Toang rồi!
Lần này có khi thua sạch cả quần lót mất!
Trên hành lang tầng hai, Liễu Truyền Vũ mặt xám như tro, nhìn chằm chằm Lý Mạc Ngữ ở phía dưới.
Khi thấy đôi mắt Lý Mạc Ngữ lóe lên một tia hồng quang quỷ dị và nhận ra hắn là người dung hợp gen của Ma Nhãn Cự Viên, Liễu Truyền Vũ chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, tim co thắt lại.
1900 học phần!
Tương đương với 19 triệu!
Muốn trả ngay một lúc món tiền lớn như vậy, quả thận này chắc chắn không giữ được rồi!
Trái ngược với Liễu Truyền Vũ, các lãnh đạo của những trường khác lúc này đều thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều nở nụ cười.
Vừa rồi thấy Lâm Tử Thần một đòn hạ gục Mã Hi Vi, bọn họ đều nghĩ rằng mình phen này thua chắc, để Liễu Truyền Vũ hời to rồi.
Không ngờ, giữa đường lại xuất hiện một Lý Mạc Ngữ còn thiên tài hơn, cục diện xoay chuyển trong nháy mắt.
Chỉ có thể nói, anh em nhà họ Lý ở Kinh Đô quả nhiên bá đạo.
Thiên phú trên con đường dung hợp gen của họ vượt xa bạn bè đồng trang lứa, bỏ xa đến mức không thấy khói.
"Gen của Ma Nhãn Cự Viên sao?"
Hội trưởng Hội học sinh Chu Học Hồng có chút bất ngờ khi nhìn Lý Mạc Ngữ trên võ đài.
Hắn vẫn luôn cảm thấy Lý Mạc Ngữ không hề đơn giản.
Dù sao anh ruột của cậu ta là thiên tài Lý Dịch Tiến của Đại học Kinh Đô, vậy thì cậu em Lý Mạc Ngữ chắc chắn cũng không phải dạng vừa.
Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Lý Mạc Ngữ có thể dung hợp được gen của Ma Nhãn Cự Viên.
Đẳng cấp sinh vật của Lý Mạc Ngữ chỉ là phổ thông, vậy mà lại chịu được sự cắn trả từ gen của Ma Nhãn Cự Viên, thể chất này quả thực quá mạnh mẽ, mạnh đến mức đáng kinh ngạc.
Thiên phú của anh trai Lý Dịch Tiến cao ở chỗ có thể dung hợp nhiều loại gen dị thú trong thời gian ngắn, nhưng tất cả đều là gen dị thú cấp phổ thông.
Còn cậu em Lý Mạc Ngữ, thiên phú lại cao ở chỗ có thể dung hợp gen của dị thú có đẳng cấp cực cao.
Thiên phú dung hợp gen của hai anh em, một người đi theo con đường "lượng", người kia lại theo con đường "chất", mạnh mẽ theo hai hướng khác nhau.
Nhưng điểm chung là cả hai đều vô cùng cường đại, mạnh đến mức khiến cho đại đa số những thiên tài cùng lứa phải lu mờ, gần như không thể cạnh tranh nổi.
"Hai anh em này càng thiên tài càng tốt."
"Bọn họ càng thiên tài, sau này cảm giác thành tựu khi mình giẫm họ dưới chân sẽ càng lớn..."
Nghĩ đến đây, Chu Học Hồng lặng lẽ mỉm cười.
Trong giải đấu sinh viên toàn quốc đầu năm nay, hắn tài nghệ không bằng người nên đã thua Lý Dịch Tiến.
Đầu năm sau, hắn muốn đánh bại Lý Dịch Tiến trên chính võ đài đó, giành lấy danh hiệu đệ nhất sinh viên toàn quốc.
Hắn có đủ mười phần tự tin để làm được điều này.
...
Dưới võ đài.
Đôi bạn thân Thẩm Thanh Hàm và Lý Sở Tâm không biết từ lúc nào đã tụ lại với nhau, đang cười nói rôm rả giữa đám đông.
