Virtus's Reader
Vô Hạn Dị Hỏa Lục

Chương 1600: CHƯƠNG 747: ĐẾ TUẤN CHẤP THI

Ầm...

Đột nhiên, Võ Đạo Thần Quyền của Ngự Thiên bùng nổ, diễn hóa võ đạo tối thượng. Cái gọi là võ đạo, chính là dùng khí huyết và nhục thân để chiến đấu. Vĩnh Hằng Bất Diệt Thể của Ngự Thiên lại diễn hóa sự vĩnh hằng bất diệt, luyện Đại Đạo vào trong chính nhục thân của mình. Giờ đây, một quyền tung ra không chỉ mang theo võ đạo, mà còn ẩn chứa Đế vương chi uy mênh mông từ Ngự Thiên Thể!

Một quyền hạ xuống, tức thì đánh tan biển lửa mênh mông, lao thẳng về phía hỏa thú.

Hỏa thú giơ vuốt sắc bén tựa như thực chất lên, trực tiếp nghênh đón Ngự Thiên.

Cửu Dương tôn giả cũng ngưng tụ hỏa diễm ngập trời, lao đến tấn công.

Ngự Thiên không hề sợ hãi, hai quyền hội tụ, diễn hóa cả không gian và thời gian.

Nhục thân của Ngự Thiên tu luyện "Vĩnh Hằng Bất Diệt Thiên Quyết", trong đó yêu cầu dùng không gian và thời gian lấp đầy nhục thân, rồi lấy Đế Vương Chi Đạo để trấn áp. Vì vậy, một quyền tung ra đều có thời gian và không gian đi kèm.

Song quyền hội tụ, trực tiếp diễn hóa thời không.

Ầm...

Một quyền oanh kích, đánh nát hỏa thú, phá tan luôn cả hỏa cầu của Cửu Dương tôn giả.

Lúc này, Cửu Dương tôn giả gầm lên giận dữ: "A... Bổn Tọa không tin!"

Dứt lời, hỏa diễm nóng bỏng trong cơ thể tuôn ra, bùng phát sức nóng ngút trời.

Ngay lập tức Cửu Dương tôn giả lao tới, Ngự Thiên cũng xông lên, hai người không ngừng chém giết!

Trong lúc chém giết, khí tức quanh thân Ngự Thiên chợt dâng trào. Hắn ngửa mặt lên trời gầm lớn, cùng lúc đó, trong cơ thể vang lên tiếng răng rắc, hư không lập tức chấn động ầm ầm, khí huyết cuồn cuộn phun ra, ngưng tụ thành một luồng năng lượng đặc thù mang theo khí tức vĩnh hằng, tức khắc hóa thành lực lượng khổng lồ quét ngang tám hướng. Ngự Thiên mặt lộ vẻ hưng phấn, hai mắt lóe thần quang, gầm lên: "Hoàn hảo! Trận đại chiến thế này lại giúp ích rất lớn cho nhục thân của Bản Đế!"

Giọng nói của hắn mang theo một luồng khí phách, tạo cho người ta cảm giác của một võ giả bưu hãn. Nhưng sự thật đúng là như vậy, trong cuộc chiến với Cửu Dương tôn giả, hỏa diễm nóng bỏng không ngừng luyện hóa nhục thân của Ngự Thiên, nhưng nhục thân của hắn cũng không ngừng hồi phục. Cứ luân hồi như vậy, nhục thân của Ngự Thiên lại càng được tăng cường. Vì thế Ngự Thiên mới nói ra những lời vừa rồi.

"Giết..."

Ngự Thiên chợt hét lớn, âm thanh vừa vang lên đã lấn át cả tiếng lửa cháy bừng bừng, tựa như sóng âm mênh mông truyền đi, đánh nát hỏa thú, vang vọng khắp không gian lõi của Thái Dương tinh. Hư không lập tức vặn vẹo, dấy lên những tiếng vang kinh thiên động địa, như thể có sấm sét nổ tung nơi này.

Cùng lúc đó, hai quyền của Ngự Thiên đan vào nhau, mang theo khí huyết và đại đạo mênh mông lao tới.

Cửu Dương tôn giả không phục, gầm lên còn to hơn: "Bản tôn không tin!"

Vừa dứt lời, vô số hỏa diễm đan xen, diễn hóa thành vuốt sắc của Tam Túc Kim Ô, hung hãn đánh tới.

Ầm...

Giờ khắc này, khí huyết của Ngự Thiên ngập trời, một quyền tung ra va chạm với vuốt của Tam Túc Kim Ô.

Trong nháy mắt, hắn đã đánh tan Tam Túc Kim Ô, dư chấn hóa thành gợn sóng quét sạch bốn phương.

Ngự Thiên cười nhạt, khí huyết trong cơ thể bùng nổ, lao thẳng về phía Cửu Dương tôn giả. Cửu Dương tôn giả nheo mắt, lập tức ngưng tụ hỏa diễm bốn phía, hóa thành một nhà tù lửa, vây khốn Ngự Thiên.

Khí huyết trong cơ thể Ngự Thiên mênh mông như sóng nước, bùng phát dữ dội, tức thì đánh tan những ngọn lửa đó.

"Kỳ lạ... Ngươi chỉ luôn điều khiển hỏa diễm để đấu với ta, còn bản thân ngươi lại chưa từng ra tay. Xem ra có chút vấn đề!" Ngự Thiên nói.

Từ lúc tiến vào nơi này, hai bên đã giao chiến không ngừng. Thế nhưng Cửu Dương tôn giả chỉ điều khiển hỏa diễm, chưa từng có một lần tiếp xúc trực diện.

