STT 500: CHƯƠNG 500: ĐỊA TÀNG THUẬT! DỜI NÚI!
Cứ thế mà chạy à?
Nói nhảm! Đương nhiên là chạy rồi! Bây giờ không chuồn, đợi lát nữa còn chạy kịp chắc?
Đây là nơi nào?
Trong cấm chế của Hoang Thiên Tế, thực lực của mọi người vốn bị hạn chế rất lớn, hơn nữa Dương Chân còn cảm nhận rõ ràng, nơi này không giống những cấm chế khác, nơi mà tu sĩ thực lực càng cao thì bị cấm chế càng mạnh.
Nơi quái quỷ này lại hoàn toàn ngược lại, thực lực càng mạnh thì áp chế phải nhận lại càng yếu.
Trong số những người ở đây, chỉ có Lô Thiên Vệ và Cơ Hữu Dung, hai người của Thiên Tuyết Thánh Vực, là có thực lực mạnh nhất, tuổi còn trẻ đã là cường giả Đại Thừa Kỳ, quả thực kinh khủng đến thế.
Thế nhưng theo Dương Chân thấy, hai người kia chẳng khác gì vịt bị ép ăn cho béo, không có gì khác biệt cả. Ngay cả Thiên Nhân cảnh còn chưa vào mà đã đột phá đến Đại Thừa Kỳ, đây chẳng khác nào còn chưa học đi đã học chạy.
Thế nào cũng té sấp mặt thôi!
Dương Chân làm sao biết được, tu sĩ ngày nay đại đa số đều không có cơ hội tiến vào Thiên Nhân cảnh, người có thể tiến vào Thiên Nhân cảnh đều là những kẻ có thiên phú bậc nhất trời đất.
Thiên Nhân cảnh rất khó tiến vào, nhưng tu vi đã đến, chẳng lẽ lại không đột phá sao?
Không phải ai cũng có được nghị lực tàn nhẫn với bản thân hơn cả người khác như Dương Chân.
"Mẹ nó, chạy, chạy mau! Con Hắc Khôi Hóa Thần Kỳ này mạnh hơn đám hắc ám kia nhiều. Mấy người này muốn cầm một khẩu pháo Italia mà đòi giết nó, đúng là... đúng là đòi lên trời mà!"
Dương Chân vừa chạy vừa ngoái đầu lại, thấy Hắc Khôi “oanh” một tiếng xuất hiện giữa đám người, hắn liền rùng mình một cái, cảm giác này… chắc chắn thốn lắm.
Tiện mèo thì lại có vẻ dửng dưng, có lẽ nó chắc chắn rằng, một khi Dương Chân đã muốn chạy thì không ai có thể ngăn được hắn!
"Cái gì mà một khẩu pháo Italia, là hai khẩu đấy chứ?" Tiện mèo quay đầu liếc một cái, tròng mắt suýt nữa thì lồi ra ngoài: "Vãi cả đào, cái gã họ Lô kia GG rồi!"
Dương Chân giật mình, nghi ngờ nhìn Tiện mèo rồi nói: "Nói thật đi, có phải ngươi xuyên việt tới không?"
"Xuyên việt?" Tiện mèo ngẩn ra: "Xuyên việt là cái gì? Xuyên việt cái gì?"
Dương Chân thở phào một hơi, vẫn thấy kỳ quặc bèn hỏi: "Sao ngươi lại biết từ 'GG' này?"
"Học từ ngươi chứ đâu!"
"Ta nói câu đó bao giờ?"
"Đó là vào một đêm đen gió lớn, trời lại nắng chang chang..."
"Cút!"
"Vãi cả đào, mau đi, trời sập rồi!"
Ầm ầm!
Trong đám người không biết đã xảy ra chuyện gì, một trận đất rung núi chuyển truyền đến, cả đất trời như chao đảo, khiến Dương Chân hãi hùng khiếp vía, vội vàng tăng tốc.
Hắc Khôi Hóa Thần Kỳ, quả nhiên kinh khủng đến thế!
Không bao lâu, Dương Chân đã lao ra khỏi cấm chế của Hoang Thiên Tế, tiến vào Mô Bắc Thâm Uyên. Phong Tuyệt chi địa vẫn còn đó, chỉ là quả nhiên như lời đồn, đám Tử Trĩ kia đã biến mất.
"Mất thật rồi à?"
Dương Chân tiếc nuối nói: "Tiếc thật, sớm biết thế đã lẻn vào từ trước, hút khô đám Tử Trĩ kia rồi."
Tiện mèo ha ha cười, liếc Dương Chân một cái rồi nói: "Thôi đi, cho dù bây giờ đám Tử Trĩ kia vẫn còn ở đây, ngươi thật sự muốn hút chúng sao? Đó chẳng qua chỉ là ngoại lực, ngươi hút càng nhiều, e là ảnh hưởng đến ngươi càng lớn!"
Dương Chân nghi ngờ nhìn chằm chằm Tiện mèo, mặt đầy ngơ ngác: "Hình như ngươi càng ngày càng hiểu ta rồi đấy!"
"Đó là điều chắc chắn!" Tiện mèo đắc ý.
Dương Chân cứ cười hắc hắc, khiến Tiện mèo kinh hãi: "Ngươi... ngươi muốn làm gì?"
"Ngươi không phải càng ngày càng hiểu ta sao, vậy ngươi đoán xem, bản tao thánh đang nghĩ gì nào?"
"Mẹ nó, cái này sao mà đoán được?"
"Đoán không ra thì thôi!"
Dương Chân thở dài một hơi, tên nhóc Tiện Mèo này dường như càng ngày càng lõi đời, xem ra thời gian tỉnh lại càng lâu thì càng nhớ lại được những chuyện trước kia.
Một người một mèo vừa đi vừa cà khịa nhau.
"Nhóc con, ngươi nói xem tảng băng kia có bị Hắc Khôi giết chết không?"
"Sao lại hỏi nàng?" Dương Chân sững sờ.
"Sao lại hỏi nàng à, lẽ nào trong lòng ngươi không rõ sao, không phải ngươi vẫn luôn nhìn trộm người ta à?"
"Ta?" Dương Chân bĩu môi nói: "Mắt nào của ngươi thấy bản tao thánh nhìn trộm người ta?"
"Cái này, không đúng, còn có cái này!"
"Mẹ nó, tên khốn nhà ngươi moi hết ra đây cho ta!"
"Vãi cả đào, cứu mạng!"
...
Hai người đi về phía Phong Tuyệt chi địa trong trí nhớ. Trên đường đi, Hắc Khôi nhiều vô thiên lủng, đâu đâu cũng thấy. Dương Chân cũng lười lãng phí thời gian với thứ giết mãi không hết này, hắn đi đến rìa Phong Tuyệt chi địa, bắt đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh.
...
Cơ Hữu Dung vẻ mặt nghiêm trọng nhìn chằm chằm vào cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Lô Thiên Vệ, một cường giả Đại Thừa Kỳ đường đường, vậy mà lại không có chút sức phản kháng nào trước mặt Hắc Khôi Hóa Thần Kỳ, sắp bị đánh chết đến nơi.
Hắc Khôi và hung thú đều giống nhau, không thể đột phá tứ cảnh, chỉ là bất luận là nhục thân hay độ mạnh của chân nguyên, đều mạnh hơn Lô Thiên Vệ Đại Thừa Kỳ rất nhiều.
Cứ đà này, Lô Thiên Vệ gần như chết chắc.
Việc đã đến nước này, không ai còn để ý đến Dương Chân nữa, hắn chạy thì cũng chạy rồi. Thực tế, từ lúc Hắc Khôi Hóa Thần Kỳ xuất hiện đến giờ, không biết đã có bao nhiêu người bỏ chạy.
Chỉ là trong lòng Cơ Hữu Dung có chút uất nghẹn, mặc dù chính nàng cũng không muốn thừa nhận, nhưng nếu Dương Chân bây giờ vẫn còn ở đây, một người đã đột phá đến Thiên Nhân cảnh, lại từng chém giết một cường giả Hóa Thần Kỳ, liệu có thể xoay chuyển càn khôn không?
Nghĩ đến đây, Cơ Hữu Dung cười khổ một tiếng.
Sao có thể chứ?
Dương Chân đã đi rồi, gần như không hề ngoảnh lại. Cơ Hữu Dung thậm chí còn nghi ngờ, Dương Chân đã sớm biết nơi này có khả năng gặp phải Hắc Khôi Hóa Thần Kỳ, ngay từ đầu đã diễn kịch, đào một cái hố chôn cả đám người!
Dương Chân này...
Sắc mặt Cơ Hữu Dung biến ảo liên tục, nàng hừ nhẹ một tiếng, Loan Nguyệt Thần Võ trong tay đột nhiên bùng phát ra một luồng ánh sáng trong trẻo, lao về phía Hắc Khôi.
Oanh!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa truyền đến, dọa tất cả mọi người giật nảy mình.
Cơ Hữu Dung và Lô Thiên Vệ cùng lúc ngã xuống đất, bị đánh bay xa mấy trượng, khí huyết sôi trào. Hai người liếc nhau, mặt đầy kinh hãi nhìn về phía phát ra âm thanh.
Thủy triều năng lượng kinh khủng xông thẳng lên trời, như muốn phá vỡ cả bầu trời, một luồng sức mạnh gần như hư không tuôn ra bốn phương tám hướng.
Trong ánh mắt kinh nghi bất định của mọi người, ở hướng phát ra tiếng nổ, lại có hai ngọn núi đang chậm rãi di chuyển.
Tuy không phải hai ngọn núi lớn, nhưng... núi nhỏ cũng là núi mà, ai có thể ở hướng Phong Tuyệt chi địa mà... dời núi được chứ?
"Địa Tàng Thuật!"
Cơ Hữu Dung và Lô Thiên Vệ đồng thời kinh hô một tiếng, trong mắt đều là vẻ kinh nghi bất định.
Đặc biệt là Cơ Hữu Dung, thần sắc khẽ động, vô thức hỏi: "Còn có người khác tiến vào bên trong Hoang Thiên Tế sao?"
Lúc này, trong đám người bỗng truyền đến một tràng kinh hô: "Là Dương Chân, Dương Chân biết Địa Tàng Thuật!"
"Dương Chân?" Cơ Hữu Dung toàn thân chấn động.
"Dương Chân!" Lô Thiên Vệ nghiến răng nghiến lợi!
Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn hai ngọn núi nhỏ đang từ từ di chuyển, sắc mặt ai nấy đều chấn động.
Lúc này, Hắc Khôi Hóa Thần Kỳ bỗng phát ra một tiếng gầm thét, vẻ mặt trở nên giận dữ, “oanh” một tiếng, nó bộc phát ra một luồng khí lãng cuồng bạo ngay tại chỗ, xung kích khiến núi đá cũng phải nổ tung.
Thấy Hắc Khôi Hóa Thần Kỳ lao về phía hai ngọn núi kia, đại đa số mọi người đều mừng đến phát khóc.
Cuối cùng cũng an toàn rồi!
"Tên khốn Dương Chân đó, chạy đi, ngươi chạy nữa đi chứ?"
"Vị đạo hữu này sao oán niệm sâu thế?"
"Thế nào, không phải sao? Chúng ta suýt nữa bị Dương Chân hại chết, bây giờ hắn không phải đáng đời sao?"
"Xùy, thật đáng lo cho trí tuệ của các hạ, ngươi nghĩ Dương Chân có ở đây, thêm cả hắn vào, chúng ta có thể thắng được Hắc Khôi sao?"
"Cái này... cái kia..."
"Dương Chân cố ý làm vậy?" Cơ Hữu Dung toàn thân chấn động, liếc mắt nhìn Lô Thiên Vệ.
"Sao có thể, tên khốn đó làm sao có thể..."
"Hẳn là cố ý rồi, nếu hắn biết hắn ở lại đây cũng chẳng làm nên chuyện gì, thì cũng hẳn phải biết, một khi hắn định phá hủy Phong Tuyệt chi địa, chắc chắn sẽ dẫn dụ Hắc Khôi qua đó. Hơn nữa, nếu hắn cố ý muốn hại chúng ta, chỉ cần đợi thêm một lát là được, đến lúc đó chúng ta đều sẽ chết!"
"Cái này... Cơ cô nương nói có lý!"
Cơ Hữu Dung hít sâu một hơi, trong tiếng kinh hô của mọi người, nàng bỗng nhiên bật người nhảy lên, đuổi theo Hắc Khôi.
"Sư muội ngươi... ngươi... hoang đường!" Sắc mặt Lô Thiên Vệ biến ảo liên tục.
Đệ tử Thiên Tuyết Thánh Vực phía sau do dự hỏi: "Sư huynh, chúng ta làm sao bây giờ?"
"Mẹ nó chứ, theo sau! Không có lệnh của ta, tất cả không được lộ diện, chuẩn bị sẵn sàng rút lui bất cứ lúc nào!"