi mới là lạ! Chắc chắn là do tên khốn nhà ngươi hành hạ sống dở chết dở Lương Liệt mới ra cái bộ dạng ma quỷ này.
Thấy kết cục của Lương Liệt, một chiếc phi hành khí khổng lồ đột nhiên phát ra từng trận gầm rú, bắn về phía xa, tốc độ tăng lên cực nhanh, trong nháy mắt đã bỏ xa một đám phi hành khí.
"Không ổn, Lâm thánh tử muốn chạy!"
"Đội hộ vệ của Dương Chân đâu, đuổi theo bắt tên khốn lâm trận bỏ chạy Lâm thánh tử về đây!"
"Mẹ kiếp, Lâm thánh tử, có bản lĩnh thì đừng chạy!"
Một đám người ào ào đuổi theo Lâm thánh tử, Lâm thánh tử chạy càng nhanh hơn.
Thế nhưng, một khắc sau, chuyện khiến tất cả mọi người kinh hồn bạt vía đã xảy ra. Dương Chân, tiện mèo, tao gà, ba tên "tiện khách" này, trên người mỗi kẻ đều bùng phát một luồng ánh sáng khiến người ta rùng mình.
Ầm ầm!
Ba tiếng nổ kinh thiên động địa truyền đến, toàn bộ Phi Thiên Hộc khổng lồ che khuất bầu trời đã hoàn toàn nổ tung thành vô số mảnh vụn!
"Dương Chân, ngươi thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt sao?" Lâm thánh tử mặt mày xám xịt, tóc tai cháy khét, đứng giữa không trung, trợn mắt trừng trừng nhìn Dương Chân, trên người bộc phát ra một luồng chân nguyên cuồng bạo.
Đám người lúc này mới phản ứng lại, bản thân Lâm thánh tử cũng sở hữu tu vi và thực lực cực kỳ mạnh mẽ.
Tất cả mọi người đều lo lắng nhìn về phía Dương Chân, rất sợ hắn thật sự giết đến hăng máu mà trở mặt với Khả tộc.
Ai ngờ Dương Chân đột nhiên xua tay nói: "Bản tao thánh với ngươi xưa không thù nay không oán, tại sao phải giết ngươi? Chẳng qua chỉ là một cuộc thi đấu thôi, điểm đến là dừng, thi đấu là phụ, hữu nghị là chính mà."
Lâm thánh tử nghe vậy thì sững sờ, rõ ràng không ngờ Dương Chân lại tha cho hắn như vậy, chuyện này... quả thực không giống phong cách của Dương Chân.
Nhưng nghĩ lại cũng hiểu, Khả tộc mạnh mẽ như vậy, Dương Chân chỉ là một gã tán tu, trừ phi vạn bất đắc dĩ, chỉ sợ cũng không muốn đắc tội với Khả tộc.
"Ai!"
Dương Chân đột nhiên thở dài một tiếng, khiến đám người tim đập thình thịch, không biết tên khốn này lại định giở trò gì.
"Không ngờ vẫn chưa đạt được kỳ vọng trong lòng, mấy cái phi hành khí này đều quá kém!"
Tất cả mọi người đều có cảm giác nghiến răng nghiến lợi, ngươi cứ đắc ý đi, chẳng phải chỉ là luyện chế được một cái phi hành khí mạnh mẽ thôi sao, có cần phải phách lối đến thế không?
Một khắc sau, điều khiến tất cả mọi người ngơ ngác chính là, Dương Chân lại không nói một lời mà cởi Giáp Sắt Iron Man trên người ra, nói với tiện mèo và tao gà: "Hai ngươi, cởi trang bị ra, đập, đập hết cho bản tao thánh!"