Bên ngoài Hắc Sắc Khoáng Trường.
Vương Quân Kiệt đích thân dẫn đại quân công hội Loạn Thế đến.
Lần này, công hội Loạn Thế dốc toàn bộ lực lượng!
Ngay cả những người đang “giao lưu sâu sắc” với vợ ở ngoài đời cũng không cưỡng lại được sự cám dỗ của “online là được thưởng một nghìn”, vội mặc quần lên mạng!
Thế là, toàn bộ 11152 người chơi của công hội Loạn Thế đều có mặt!
Đại quân vạn người khí thế ngút trời!
“Người của công hội Long Hồn phòng thủ nghiêm ngặt bên ngoài như vậy, xem ra Mặc Thủ Thành Quy đang thực hiện một nhiệm vụ rất quan trọng trong bản đồ Hắc Sắc Khoáng Trường!”
Loạn Thế Chư Cát vừa dứt lời.
Vương Quân Kiệt gầm lên một tiếng: “Ta đếch quan tâm hắn đang làm cái quái gì!”
“Mặc Thủ Thành Quy, từ thôn tân thủ đến thành chính cấp 3 cứ luôn đối đầu với lão tử! Cướp Boss của lão tử! Cướp phó bản ẩn của lão tử! Cướp phần thưởng phó bản của lão tử! Lão tử đời này không đội trời chung với ngươi!”
“Hôm nay, lão tử không cần gì cả, lão tử chỉ cần mạng của tất cả bọn họ!”
“Mặc Thủ Thành Quy lão tử phải giết!”
“Lưu Ly lão tử cũng phải giết!”
“Người của Long Hồn dám cản, có một đứa giết một đứa!”
Rõ ràng, sự nhẫn nại của Vương Quân Kiệt đã đến giới hạn, không thể nhịn được nữa!
Lần này, hắn đến với quyết tâm tiêu diệt toàn bộ công hội Long Hồn!
Chỉ thấy Vương Quân Kiệt mắt tóe lửa, nghiến răng nghiến lợi.
Hắn đưa tay chỉ thẳng vào những người chơi công hội Long Hồn đang trấn thủ bên ngoài Hắc Sắc Khoáng Trường, hét lớn với đám người chơi Loạn Thế phía sau:
“Anh em, giết cho ta!”
“Giết một con chó Long Hồn, dựa vào ghi chép tiêu diệt, thưởng 1 vạn! Không giới hạn!”
“Chết một lần bồi thường năm nghìn!”
Lời này vừa nói ra, tất cả người chơi công hội Loạn Thế có mặt đều phát cuồng!
“Vãi! Giết một đứa một vạn? Nhân dân tệ hay tiền âm phủ? Anh em ta mới vào! Có ai biết nói một tiếng, phát thật hay giả?”
“Phát thật! Ta theo anh Kiệt chơi Thần Dụ ba ngày, dựa vào tiền thưởng của hắn mà sắp thành người giàu nhất Đại Hạ rồi!”
“Đừng nghe nó chém! Phát thì phát thật, nhưng không đến mức đó, dù sao mấy ngày nay ta theo sau Vương Quân Kiệt, ít cũng kiếm được năm sáu vạn tệ rồi!”
“Vãi! Phát tài rồi anh em ơi!”
“Ta muốn đánh mười đứa!”
“Xông lên!”
Trong tiếng hò hét, đại quân hàng vạn người chơi của công hội Loạn Thế cầm vũ khí, lập tức với thế áp đảo trời đất, xông về phía Hắc Sắc Khoáng Trường!
Trong mắt họ không có tình cảm, chỉ có khát vọng đối với tiền bạc!
Ngược lại, những người chơi công hội Long Hồn đang trấn thủ bên ngoài Hắc Sắc Khoáng Trường.
Tuy đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng đối mặt với đại quân người chơi khí thế hùng hậu của công hội Loạn Thế, họ vẫn cảm thấy có chút căng thẳng.
Dù sao trước đây đã ba lần giao tranh với công hội Loạn Thế, nhưng chưa có lần nào quy mô lớn như bây giờ!
Lần đầu tiên lấy nghìn người, đối đầu với vạn người!
Mỗi một người chơi Long Hồn có mặt đều lòng dạ bất an.
Nhưng dù vậy, họ không lùi lại nửa bước!
“Lão đại đích thân ra lệnh! Trước khi Mặc Thủ Thành Quy hoàn thành nhiệm vụ, không được để bất kỳ một người Loạn Thế nào vào khu mỏ!”
Tô Mộ Thu tay cầm cung tên, ánh mắt rực lửa nhìn kẻ địch phía trước, ra lệnh: “Anh em, giữ vững!”
Theo lệnh của Tô Mộ Thu.
Các người chơi Long Hồn lần lượt lấy trục cuốn ma pháp từ trong ba lô ra và bóp nát.
Giây tiếp theo.
Soạt soạt soạt soạt!
Vô số địa thích, biển lửa, băng bạo, tuyết vực nở rộ trên mặt đất phía trước!
Thấy cảnh này, người chơi Loá Thế vội vàng phanh gấp!
Bởi vì họ đã hai lần liên tiếp nếm trải sự khó chịu của những trục cuốn ma pháp này, không muốn bị hành hạ nữa!
Lúc này, Vương Quân Kiệt giận dữ hét lớn: “Sợ cái đếch gì? Tất cả xông lên cho lão tử! Chết một lần bồi thường năm nghìn!”
