Trên đỉnh Tiểu Trúc Phong, giữa biển mây trôi.
Một vị thiếu nữ tuyệt sắc đang múa kiếm, điệu kiếm vũ đẹp đến rung động lòng người.
Một cơn gió mát thổi qua, vị thiếu nữ tuyệt sắc chậm rãi ngừng lại, ánh mắt dõi về phía biển mây. Gương mặt lạnh lùng của nàng tràn ngập nỗi nhớ nhung.
“Keng…”
Thần kiếm trắng như tuyết chậm rãi tra vào vỏ.
Nữ tử khe khẽ thở dài, đăm đăm nhìn biển mây: “Khi nào chàng mới trở về?”
Trong nỗi nhớ nhung dường như còn xen lẫn một nỗi lo âu nhàn nhạt.
Đột nhiên, một bóng người bay tới, toát ra khí chất trưởng thành.
“Tuyết Kỳ sư muội... Lại đang nhớ Ngự Thiên sư đệ à!”
Người vừa đến là Văn Mẫn, còn thiếu nữ kia chính là Lục Tuyết Kỳ.
Văn Mẫn nhìn Lục Tuyết Kỳ, cả người toát ra vẻ chín chắn. Nàng không còn non nớt như Lục Tuyết Kỳ, mà mang theo tâm tư sâu lắng cùng nét dịu dàng.
Lúc này, Lục Tuyết Kỳ khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía rừng trúc bên cạnh: “Văn Mẫn sư tỷ... trong lòng Tuyết Kỳ thật sự rất nhớ.”
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng tràn ngập nỗi nhớ nhung và mong chờ.
Văn Mẫn bước tới, dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ của Lục Tuyết Kỳ: “Đi thôi... Ngự Thiên sư đệ xuống núi rèn luyện, đó là con đường mà đệ ấy phải đi, chúng ta không thể ngăn cản được!”
Nói rồi, cả Văn Mẫn và Lục Tuyết Kỳ đều mang nặng nỗi nhớ trong lòng, chậm rãi đi về phía chính điện của Tiểu Trúc Phong.
*
Ở một nơi khác, Ngự Thiên cũng đang thong dong bay về phía Thanh Vân Môn.
Tiên kiếm Mặc Tuyết hóa thành một vệt sáng lạnh lẽo như ánh trăng, bao phủ bởi một quầng hào quang màu đỏ sẫm...