Khi thấy Lý Mạc Ngữ trên đài bỗng biến thành một anh chàng cơ bắp cuồn cuộn, toàn thân tỏa ra uy áp mạnh tới cấp sáu phổ thông, Lý Sở Tâm liền ngây người.
Ngoài đời thực, cô chưa bao giờ thấy một người bạn đồng trang lứa nào mạnh mẽ đến thế.
Người mạnh nhất mà cô từng thấy chính là thanh mai trúc mã của cô bạn thân – Lâm Tử Thần.
Nhưng sự xuất hiện của Lý Mạc Ngữ lúc này đã trực tiếp phá vỡ nhận thức của cô, cho cô thấy một người bạn đồng lứa còn mạnh mẽ hơn nữa.
Đặc biệt là, người này còn nhuộm một mái tóc vàng chóe, trông như một tên lưu manh, tạo thành một sự tương phản mãnh liệt với sức mạnh hiện tại.
"Hàm Hàm, cái cậu tóc vàng lớp cậu là thủ khoa tỉnh nào thế, sao mà pro dữ vậy?"
Sau khi hoàn hồn, Lý Sở Tâm kéo tay Thẩm Thanh Hàm, tò mò hỏi.
"Hả?"
Thẩm Thanh Hàm hơi ngạc nhiên: "Cái cậu tóc vàng mà cậu nói ấy, vừa mới tự giới thiệu trên sân khấu trong buổi chào tân sinh viên trước khi thí luyện bắt đầu mà, cậu không biết à?"
"Lúc đó tớ không muốn nghe lãnh đạo trường lải nhải nên cứ đeo tai nghe cắm mặt vào điện thoại thôi."
"Thì ra là vậy."
"Vậy rốt cuộc cậu tóc vàng đó là thủ khoa tỉnh nào thế?"
"Cậu ấy là thủ khoa kỳ thi đại học của Kinh Đô."
"Thủ khoa Kinh Đô?!"
Lý Sở Tâm tròn mắt kinh ngạc.
Cái cậu tóc vàng này là thủ khoa Kinh Đô ư?
Cái quái gì vậy?
Thủ khoa Kinh Đô, tại sao không vào Đại học Kinh Đô vừa mạnh hơn vừa gần hơn, mà lại chọn chạy cả ngàn cây số đến Đại học Sơn Nam này?
Lý Sở Tâm nghĩ mãi không ra, nhưng cũng không quá bận tâm về điều đó, cô nhanh chóng thở dài:
"Haiz, Tử Thần tội nghiệp thật, thủ khoa Kinh Đô này đáng lẽ phải ở Đại học Kinh Đô, lại cứ chạy đến Sơn Nam, nếu không thì Tử Thần đã là Tân Nhân Vương của Sơn Nam rồi, tiếc thật đấy."
Thẩm Thanh Hàm nghe vậy chỉ cười mà không nói, trong lòng lại có chút phấn khích.
*Không coi trọng Tiểu Thần của mình đúng không?*
*Đợi lát nữa Tiểu Thần một đấm hạ gục thủ khoa Kinh Đô, đảm bảo sẽ khiến cằm cậu rớt xuống đất luôn!*
...
Dưới võ đài.
Tại một góc khuất không ai để ý.
Lục Cương và Vương Thụ Kiệt lúc này đều đang cúi đầu nhìn đồng hồ.
Trên màn hình chật hẹp của chiếc đồng hồ, một đoạn văn bản nhỏ xíu vừa hiện lên, chữ nghĩa lít nha lít nhít chen chúc vào nhau, nhìn mà hoa cả mắt.
Nếu là người bình thường, chắc phải dùng kính lúp mới đọc được.
Nhưng cả Lục Cương và Vương Thụ Kiệt đều đã cường hóa thị lực trong kỳ nghỉ hè, cho dù chữ trên màn hình chỉ nhỏ như hạt cát, họ vẫn có thể đọc rõ nội dung.
[Ta vừa đặt một viên Ma Chủng cao cấp trong công viên ngoài trường, vẫn ở vị trí cũ, hai ngươi nhớ ra lấy, sau đó tìm cơ hội cho Lý Mạc Ngữ ăn viên Ma Chủng cao cấp này.]