Cuối cùng vẫn không thể chống lại sự cám dỗ của tiền bạc.
Người phía trước không dám động, người phía sau không nhịn được mà chửi ầm lên:
“Mẹ nó! Mấy đứa sợ chết đừng có cản đường phía trước được không?”
“Tránh ra! Để ta đi chết! Chết một lần năm nghìn tệ, đáng!”
“Chỉ là game thôi, có phải chết thật đâu! Sợ cái lông gà!”
“Anh em, xông lên!”
Tiếng hò hét át đi nỗi sợ hãi.
Dù phía trước đầy gai góc, họ vẫn không chút do dự, dũng cảm tiến lên!
Soạt soạt soạt soạt!
Lớp người chơi Loạn Thế đi đầu đã dùng mạng sống của mình để san bằng mọi chướng ngại ma pháp.
Trong vô số luồng sáng trắng bay lên trời, người chơi Loạn Thế phía sau cầm đao kiếm, xông pha trận mạc…
Động tĩnh dữ dội khiến nhóm Lâm Mặc đang tiêu diệt Hắc Ám Lược Thực Giả trong Hắc Sắc Khoáng Trường cũng nhận ra.
“Người của công hội Loạn Thế, hình như đã giết tới rồi!”
Hạ Vãn Vãn vừa dứt lời.
Lăng Tiêu nói: “Công hội Loạn Thế đông người, công hội Long Hồn chắc không trụ được lâu.”
“Chúng ta phải tăng tốc!”
Nói rồi, dù chỉ mới cấp 28, Lăng Tiêu cũng “soạt” một tiếng rút kiếm ra: “Vãn Vãn, ngươi là pháp sư chạy chậm, dễ bị giết, ngươi ở yên đây đừng động!”
“Hầu Tử, chúng ta đi giúp dụ quái!”
Sấu Hầu Nhi gật đầu: “Được!”
Nói rồi, hai người chạy về phía xa, thu hút sự thù hận của Hắc Ám Lược Thực Giả, sau đó dụ chúng về đây, để Lâm Mặc và Ninh Hi tiêu diệt!
Lâm Mặc và Ninh Hi thì tiếp tục dốc toàn lực, với tốc độ nhanh nhất tiêu diệt Lược Thực Giả!
Bên ngoài khu mỏ.
Người chơi của Long Hồn một mặt tiếp tục sử dụng trục cuốn ma pháp để kiềm chế, một mặt dùng chiến sĩ, kỵ sĩ ở hàng trước tạo thành phòng tuyến.
Cung thủ và pháp sư ở phía sau tiến hành áp chế hỏa lực.
Vèo vèo vèo vèo!
Ầm ầm ầm!
Tên và cầu phép bay rợp trời vượt qua đầu các kỵ sĩ hàng trước, điên cuồng rơi xuống người chơi Loạn Thế đang xông tới.
Dưới sự gia trì của các trục cuốn ma pháp tăng ích có hiệu quả công kích, tăng sát thương, phá giáp, họ dựa vào sát thương cực cao, tiêu diệt một mảng lớn người chơi Loạn Thế ở khu vực phía trước!
Nhưng người của Loạn Thế lại lớp trước ngã xuống, lớp sau tiến lên, như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Hàng trước vừa bị bắn chết, người phía sau lập tức lấp vào, và phát động thế công còn mãnh liệt hơn!
Dù sao đối với họ, chết một lần được bồi thường năm nghìn tệ không lỗ.
Nếu trước khi chết kéo theo một kẻ chết chung, sẽ được một vạn năm, lời to!
Trong thế giới game này, mạng là gì?
Chẳng qua là chết một lần rớt một cấp mà thôi!
Nhưng tiền, lại là thật!
Vì vậy, người chơi của Loạn Thế như một đám tử sĩ không biết sợ!
Họ, căn bản không sợ chết!
Ngược lại, cái chết khiến họ phấn khích!
Lần này, ngay cả trục cuốn ma pháp cũng không thể ngăn cản bước chân xông lên của họ.
Dưới sự chênh lệch quân số gần gấp mười lần.
Phòng tuyến của công hội Long Hồn, dưới những đợt tấn công liên tiếp của người chơi công hội Loạn Thế, dần dần bị phá vỡ!
“Phòng tuyến của bọn họ sắp vỡ rồi! Anh em tiếp tục xông lên!”
“Ha ha ha ha! Ta giết được một người của Long Hồn rồi! Một vạn tệ tiền thưởng đã vào tay! Sướng quá!”
“Giết ta đi! Mau đến giết ta đi! Cầu xin ngươi mau đến giết ta đi! Ta muốn lấy năm nghìn tiền thưởng tử vong!”
Trọng thưởng dưới tay, tất có dũng sĩ.
Trong mắt người chơi Long Hồn, người của Loạn Thế, quả thực như ác quỷ.
“Bọn họ đúng là một đám điên cuồng vì tiền không cần mạng!”
“Không! Kẻ điên không phải là bọn họ, mà là Vương Quân Kiệt!”
“Bỏ ra cái giá lớn như vậy chỉ để giết chúng ta, Vương Quân Kiệt đúng là một tên điên không hơn không kém!”
“Người của bọn họ quá đông, thế công quá mạnh! Sắp không trụ nổi rồi, làm sao bây giờ?”
“Không trụ nổi, thì lấy mạng mà trụ!” Tô Mộ Thu ra lệnh: “Lão đại có lệnh.”
“Mặc Thủ Thành Quy không rút, chúng ta, tử chiến!”