Virtus's Reader
Vô Hạn Tiến Hóa: Bắt Đầu Từ Số Không

Chương 160: CHƯƠNG 144: NĂNG LỰC CỦA THẨM THANH HÀM – NÔ DỊCH GEN! (PHẦN 1)

"Sư phụ?"

Thẩm Thanh Hàm mở to mắt. Thấy Viên Đông Chi vẻ mặt ngây dại, đứng bất động không trả lời mình, cô không khỏi nghi hoặc cất tiếng hỏi, lòng dâng lên cảm giác vô cùng bất an.

Lâm Tử Thần nhíu mày, chần chừ một lúc rồi bước lên hỏi: "Viện trưởng Viên, quá trình dung hợp gen của Hàm Hàm đã xảy ra vấn đề gì sao?"

Nghe thấy giọng nói của hai người, Viên Đông Chi nhanh chóng hoàn hồn.

Bà cố gắng trấn tĩnh, giọng điệu có phần khó tin: "Quá trình dung hợp gen của Thanh Hàm đã thất bại, con bé không thể dung hợp thành công gen của U Lam Thủy Mẫu Vương, nhưng mà... cũng không thể nói là thất bại hoàn toàn."

"Ý của người là sao?"

Đôi mày của Lâm Tử Thần nhíu chặt lại.

Hoặc là thành công, hoặc là thất bại, không hoàn toàn thất bại là sao chứ?

Chẳng lẽ chỉ dung hợp được một nửa?

Lâm Tử Thần vô cùng lo lắng, sợ rằng cơ thể của Thẩm Thanh Hàm sẽ vì chuyện này mà gặp vấn đề.

Những tình huống bất thường thế này luôn khiến người ta bất an.

Viên Đông Chi không hề giấu giếm bạn trai của cô học trò nhỏ, bà nói thẳng sự thật: "Theo lý mà nói, khi gen của dị thú được tiêm vào tim mà không phát sinh phản ứng bài xích nghiêm trọng thì đã được xem là dung hợp gen thành công."

"Bởi vì khó khăn lớn nhất của việc dung hợp gen chính là phản ứng bài xích."

"Chỉ cần không xảy ra phản ứng bài xích, thì dưới sự hỗ trợ của các loại dược chất trong thuốc thử gen, gen của bản thân sẽ nhanh chóng tự dung hợp với gen của dị thú, từ đó giành được quyền biểu hiện gen của dị thú và sở hữu một phần năng lực tương ứng."

"Nhưng tình huống của Thanh Hàm lại rất kỳ lạ. Gen của U Lam Thủy Mẫu Vương được tiêm vào không hề gây ra chút phản ứng bài xích nào, nhưng cũng không hề dung hợp, mà lại bị khống chế hoàn toàn."

"Tất cả gen của U Lam Thủy Mẫu Vương đều bị gen của chính con bé khống chế."

Nói đến đây, gương mặt Viên Đông Chi tràn ngập vẻ khó tin, cảm giác này thật quá phi thực tế.

Bà đã sống gần trăm năm, đã tận mắt chứng kiến kỹ thuật dung hợp gen phát triển từ con số không cho đến ngày nay, đã tham gia hơn mười nghìn ca phẫu thuật dung hợp gen, nhưng chưa bao giờ thấy qua trường hợp nào như của Thẩm Thanh Hàm.

Không chỉ chưa từng thấy, mà ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua.

Toàn bộ nhận thức về dung hợp gen trong quá khứ đều bị phá vỡ, một cảm giác phi lý đến khó tả.

Gen của U Lam Thủy Mẫu Vương bị gen của Hàm Hàm khống chế?

Lâm Tử Thần trong lòng nghi hoặc tột độ, nhìn Viên Đông Chi hỏi: "Viện trưởng Viên, cụ thể thì đây là tình huống gì ạ?"

"Cụ thể là tình huống gì, ta cũng không nói rõ được."

Viên Đông Chi hiếm khi kiên nhẫn giải thích: "Điểm duy nhất ta rõ ràng lúc này, là dưới sự cảm ứng của tinh thần lực, ta phát hiện gen của Thanh Hàm dường như có suy nghĩ riêng, chúng rất có trật tự bao vây đám gen của U Lam Thủy Mẫu Vương vừa xâm nhập, sau đó quấn chặt lấy, khống chế tự do của chúng."