Đọc xong tin nhắn, sắc mặt Lục Cương và Vương Thụ Kiệt đều thay đổi.
Lục Cương trả lời lại: [Lý Mạc Ngữ đó là thiếu gia nhà họ Lý ở Kinh Đô, cho hắn ăn Ma Chủng, rủi ro có quá lớn không?]
Hắn cảm thấy, với thân phận là thiếu gia nhà họ Lý ở Kinh Đô, dù Lý Mạc Ngữ có ăn Ma Chủng cũng sẽ không dễ dàng thỏa hiệp với tổ chức, khả năng cao là sẽ làm to chuyện.
Đến lúc đó, hắn và Vương Thụ Kiệt chắc chắn sẽ bị điều tra ra và bị nhà họ Lý ở Kinh Đô trả thù.
Một lát sau, bên kia trả lời: [Thế lực của tổ chức mạnh hơn các ngươi tưởng tượng rất nhiều, một nhà họ Lý ở Kinh Đô cỏn con, có thể diệt trong một nốt nhạc.]
Lục Cương tò mò hỏi: [Thế lực của tổ chức cụ thể là gì?]
Đối phương đáp: [Bớt hỏi, làm nhiều vào.]
Đọc xong tin nhắn này, Lục Cương ngẩng đầu nhìn Vương Thụ Kiệt, dùng khẩu hình hỏi: "A Kiệt, có làm không?"
Vương Thụ Kiệt dùng khẩu hình đáp: "Cậu nghĩ chúng ta còn lựa chọn nào khác sao?"
Lục Cương: "Hay là... chúng ta đi tìm Viên hiệu trưởng đi, có lẽ bà ấy có cách giải quyết."
Vương Thụ Kiệt: "Bà ấy chắc chắn có cách giải quyết, nhưng sau đó chúng ta có còn sống hay không thì khó nói lắm."
Vương Thụ Kiệt: "Hơn nữa, tớ thấy gia nhập tổ chức cũng không có gì tệ, ít nhất bây giờ chúng ta đã mạnh hơn trước rất nhiều, tiềm năng cũng lớn hơn."
Vương Thụ Kiệt: "Quan trọng nhất là, tớ tán thành lý tưởng của tổ chức, rằng loài người không thể cứu vãn được Địa Cầu."
Lục Cương: "Cũng phải."
Sau một hồi trao đổi ngắn gọn bằng khẩu hình, cả hai cuối cùng quyết định tuân theo sự sắp đặt của tổ chức.
...
Gen của Ma Nhãn Cự Viên?
Trên võ đài, Lâm Tử Thần nhíu mày, tỏ ra hứng thú với Lý Mạc Ngữ trước mặt.
Hắn đã nghe được cuộc nói chuyện của các lãnh đạo trên hành lang tầng hai, biết được gen dị thú mà Lý Mạc Ngữ dung hợp là của Ma Nhãn Cự Viên.
Về loài dị thú Ma Nhãn Cự Viên này, hắn từng đọc qua trong sách hồi nhỏ.
Đây là một loài dị thú có sức mạnh và phòng ngự đều đạt tối đa, nhưng tốc độ lại khá chậm.
Khi trưởng thành, đẳng cấp sinh vật của chúng trung bình là cao cấp.
Một số cá thể mạnh mẽ, đẳng cấp sinh vật có thể lên tới hi hữu.
Nói tóm lại, đây là một loài dị thú cực kỳ mạnh mẽ và đáng sợ, có thể coi chuột dị biến khổng lồ như đồ ăn vặt.
Đẳng cấp sinh vật rõ ràng chỉ là phổ thông, vậy mà lại có thể dung hợp gen của một loài dị thú có đẳng cấp cao nhất lên tới hi hữu vào cơ thể, Lý Mạc Ngữ này quả thực có chút nghịch thiên...
Lâm Tử Thần vừa nghĩ, vừa cẩn thận quan sát Lý Mạc Ngữ trước mặt.
