Virtus's Reader
Vô Hạn Tiến Hóa: Bắt Đầu Từ Số Không

Chương 164: CHƯƠNG 146: DÒNG DÕI NHÂN LOẠI THUẦN HUYẾT! THÊM MỘT MÃNH TƯỚNG! (2)

"Vì thế, bốn năm đại học chính là khoảng thời gian tuyệt vời nhất để chúng ta rèn luyện kỹ năng tổ đội, dưới tiền đề này, sao cậu có thể từ chối cùng tôi ra ngoài làm nhiệm vụ được chứ?"

"Coi như sau này xuống Nguyên Địa hai chúng ta không phải đồng đội, cũng không ảnh hưởng đến việc chúng ta tổ đội bây giờ."

"Thực lực hai chúng ta tương đương, tổ đội có thể rèn luyện năng lực phối hợp với người khác, học hỏi thêm kinh nghiệm, chuẩn bị sẵn sàng cho việc tiến vào Nguyên Địa sau này, cậu nói có đúng không?"

"Nói thật nhé, không nhân bốn năm đại học này luyện tập tổ đội với người khác mà lại đi làm Độc Lang, sau này chắc chắn sẽ hối hận."

"Thậm chí có khi còn chẳng có cơ hội mà hối hận, vừa mới vào Nguyên Địa đã chết bất đắc kỳ tử rồi."

Lý Mạc Ngữ đúng là cái miệng ăn nói lanh lẹ, hễ mở miệng là không dừng được, chỉ trong nửa phút ngắn ngủi đã tuôn ra cả một tràng đạo lý với Lâm Tử Thần.

Tốc độ nói nhanh đến mức líu cả lưỡi.

Lâm Tử Thần nghe xong liền gật đầu, tán thành: "Cậu nói đúng, trong bốn năm đại học này quả thực nên cùng người khác tổ đội làm nhiệm vụ, rèn luyện năng lực phối hợp với đồng đội."

Hắn cảm thấy Lý Mạc Ngữ nói rất có lý, không thể làm Độc Lang được, phải học cách tổ đội với người khác.

Mà đồng đội thì phải tìm người có thực lực tương đương.

Nghĩ đi nghĩ lại, người thích hợp cũng chỉ có Tống Ngọc Nghiên và Liễu Truyền Vũ.

Tất cả đều là cửu giai phổ thông, thực lực chênh lệch không quá nhiều.

Có điều, Liễu Truyền Vũ là viện trưởng, bình thường bận trăm công nghìn việc, chắc là không có thời gian làm nhiệm vụ.

Quan trọng nhất là, người ta có con đường kiếm tiền riêng, chẳng cần làm nhiệm vụ kiếm học phần làm gì.

Loại trừ anh ta ra, cũng chỉ còn lại mỗi ngự tỷ Tống Ngọc Nghiên thôi.

Ừm, nhân lúc thực lực của mình chưa vượt quá xa Nghiên tỷ, phải tìm thời gian hẹn chị ấy làm một nhiệm vụ mới được...

Lâm Tử Thần thầm nghĩ trong lòng.

Đối diện, thấy Lâm Tử Thần tỏ vẻ tán đồng, Lý Mạc Ngữ cứ ngỡ cậu đã đồng ý tổ đội với mình, bèn thỏa mãn gật đầu:

"Không tồi, đúng là trẻ nhỏ dễ dạy!"

Ngay lúc hắn định bàn bạc chi tiết cụ thể về việc tổ đội với Lâm Tử Thần.

Lâm Tử Thần đã lên tiếng trước: "Vừa rồi cậu có nhắc đến Nguyên Địa, cậu hiểu biết về nó bao nhiêu, có thể giới thiệu cho tôi một chút không?"

"Cậu không hiểu rõ lắm à?"

Lý Mạc Ngữ cảm thấy hơi nghi hoặc.

Dựa vào thực lực mà Lâm Tử Thần thể hiện trong khoảng thời gian từ lúc khai giảng đến nay, gia thế của cậu chắc chắn cực mạnh, nếu không thì làm sao bồi dưỡng ra được một thiên tài tuyệt thế như vậy.

Mà gia thế đã mạnh thì trong nhà chắc chắn có nhiều cường giả thường xuyên xuống Nguyên Địa, không có lý nào cậu lại không hiểu rõ về nó.