"Trong quá trình đó, có một bộ phận gen của U Lam Thủy Mẫu Vương theo bản năng muốn tiến hành dung hợp, kết quả bị gen của Thanh Hàm nghiền nát ngay lập tức, biến thành một đống mảnh gen vỡ rồi bị hấp thụ sạch sẽ như chất dinh dưỡng."

"Tình hình bây giờ là, toàn bộ gen của U Lam Thủy Mẫu Vương còn lại đều bị khống chế, mất hết tự do. Trông chúng giống hệt một nữ đạo chích đột nhập vào nhà rồi bị gia chủ bắt giam dưới tầng hầm vậy. Ta chưa bao giờ gặp phải tình huống thế này."

Bao vây?

Quấn chặt?

Giam cầm?

Nghe từng từ ngữ nhạy cảm này, Lâm Tử Thần cảm thấy thật không thể tin nổi.

Đây là chuyện mà gen có thể làm được sao?

Chuyện này thật quá sức tưởng tượng, phi lý đến mức hắn còn nghi ngờ Viên Đông Chi đang nói dối.

Đáng tiếc tinh thần lực của hắn không đủ mạnh, nếu không hắn cũng muốn dò xét bên trong cơ thể Thẩm Thanh Hàm để kiểm chứng xem có thật sự kỳ dị đến vậy không.

Trong lúc hai người nói chuyện, Thẩm Thanh Hàm trên giường bệnh lại đặc biệt ngoan ngoãn, không hề xen lời, chỉ im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối.

Ngay lúc cô đang chăm chú nghe Viên Đông Chi giải thích tình hình trong cơ thể mình.

Bỗng nhiên, cô phát hiện tóc mình đang đổi màu!

Nó đang chuyển sang màu lam với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tựa như màu của đại dương.

Đồng thời, mái tóc cũng trở nên mềm mại hơn, màu sắc tươi sáng, trông óng ánh như nước.

"Tiểu Thần, sư phụ, tóc của con đang đổi màu!"

Thẩm Thanh Hàm hơi hoảng hốt, sau khi kịp phản ứng liền lập tức nói với hai người.

Không cần cô nhắc, Lâm Tử Thần và Viên Đông Chi đã chú ý tới.

Bởi vì ánh mắt của cả hai vẫn luôn đặt trên người cô, chưa từng rời đi dù chỉ một giây.

"Chuyện gì thế này?"

Viên Đông Chi lại ngẩn ra, mặt đầy khó hiểu nói: "Rõ ràng đã dung hợp thất bại, tại sao vẫn có thể biểu hiện gen của U Lam Thủy Mẫu Vương?"

Tóc chuyển thành màu lam là một trong những đặc trưng biểu hiện gen của U Lam Thủy Mẫu.

Chuyện này không nên xuất hiện trên người Thẩm Thanh Hàm.

Viên Đông Chi đi đến bên giường ngồi xuống, cẩn thận quan sát mái tóc mềm mại đã chuyển thành màu xanh lam của Thẩm Thanh Hàm rồi hỏi: "Thanh Hàm, con cảm thấy trong người có gì khác thường không?"

Thẩm Thanh Hàm cố gắng ổn định cảm xúc, bình tĩnh cảm nhận một lúc, sau đó không chắc chắn nói: "Con cảm thấy trong cơ thể dường như có thêm một thứ gì đó, có thể cảm nhận được nó, hình như... còn có thể khống chế nó nữa."

Trong cơ thể có thêm một thứ gì đó?

Có thể cảm nhận được nó?

Còn có thể khống chế nó?

Đây chẳng phải là đặc điểm của người dung hợp gen sao?

Viên Đông Chi cảm thấy vô cùng nghi hoặc.

Bà suy nghĩ một lúc, cảm thấy có lẽ tinh thần lực của mình đã xảy ra vấn đề.

Thực ra Thẩm Thanh Hàm đã dung hợp thành công gen của U Lam Thủy Mẫu Vương, chỉ là do tinh thần lực của bà có vấn đề nên không nhìn ra được.

Nghĩ vậy, bà lập tức thu tinh thần lực từ trong cơ thể Thẩm Thanh Hàm về.

Bà nghỉ ngơi một lát để đầu óc thư giãn.

Sau đó, bà lại một lần nữa tỏa ra tinh thần lực tiến vào cơ thể Thẩm Thanh Hàm, cẩn thận dò xét tình hình của đám gen U Lam Thủy Mẫu Vương.

Kết quả phát hiện, gen của U Lam Thủy Mẫu Vương vẫn bị gen của Thẩm Thanh Hàm khống chế, hoàn toàn không hề dung hợp với nhau.

Nhưng điểm khác biệt so với lúc trước là, giờ phút này, gen của U Lam Thủy Mẫu Vương đang cố gắng hết sức để biểu hiện bản thân.

Trông chúng như thể đang bị gen của Thẩm Thanh Hàm dùng cái chết để uy hiếp, không biểu hiện gen thì sẽ bị nghiền nát!

Rốt cuộc đây là chuyện gì?!

Nội tâm Viên Đông Chi chấn động tột độ, trăm mối vẫn không có lời giải.

Nhưng có một điều có thể chắc chắn là, Thẩm Thanh Hàm không cần dung hợp với gen dị thú, chỉ cần khống chế được gen dị thú là có thể khiến chúng biểu hiện ra ngoài, từ đó thu được năng lực của dị thú.

Giống như mấy tên tra nam tra nữ, chỉ chịu trách nhiệm lên giường "chơi chùa" chứ không chịu trách nhiệm kết hôn lập gia đình, vĩnh viễn không cần lo lắng tranh chấp ly hôn.

Đặt trong lĩnh vực dung hợp gen mà nói, chính là vĩnh viễn không cần lo lắng bị gen dị thú cắn trả.

Không đúng, nói như vậy vẫn chưa đủ hình tượng.

Khi tra nam tra nữ yêu đương, địa vị của họ là bình đẳng.

Còn tình huống trong cơ thể Thẩm Thanh Hàm lại càng giống mối quan hệ giữa chủ nhân và nô lệ.

Gen của Thẩm Thanh Hàm đã nô dịch toàn bộ đám gen ngoại lai của U Lam Thủy Mẫu Vương, biến chúng thành nô lệ, bắt chúng phải làm việc cho mình.

Nghe lời thì chỉ bị quấn lấy giam cầm, không nghe lời thì nghiền nát ngay lập tức.

Đúng, chính là như vậy!

Đây là mối quan hệ nô dịch!

Nô Dịch Gen!

Viên Đông Chi đưa ra phán đoán như vậy về tình hình trong cơ thể Thẩm Thanh Hàm, và đặt tên cho hiện tượng này là Nô Dịch Gen.

Bà cảm thấy những suy đoán này của mình là có cơ sở, phù hợp với logic và có tư duy khoa học.

Nếu không có gì bất ngờ, chân tướng hẳn là như vậy.

Sau khi đã thông suốt những điều này.

Viên Đông Chi nhìn Thẩm Thanh Hàm, nói: "Thanh Hàm, thứ mà con cảm nhận được trong cơ thể, hẳn là gen của U Lam Thủy Mẫu Vương mà ta vừa tiêm vào cho con."

"Hiện tại, gen của U Lam Thủy Mẫu Vương trong cơ thể con đang ở trạng thái kích hoạt, con hãy bình tâm lại, thử dùng tinh thần lực để khống chế nó, khiến nó chìm vào trạng thái ngủ đông."

"Vâng, con thử xem."

Thẩm Thanh Hàm khẽ khàng đáp lại một tiếng.

Sau đó, cô tĩnh tâm ngưng thần, làm theo lời Viên Đông Chi, thử dùng tinh thần lực của mình để khống chế gen của U Lam Thủy Mẫu Vương trong cơ thể.

Chỉ sau một lát mày mò.

Rất nhanh, Thẩm Thanh Hàm đã không thầy tự thông mà khống chế thành công gen của U Lam Thủy Mẫu Vương.

Tiếp đó, ý nghĩ vừa động, cô liền khiến gen của U Lam Thủy Mẫu Vương chìm vào ngủ đông.

Cùng lúc đó, mái tóc xanh biếc như nước biển của cô đang phai dần màu xanh với tốc độ mắt thường có thể thấy, trở lại màu đen nguyên bản.

Thấy cảnh này, Viên Đông Chi kích động trong lòng.

Thẩm Thanh Hàm có thể khống chế gen của U Lam Thủy Mẫu Vương trong cơ thể!

Phỏng đoán của mình... là đúng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!