Lúc này, Lý Mạc Ngữ đã hoàn toàn kích hoạt gen Ma Nhãn Cự Viên trong cơ thể.
Thân hình hắn đã to hơn khoảng năm mươi phần trăm so với trước khi kích hoạt.
Cơ bắp trên người cuồn cuộn nổi lên.
Tỷ lệ đường cong cơ thể có thể sánh ngang với Hulk.
Toàn thân trên dưới đều tràn đầy sức mạnh bùng nổ.
Lâm Tử Thần còn chú ý một điểm, cùng là lên võ đài mới bắt đầu kích hoạt gen dị thú, nhưng tốc độ kích hoạt của Lý Mạc Ngữ nhanh hơn Mã Hi Vi rất nhiều.
Gần như chỉ trong chớp mắt, Lý Mạc Ngữ đã kích hoạt gen Ma Nhãn Cự Viên trong cơ thể.
Sau đó, hắn nhanh chóng hóa thân thành một gã cơ bắp cuồn cuộn tràn đầy sức mạnh bùng nổ, đẩy uy áp sinh vật đột phá lên cấp sáu phổ thông, sở hữu thực lực tương đương với sinh vật cấp sáu phổ thông.
Từ điểm này có thể thấy, thực lực của Lý Mạc Ngữ mạnh hơn Mã Hi Vi rất nhiều.
Lý Mạc Ngữ sau khi dung hợp gen Ma Nhãn Cự Viên, xứng đáng để thu thập dữ liệu.
"Lâm Tử Thần."
Lý Mạc Ngữ ở đối diện lên tiếng.
Hắn khoanh tay trước ngực, dựa vào chiều cao hơn hai mét sau khi biến thân, từ trên cao nhìn xuống Lâm Tử Thần và nói: "Mã Hi Vi rất mạnh, có thể cùng ta được xưng là tuyệt đại song kiêu của tân sinh viên Sơn Nam."
"Nhưng trên thực tế, khoảng cách giữa cô ta và ta là một trời một vực."
"Ngươi có thể một đòn hạ gục cô ta, ta cũng có thể, hơn nữa, còn dễ dàng hơn ngươi."
"Không biết, khi đối mặt với ta tiếp theo, ngươi còn có thể ung dung tự tại như vừa rồi không."
"Ta nghĩ, là không thể."
"Bởi vì, người có thể ung dung tự tại tiếp theo, sẽ chỉ là ta, Lý Mạc... Vút!"
Lý Mạc Ngữ còn chưa nói hết lời, trước mặt hắn đột nhiên vang lên một tiếng xé gió lăng lệ.
Là Lâm Tử Thần ra tay!
Hắn không muốn nghe Lý Mạc Ngữ lải nhải nữa, liền lao lên một bước, vung quyền đấm thẳng vào cái miệng luyên thuyên không ngừng của Lý Mạc Ngữ, quyết dùng nắm đấm để ngắt chiêu "lắm lời" của gã tóc vàng này.
"Mẹ nó!"
Đối mặt với cú tấn công bất ngờ của Lâm Tử Thần, Lý Mạc Ngữ chửi thề một tiếng, rồi nhanh chóng nghiêng người né tránh cú đấm.
*Khả năng phản ứng không tồi, có thể né được cú đấm với tốc độ cấp sáu phổ thông của mình...*
Nghĩ vậy, Lâm Tử Thần lại tung một cú đấm nữa về phía Lý Mạc Ngữ, lần này tốc độ là cấp bảy phổ thông.
Lúc này, Lý Mạc Ngữ vẫn còn đang trong động tác né tránh cú đấm đầu tiên, đối mặt với cú đấm thứ hai gần như không có độ trễ của Lâm Tử Thần, hắn hoàn toàn không kịp phản ứng.
Chỉ nghe một tiếng "Bốp" vang lên.
Nắm đấm của Lâm Tử Thần giáng thẳng vào mặt Lý Mạc Ngữ, khiến mặt hắn biến dạng trong giây lát, để lại một vệt đỏ rõ rệt.