Ngự Thiên thấy kỳ lạ, Cửu Dương tôn giả thì khó chịu, gầm lên: "Kim Ô đại trận!"

Chỉ thấy, hỏa diễm trong lõi sao bị Cửu Dương tôn giả điều khiển, lập tức diễn hóa thành vô số Tam Túc Kim Ô, sau đó lao về phía Ngự Thiên, đan vào nhau thành một đại trận, bao vây hắn ở bên trong.

Ngự Thiên cười nhạt, vươn tay ra hư không, hét lớn: "Võ Đạo Thần Luân!"

Thần Luân được ngưng tụ từ võ đạo này lập tức tỏa sáng, bùng phát uy áp mênh mông.

Trong khoảnh khắc, toàn bộ không gian lõi sao rung chuyển kinh thiên.

Ngự Thiên tung ra một quyền, mang theo Võ Đạo Thần Luân đánh tới.

Lưỡi dao không gian trên nắm đấm dường như đã dung hợp với sự sắc bén của Võ Đạo Thần Luân, trực tiếp đánh nát hỏa diễm xung quanh, nghiền tan cả đám Tam Túc Kim Ô.

Cửu Dương tôn giả sững sờ, thốt lên: "Cái gì? Sao có thể?"

Trong nháy mắt, lão kinh hãi gầm lên, ánh mắt chấn động không thôi. Nhưng Ngự Thiên đã xoay người một cái, như thể đạp lên không gian, xuất hiện ngay trước mặt Cửu Dương tôn giả.

Ngay khoảnh khắc này, hắn đột ngột bộc phát tu vi Thần Hỗn Nguyên Nhị Trọng Thiên, kết hợp với nhục thân Hỗn Nguyên Nhất Trọng Thiên, tung ra một quyền. Uy lực của cú đấm này, cho dù là Hỗn Nguyên Tam Trọng Thiên cũng không dám coi thường. Một quyền này lập tức làm Cửu Dương tôn giả chấn động tâm thần, nội tâm hắn rung chuyển chưa từng có, trong đầu như có sấm sét nổ vang, dường như không thể tin nổi.

Nhưng cú đấm đã hạ xuống!

Ầm...

Một quyền tung ra, trực tiếp đánh nát Cửu Dương tôn giả.

Ngự Thiên nhíu mày, nhưng vẫn há to miệng: "Nuốt!"

Trong nháy mắt, Cửu Dương tôn giả vừa bị đánh nát đã bị Ngự Thiên thôn phệ, sau đó dùng nó để thiêu đốt tạp chất trong huyết nhục, từ từ nâng cao sức mạnh nhục thân của mình.

Ngự Thiên lại cảm thấy kỳ quái: "Không đúng... Nhục thân này sao lại là hư ảo, dường như chỉ do Thái Dương Chân Hỏa ngưng tụ thành, chẳng có bao nhiêu uy lực!"

"Gào..." Một tiếng gầm vang lên, chỉ thấy ngọn lửa đang cháy ở trung tâm từ từ hiện ra một con Tam Túc Kim Ô, mang theo lửa giận ngút trời: "Ngự Thiên... Bổn Tọa muốn giết ngươi!"

Cửu Dương tôn giả lại xuất hiện, hoàn toàn không giống vẻ hư ảo lúc nãy.

Ngự Thiên vô cùng kinh ngạc, lập tức nói: "Không ngờ ngươi giấu sâu như vậy, ta thật sự đã coi thường ngươi! Hỗn Độn Chung được giấu trong lõi Thái Dương tinh, ngươi muốn dung hợp Hỗn Độn Chung!"

Cửu Dương tôn giả trợn trừng đôi mắt lửa, ánh mắt lộ ra sát khí ngập trời. Tam Túc Kim Ô biến thành hình người, trong lòng bàn tay hiện ra một chiếc chuông đồng: "Không sai... Bên trong Hỗn Độn Chung này có một tia tàn hồn của Thái Nhất. Ta chỉ cần dung hợp tia tàn hồn này là có thể khống chế Hỗn Độn Chung. Hiện giờ Bổn Tọa mới dung hợp được một nửa, nhưng cũng đã có thể miễn cưỡng điều khiển nó!"

Ngự Thiên nheo mắt, tiếp tục nói: "Thôn phệ Thái Nhất, đó không phải là đệ đệ của Đế Tuấn sao? Ngươi thôn phệ hắn, Đế Tuấn sẽ giết ngươi!"

"Không... Tuyệt đối không. Thái Nhất vốn là một phân thân do bản tôn diễn hóa ra, coi như là một hóa thân của bản tôn. Ta thôn phệ hắn thì đã sao!" Cửu Dương tôn giả nói!

Ngự Thiên nghe vậy, suy nghĩ một thoáng rồi cười nhạt: "Thì ra là thế, nhưng hôm nay ngươi cũng không thoát khỏi vận mệnh bị thôn phệ đâu!"

Dứt lời, hắn lao thẳng về phía Cửu Dương tôn giả!

Cửu Dương tôn giả giơ Hỗn Độn Chung lên, đập thẳng về phía Ngự Thiên.

Ngự Thiên dùng tay phải đấm thẳng tới, đối mặt với Tiên Thiên Chí Bảo cũng không hề sợ hãi.

Ầm...

Theo một tiếng nổ vang, Hỗn Độn Chung bị đánh bay, sắc mặt Ngự Thiên có chút vặn vẹo, cánh tay phải đã gãy: "Hỗn Độn Chung quả là lợi hại, thật sự cường đại! Lại dùng âm ba đánh gãy cả cánh tay phải của Bản Đế."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!