"Tôi không hiểu rõ lắm."

Lâm Tử Thần thành thật trả lời.

Lý Mạc Ngữ vô cùng khó hiểu, nhưng cũng không quá xoắn xuýt, hắng giọng một cái rồi nhanh chóng giới thiệu sơ lược:

"Nguyên Địa ấy à, nếu muốn giới thiệu chi tiết thì phức tạp lắm, nói nửa năm cũng chưa chắc đã xong."

"Vì vậy, tôi chỉ có thể khái quát đơn giản cho cậu thôi."

"Tóm gọn trong một câu, Nguyên Địa là một nơi mà kỳ ngộ và nguy hiểm cùng tồn tại."

"Nếu chúng ta muốn tiến hóa thành cường giả cấp Hi Hữu có thể phi thiên độn địa, cường giả cấp Sử Thi có thể dùng thân thể chống lại bom hạt nhân, hay thậm chí là cường giả cấp Truyền Thuyết có thể dời núi lấp biển, thì nhất định phải xuống Nguyên Địa."

"Trong Nguyên Địa có vô số tài nguyên tiến hóa, thiên tài địa bảo, kỳ hoa dị quả, kỳ trân dị thú, gần như cái gì cũng có. Ở trong đó tu luyện một năm còn hơn ở Trái Đất tu luyện mười năm, thậm chí là một trăm năm."

Nói đến đây, Lý Mạc Ngữ lắc đầu: "Ngược lại, tài nguyên tiến hóa trên Trái Đất lại quá khan hiếm, đến một cường giả cấp Hi Hữu cũng khó mà bồi dưỡng nổi, đúng là bi kịch."

Nghe những lời này của Lý Mạc Ngữ, Lâm Tử Thần rơi vào trầm tư.

Trước đó Liễu Truyền Vũ từng nói, sinh vật trong Nguyên Địa luôn tìm mọi cách xâm chiếm Trái Đất, có cường giả suy đoán rằng có lẽ trên Trái Đất có thứ gì đó mà chúng muốn.

Vậy vấn đề là, một Trái Đất thiếu thốn tài nguyên tiến hóa như vậy, rốt cuộc có thứ gì mà có thể khiến sinh vật trong Nguyên Địa liều mạng xâm chiếm đến thế?

"Đúng rồi, khi nào cậu rảnh, chúng ta bàn thời gian đi xử lý con hải quái kia đi."

Sau khi giới thiệu sơ lược về Nguyên Địa cho Lâm Tử Thần, Lý Mạc Ngữ lại kéo chủ đề về chuyện tổ đội làm nhiệm vụ.

Lâm Tử Thần: "Tôi có nói là sẽ tổ đội với cậu đâu."

Lý Mạc Ngữ: "Vậy vừa nãy cậu..."

"Cậu hiểu lầm rồi, tôi chỉ tán thành quan điểm về việc tổ đội để rèn luyện thôi, chứ không nói là sẽ tổ đội với cậu."

Nói xong, Lâm Tử Thần đề nghị: "Tôi thấy Mã Hi Vi rất hợp để tổ đội với cậu đấy, thực lực hai người không chênh lệch nhiều, mà cô ấy lại còn xinh đẹp nữa, cậu có thể đi tìm cô ấy."

"Cái gì mà thực lực của tôi với cô ta không chênh lệch lắm? Cậu coi thường tôi à?"

Lý Mạc Ngữ như thể bị giẫm phải đuôi, cảm xúc bỗng bùng nổ.

Lâm Tử Thần: "Tôi không có ý đó."

"Hừ, tôi thấy cậu chính là có ý đó!"

Lý Mạc Ngữ vừa nói vừa hất nhẹ mái tóc lệch che mắt, vẻ mặt khó chịu: "Đoạt được ngôi vị Tân Nhân Vương rồi thì coi thường người khác phải không? Tưởng mình là nhất rồi chứ gì? Tốt, tốt lắm! Để xem học kỳ sau tôi hành hung cậu thế nào trong giải đấu tân sinh viên! Dạy cho cậu biết thế nào là khiêm tốn!"

Lâm Tử Thần cạn lời: "Bạn học Lý Mạc Ngữ, cậu có hơi nhạy cảm quá rồi đấy, ngay cả nhân vật phản diện trong tiểu thuyết của tôi cũng không dễ nổi nóng như cậu đâu."

Tiểu thuyết? Tiểu thuyết gì? Cậu ta còn viết tiểu thuyết nữa à?

Hai mắt Lý Mạc Ngữ sáng lên, nhất thời quên cả khó chịu, tò mò hỏi: "Cậu viết tiểu thuyết gì thế, cho tôi tên sách đi, tôi tìm đọc thử."

"Thôi bỏ đi, không có gì đáng khoe cả, nếu không còn chuyện gì thì tôi về phòng đây."

Lâm Tử Thần lười lãng phí thời gian với Lý Mạc Ngữ, nói xong liền định đóng cửa đuổi khách để vào bếp làm bữa tối.

Lý Mạc Ngữ thấy vậy, vội đưa tay vào khe cửa chặn lại, nói với Lâm Tử Thần: "Cho tôi tên sách đi, tôi donate cho cậu, donate 10 vạn! 10 vạn không đủ thì tôi donate 100 vạn! Giúp cậu leo lên top 1 bảng xếp hạng bán chạy luôn!"

Donate 100 vạn?

Chà, đúng là cậu ấm nhà địa chủ!

Lâm Tử Thần nhanh chóng mở toang cửa, lập tức thay đổi thái độ, tươi cười nói: "Tôi nghĩ lại rồi, tiểu thuyết viết ra là để cho người khác đọc, có gì mà phải giấu, tên sách là 'Thanh Mai: Gã Trai Bao Đứng Sau Nữ Thần'."

Cái tên sách quái quỷ gì thế này?

Lý Mạc Ngữ khẽ nhíu mày, nghi ngờ Lâm Tử Thần chỉ bịa đại một cái tên để cho qua chuyện.

Nhưng nghĩ lại thì không đúng, mình còn định donate cho cậu ta cơ mà, chắc chắn cậu ta nói thật.

Một mãnh nam đường đường là Tân Nhân Vương mà lại đi viết thể loại tiểu thuyết ăn bám này ư?

Chậc chậc, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.

...

Thời gian thấm thoắt thoi đưa.

Thoáng cái đã bảy rưỡi tối.

Lâm Tử Thần và Thẩm Thanh Hàm ăn tối xong liền cùng nhau ra ngoài bắt xe đến trụ sở chính của cục trị an thành phố Sơn Hải.

11 giờ đêm nay, hai người sẽ theo chân đội đặc nhiệm đi bắt tội phạm ma túy, nên phải đến sớm hai tiếng.

Từ đại học Sơn Hải đến trụ sở chính của cục trị an thành phố Sơn Hải, đi xe mất khoảng một tiếng.

Bảy rưỡi xuất phát là vừa đẹp.

Trên xe.

Thẩm Thanh Hàm có chút căng thẳng, cứ nắm chặt tay Lâm Tử Thần.

Lớn từng này rồi, đây là lần đầu tiên cô phải đối mặt với những tên tội phạm hung ác, hơn nữa còn là tội phạm ma túy có súng trong tay, khó mà không căng thẳng được.

Lâm Tử Thần biết cô đang lo lắng, nhưng không dỗ dành như mọi khi.

Hắn muốn để cô tự mình từ từ vượt qua, từ từ thay đổi.

Bỗng nhiên, điện thoại rung lên.

Lâm Tử Thần lấy ra xem, phát hiện đó là một thông báo donate từ app trợ lý tác giả.

【 Bạn nhận được donate 10.000.000 tiền Khởi Điểm từ "Lý gia nhị thiếu" 】x10

Không thể nào? Thật sự donate cho mình 100 vạn?

Nhìn thấy 10 thông báo donate trong hậu trường của app, Lâm Tử Thần ngây cả người.

Thẩm Thanh Hàm đang tựa vào vai hắn cũng nhìn thấy thông báo trên màn hình điện thoại, lập tức kinh ngạc đến mức há hốc miệng.

Cơn căng thẳng của cô tan biến ngay tức khắc, thay vào đó là sự chấn động tột độ.

Một lúc sau khi hoàn hồn, cô nói với vẻ mặt đầy khó tin: "Tiểu Thần, độc giả này giàu thật đấy, donate thẳng cho cậu một trăm vạn luôn!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!