Cú đấm này, hắn không dùng quá nhiều sức, chỉ dùng lực tương đương với cú đấm vào mặt Mã Hi Vi lúc trước.
Nhờ vậy, Lý Mạc Ngữ không bị đánh bay ra ngoài, chỉ lùi lại hai bước.
Đồng thời, mặt hắn cũng không sưng lên, chỉ đau đến mức phải một tay ôm mặt nhăn nhó.
*Lực phòng ngự rất mạnh, cảm giác đạt đến mức khá cao trong cấp sáu phổ thông...*
Lâm Tử Thần nhìn Lý Mạc Ngữ đang đau đớn ôm mặt ở phía trước, thầm đánh giá trong lòng.
"Chơi đánh lén, ngươi không có võ đức."
Lý Mạc Ngữ vừa xoa xoa nửa bên mặt bị đấm, vừa nheo mắt nhìn chằm chằm Lâm Tử Thần.
Bất ngờ ăn một cú đấm như vậy, hắn cảm thấy hơi mất mặt, vì vậy có chút thẹn quá hóa giận.
Nhưng rất nhanh, hắn liền nhếch miệng cười nói: "Bây giờ, ta đã tập trung mười hai phần tinh thần rồi, nắm đấm của ngươi, e là khó mà chạm vào ta được nữa."
Lâm Tử Thần không đáp lời, chỉ lại lóe lên lao tới trước mặt Lý Mạc Ngữ, giơ nắm đấm lên đấm tới tấp vào mặt hắn, một lần nữa kiểm tra tốc độ phản ứng của hắn.
Lần này, Lý Mạc Ngữ đã có chuẩn bị, tốc độ phản ứng quả thực nhanh hơn rất nhiều.
Cùng là tốc độ cấp bảy phổ thông, trong vòng 10 giây ngắn ngủi, Lâm Tử Thần tung ra 52 cú đấm, nhưng chỉ trúng 9 cú, khiến khóe miệng Lý Mạc Ngữ hơi rướm máu.
...
Trên hành lang tầng hai.
Các lãnh đạo nhà trường đều đang nghiêm túc theo dõi trận đấu trên võ đài.
Khi thấy tốc độ ra đòn 5 cú một giây của Lâm Tử Thần, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
"Tốc độ của Lâm Tử Thần quá khủng khiếp, trông còn nhanh hơn cả Mã Hi Vi đã dung hợp gen Ám Ảnh Dạ Miêu, không biết cậu ta luyện tập thế nào."
"Nhanh thì nhanh thật, nhưng đáng tiếc là không thể gây ra tổn thương quá lớn cho Lý Mạc Ngữ, trận đấu này, thắng bại đã định."
"Đúng vậy, tốc độ của Lý Mạc Ngữ không bằng cậu ta, nhưng Lý Mạc Ngữ da trâu thịt béo, lực phòng ngự cực cao, có thể liên tục chịu đòn, ngược lại, nếu cậu ta ăn một đấm của Lý Mạc Ngữ, e là sẽ ngã gục tại chỗ."
"Phải đó, chênh lệch sức mạnh hoàn toàn không cùng đẳng cấp, xem ra, Tân Nhân Vương năm nay là Lý Mạc Ngữ rồi."
Sau một hồi phân tích, các lãnh đạo nhà trường đều cho rằng trận đấu đã kết thúc, Lý Mạc Ngữ sẽ trở thành Tân Nhân Vương.
Trong đó, Mã Trấn Hà lập tức nhìn sang Liễu Truyền Vũ bên cạnh, đắc ý nói: "Liễu viện trưởng, lần này ông sợ là phải thua đến mức cởi cả quần lót ra đền rồi."
Liễu Truyền Vũ không thèm để ý đến ông ta, chỉ nhíu chặt mày, hy vọng Lâm Tử Thần có thể thông minh một chút, không đối đầu trực diện với Lý Mạc Ngữ, mà nên áp dụng chiến thuật du kích để tiêu hao sinh lực đối phương.
Như vậy, Lâm Tử Thần có lẽ vẫn còn một tia hy vọng chiến thắng.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh