STT 794: CHƯƠNG 794: TẠI SAO LẠI MẶC Y PHỤC CỦA NGƯƠI?
Một câu "ta không muốn chết" của Dương Chân khiến Trúc Ứng Đình ngây cả người!
Mẹ nó chứ, ngươi nói không muốn chết là không được chết à?
Nếu sức mạnh của Thiên Thực và Đế Huyết không quá kinh khủng, Trúc Ứng Đình đã thật sự muốn xông lên tát cho Dương Chân hai cái rồi.
Cái gì mà đột nhiên không muốn chết nữa?
Chẳng lẽ đây là chuyện ngươi muốn chết thì chết, không muốn chết thì sống được hay sao?
Có còn nể mặt Thiên Thực và Đế Huyết nữa không?
Nực cười, đơn giản là quá nực cười, dưới gầm trời này, còn có chuyện nào nực cười hơn thế nữa không?
Trúc Ứng Đình ngây người tại chỗ, đúng là đâm lao phải theo lao. Dù trong tình huống này, lão vạn lần không tin Dương Chân có thể sống sót, nhưng thấy hắn xoa bụng, không những chẳng hoảng hốt mà còn tỏ vẻ hãnh diện, điều này khiến Trúc Ứng Đình hơi khó chịu.
Dương Chân thật sự muốn cười phá lên. Mẹ nó, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, lão già Trúc Ứng Đình này đến quá đúng lúc.
Sức mạnh của Thiên Thực và Đế Huyết bùng nổ hoàn toàn, uy lực hủy thiên diệt địa kinh khủng như vậy, ngay cả Dương Chân cũng khó lòng chống đỡ. Nếu Trúc Ứng Đình không đến, hắn dù không chết cũng sẽ bị trọng thương. Nhưng lão đã đến, đến vừa khéo.
Giờ thì đến bị thương cũng không cần, sướng thật!
Dương Chân cười ha hả, thật sự không nhịn được, hắn cố nén cơn đau đớn tột cùng và ý cười, nói với Trúc Ứng Đình: "Cảm ơn nhé."
Cảm... cảm ơn?
Trúc Ứng Đình biến sắc, đột nhiên nhận ra có điều không ổn, nhưng lúc này muốn lùi lại cũng đã muộn. Dương Chân bỗng hít sâu một hơi, hai tay vừa động, một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa kinh khủng từ trong cơ thể hắn bùng nổ, lao thẳng về phía Trúc Ứng Đình.
Luồng sức mạnh này quá nhanh, nhanh đến mức một cao thủ Chu Thiên Kỳ cửu trọng thiên như Trúc Ứng Đình cũng sững sờ không kịp phản ứng, đã bị nó tông thẳng vào người.
Trúc Ứng Đình hét lên một tiếng thảm thiết, giận dữ gầm lên: "Khốn kiếp, ngươi đã làm gì lão phu?"
Dương Chân nhếch miệng cười, vẻ mặt khoan khoái nói: "Không có gì, tặng ngươi một cơ duyên lớn, nhưng có chịu nổi không thì phải xem vào vận may của ngươi rồi."
Rầm rầm rầm!
Một luồng sức mạnh kinh khủng từ trên trời giáng xuống, vô số lôi phạt màu đen của Thiên Thực và những luồng khí màu máu, giống như từng vòng xoáy từ trên trời ập đến, lao về phía Trúc Ứng Đình. Trong chớp mắt, tất cả đã chui vào cơ thể lão, lấy thân thể của lão làm chiến trường, mở ra một cuộc chiến khác.
Dương Chân tặc lưỡi khen ngợi, nói: "Mẹ nó, đây đúng là một cơ duyên hiếm có. Hai luồng sức mạnh tinh thuần như vậy ở trong cơ thể ngươi, một khi ngươi chịu được, thực lực tuyệt đối sẽ tăng gấp bội. Cố lên nhé, bản tao thánh coi trọng ngươi đấy."
Phụt!
Sắc mặt Trúc Ứng Đình đỏ bừng, không thể động đậy mảy may.
Cơn đau xé lòng truyền đến, muốn chết cũng không được, Trúc Ứng Đình gầm lên một tiếng: "Dương Chân, ngươi chết không được tử tế, đồ khốn kiếp, vô sỉ..."
Dương Chân trợn mắt, chửi lại: "Mẹ kiếp, lúc bản tao thánh liều mạng, ngươi chỉ mong ta chết quách đi để tranh thủ nhặt của hời, luyện hóa Thiên Tinh Bi. Bây giờ bản tao thánh tặng hết cơ hội cho ngươi rồi, ngươi không cảm kích thì thôi lại còn chửi ta? Mẹ nó, ngươi tưởng bản tao thánh quen bị chửi rồi chắc, tin bản tao thánh bây giờ chọc vào Thiên Thực và Đế Huyết vài cái, để chúng nó mạnh hơn nữa không?"
Trúc Ứng Đình giật nảy mình, trợn mắt rồi ngất đi.
Mẹ kiếp, Dương Chân là ma quỷ sao? Lúc này mà còn dám chọc vào Thiên Thực và Đế Huyết, hắn muốn phá hủy cả Dao Trì Thánh Địa à?
Dương Chân đương nhiên sẽ không đi chọc vào Thiên Thực và Đế Huyết vào lúc này, thực tế thì bây giờ hắn chỉ muốn ngoan ngoãn đứng một bên hấp thụ thêm chút sức mạnh còn sót lại để nâng cao cường độ thân thể.
Thấy lão già Trúc Ứng Đình ngất đi, Dương Chân nhếch miệng, nói với Tam Thánh Nữ ở phía dưới: "Tiểu tỷ tỷ, lúc này cô nên luyện hóa Thiên Tinh Bi đi chứ."
"A? Ồ!" Tam Thánh Nữ bỗng hoàn hồn, vội vàng ngồi dậy, bắt đầu luyện hóa Thiên Tinh Bi.
Dao Trì thánh chủ nghe được lời của Dương Chân thì hai mắt lập tức sáng lên, cười ha hả, nói với lão già mập lùn: "Vương trưởng lão, Trúc Ứng Đình bây giờ đã có tạo hóa của mình, ngươi có phải cũng nên có chút tạo hóa không?"
Ánh mắt Vương trưởng lão lóe lên vẻ nghi ngờ, rồi bỗng cười ha hả, trên người bộc phát ra một luồng khí kinh thiên động địa, gầm lên với Dao Trì thánh chủ: "Nghiêu Liêm Tinh, muốn mạng của lão phu, một mình ngươi còn chưa đủ tư cách, đến đây, xem ai chết trước!"
Nói rồi, Vương trưởng lão gầm lên một tiếng, trường kiếm trong tay đột nhiên lao về phía Dao Trì thánh chủ, còn cả người hắn thì bộc phát ra một luồng chân nguyên kinh khủng, oanh một tiếng lao về phía sau, trong chớp mắt đã mất dạng.
Trường kiếm phá không, mang theo uy thế kinh khủng ập tới, Dao Trì thánh chủ không dám khinh thường, vội vàng vung kiếm, cũng bắn ra. Hai thanh trường kiếm va vào nhau, ngài ngơ ngác nhìn Vương trưởng lão chạy còn nhanh hơn thỏ, mặt đầy vẻ mộng mị.
Ầm ầm!
Giữa không trung, Thiên Thực kinh khủng vẫn tiếp diễn, vô tận khí lãng trút xuống, Đế Huyết rất nhanh đã không chống cự nổi.
Dù sao cũng chỉ là một giọt máu, làm sao là đối thủ của Thiên Thực kinh khủng nhất giữa trời đất, nó dần suy yếu, lung lay sắp đổ.
Dương Chân hai mắt sáng rực, cười ha hả, tung người nhảy lên, một tay chộp lấy giọt máu, lốp bốp hạ xuống vô số đạo cấm chế rồi vội vàng ném vào trong không gian thần thức.
Gào!
Thiên Thực nổi giận, từng luồng khí màu đen lao về phía Dương Chân, ầm một tiếng rơi xuống người hắn.
"Vãi cả chưởng!"
Dương Chân như diều đứt dây rơi từ trên trời xuống, cùng lúc rơi xuống còn có Trúc Ứng Đình.
Oanh!
Một tiếng vang xé rách bầu trời truyền đến, một bàn tay khổng lồ màu đen từ trên trời giáng xuống, lao về phía Dương Chân. Khi sắp rơi xuống người hắn, nó dường như cảm ứng được khí tức gì đó, bỗng chuyển hướng, chộp về phía Trúc Ứng Đình.
Bốp một tiếng, thân thể Trúc Ứng Đình bị bàn tay khổng lồ màu đen kia một trảo bóp nát, nổ tung thành tro bụi, máu tươi văng khắp trời.
Dương Chân nghẹn họng nhìn trân trối cơn mưa máu giữa không trung, lẩm bẩm: "Mẹ nó, tính khí lớn thật, Thiên Thực thì ghê gớm lắm sao, đợi bản tao thánh tu luyện thành tài, nhất định sẽ chọc thủng ngươi tin không?"
Ông!
Thiên địa rung chuyển, kiếp vân màu đen của Thiên Thực trên không trung phảng phất như liếc nhìn vạn vật, rồi dần dần tiêu tán.
Vô số người đều thở phào một hơi nhẹ nhõm, bủn rủn ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển từng ngụm, y phục trên người đã sớm ướt đẫm.
Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn Dương Chân đang nghiêng người dựa vào Tam Thánh Nữ, trong mắt tràn đầy vẻ hoang đường.
"Tên khốn Dương Chân này, lúc nào cũng thô bạo như vậy sao?"
"Đây... nhân họa đắc phúc chính là để nói về loại người như Dương Chân đi, dám giật đồ ngay dưới mí mắt Thiên Thực, hắn sợ là người duy nhất rồi."
"Dương Chân bất tử, ngày sau tất sẽ vang dội cổ kim, mẹ nó chứ, tên khốn này quả thực là một yêu nghiệt, tình huống như vậy mà cũng không chết. Nếu cái tát mà Thiên Thực chụp vào Trúc Ứng Đình kia rơi xuống người Dương Chân, thì sẽ có hiệu quả gì?"
Dao Trì thánh chủ lắc đầu, vẻ mặt kỳ quái nói: "Các ngươi không chú ý sao, lúc cái tát kia rơi xuống, tay Dương Chân đang bấm một pháp quyết kỳ lạ, nếu lão phu không đoán sai, lúc đó hắn cũng có cách đối phó."
"Cái gì? Lúc đó mà còn có cách đối phó?" Kiếm lão trừng to mắt, ngơ ngác nói: "Trên người hắn rốt cuộc có bao nhiêu bí mật?"
"Không biết, nhưng Tam Thánh Nữ hình như đang luyện hóa Thiên Tinh Bi, nàng... có thành công không?"
"Không ổn!" Kiếm lão bỗng hú lên một tiếng quái dị, dọa mọi người giật nảy mình.
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Kiếm lão, ngay cả Dao Trì thánh chủ cũng bị dọa cho run lên, kinh ngạc hỏi: "Sao thế?"
Kiếm lão sắc mặt kỳ quái nhìn Tam Thánh Nữ, tức giận nói: "Tên nhóc Dương Chân khốn kiếp, tại sao Tam Thánh Nữ lại mặc y phục của ngươi?"