Hắn biết mình rất mạnh, nhưng không ngờ lại có thể mạnh đến mức vượt cấp thuấn sát hai tên cường giả Sử Thi bậc bảy.
Hơn nữa, còn là một mình cân hai.
Phải biết, đây là một trận cường sát vượt cấp ở giai đoạn Sử Thi.
Ý nghĩa của chiến công này vượt xa những lần vượt cấp cường sát ở các bậc phổ thông, cao cấp hay hiếm có.
"Mình đúng là nghịch thiên quá mà..."
Lâm Tử Thần khá phấn chấn, trong lòng có chút tự mãn.
Nhưng rất nhanh, hắn đã bình tĩnh trở lại.
Hắn ngẫm lại, sở dĩ mình có thể dễ dàng một chọi hai, vượt cấp cường sát như vậy là do có rất nhiều yếu tố ngoại cảnh tác động.
Ví dụ như sự trợ giúp của Thẩm Thanh Hàm, hay việc kẻ địch quá khinh suất.
Nếu không có Thẩm Thanh Hàm trợ giúp, lại thêm kẻ địch cảnh giác cao độ, thì hắn tuyệt đối không thể nào thực hiện màn vượt cấp cường sát một cách nhẹ nhàng như vậy được.
"Lâm Tử, anh không sao chứ?"
Thấy kẻ địch đã bị tiêu diệt hoàn toàn, xác định xung quanh đã an toàn, Thẩm Thanh Hàm mũi chân điểm nhẹ, thanh thoát bay xuống bên cạnh Lâm Tử Thần, giọng đầy lo lắng hỏi.
Lâm Tử Thần thở hổn hển: "Anh không sao."
Nói xong, hắn hỏi: "Sao em lại đột nhiên quay lại vậy?"
"Em không yên tâm về anh..."
Thẩm Thanh Hàm lí nhí, sợ sẽ bị Lâm Tử Thần mắng.
Nói đúng hơn, không phải là mắng, mà giống như lời trách yêu của một người cha nghiêm khắc.
Lâm Tử Thần nghe mà lòng ấm lại, hắn đưa tay vuốt ve gò má xinh đẹp non mềm của nàng, giọng ôn hòa: "May mà em không yên tâm, quyết định quay lại xem anh thế nào, nếu không lần này chắc anh phải viết di chúc tại đây thật rồi."
Đây không phải lời an ủi Thẩm Thanh Hàm, mà là sự thật rành rành.
Vừa rồi, nếu không nhờ Thẩm Thanh Hàm xuất hiện kịp thời và dùng tinh thần công kích Hoàng Oanh, thì tám chín phần là Lâm Tử Thần đã bị ả ta đánh cho trọng thương, không còn sức phản kháng.
"Bây giờ em vẫn là gánh nặng sao?"
Thẩm Thanh Hàm đưa bàn tay trắng nõn, đặt lên mu bàn tay của Lâm Tử Thần đang áp trên má mình. Nàng ngước đôi mắt đào hoa long lanh ngấn nước, nhìn thẳng vào mắt hắn, chân thành hỏi.
Lâm Tử Thần nghiêm túc đáp: "Em chưa bao giờ là gánh nặng của anh."
"Nói dối."
Thẩm Thanh Hàm bĩu môi: "Rõ ràng cách đây không lâu anh vừa nói em là gánh nặng của anh mà."
Lâm Tử Thần giải thích: "Lúc đó anh nói vậy là vì anh cảm thấy không có chút phần thắng nào, để em đi được thì vẫn tốt hơn là để em cùng chịu khổ với anh."
Thẩm Thanh Hàm không thích lời giải thích này, hốc mắt hoe đỏ, nàng xúc động nói: "Sau này dù gặp phải nguy hiểm gì, anh cũng không được phép một mình gánh vác, phải để em ở bên cạnh, biết chưa?"
"Được."
Lâm Tử Thần đáp.
Tiếng "được" này không hề qua loa, chỉ là tính cách hắn vốn vậy.
Thẩm Thanh Hàm lớn lên cùng hắn từ nhỏ, nên cũng biết hắn không hề nói cho có lệ.
Sau vài câu trao đổi ngắn gọn.
Hai người nhanh chóng rời khỏi nơi này, tiếp tục bay về hướng xa Cổ Sơn Thanh Khâu.
"Lâm Tử, lúc trước anh nói, Đông Vực Hải Thần kia là một trong những người trên bức bích họa ở di tích đáy biển, là kẻ gác cổng đang triều bái một người phụ nữ bí ẩn."
Thẩm Thanh Hàm nói rồi tò mò hỏi: "Đến cả một sinh linh cấp Thần Thoại cũng phải quỳ lạy triều bái, vậy người phụ nữ bí ẩn nằm trên vỏ sò kia rốt cuộc là tồn tại ở cấp độ nào?"
Lâm Tử Thần suy nghĩ một lúc rồi trả lời: "Anh cảm thấy chắc là Thần Thoại bậc chín đại viên mãn, hoặc có lẽ là một đẳng cấp cao hơn cả cấp Thần Thoại."
Thẩm Thanh Hàm càng tò mò hơn: "Đẳng cấp cao hơn cả cấp Thần Thoại, vậy thì phải là đẳng cấp gì?"
Lâm Tử Thần: "Cái này thì anh cũng không rõ."
Cả hai vừa dùng khí huyết truyền âm trò chuyện dăm ba câu, vừa bay nhanh trên không trung để rời xa Cổ Sơn Thanh Khâu.
Chẳng mấy chốc, họ đã hoàn toàn rời xa Cổ Sơn Thanh Khâu, đến biên giới Nam Vực, một nơi giáp với Trung Vực.
Cách xa hơn mười dặm, Lâm Tử Thần đã cảm nhận được một vùng hoang mạc giáp ranh với Trung Vực.
Sau khi cảm nhận một lúc, hắn phát hiện ra một điều rất đáng chú ý.
Hoang mạc ở phía Nam Vực này vẫn còn lác đác một ít cây cối, trông không đến nỗi hoang vu.
Ngược lại, hoang mạc ở phía Trung Vực lại cằn cỗi đến mức chỉ còn trơ lại cát bụi, tựa như một lão già xế chiều với sinh cơ lụi tàn, khắp nơi toát lên vẻ tang thương.
Lâm Tử Thần vẫn còn nhớ một vài mô tả về Trung Vực trong tài liệu.
Tài liệu nói rằng, Trung Vực là một phế tích văn minh khổng lồ, bên trong có vô số di tích, kế thừa nền văn minh cổ xưa nhất của Nguyên Địa, là một cấm địa chỉ mở ra theo định kỳ.
Phần lớn các sinh vật cấp Thần Thoại trong Nguyên Địa đều được sinh ra ở Trung Vực.
Không biết bây giờ Trung Vực đã mở cửa chưa...
Qua đó xem thử vậy...
Mang theo ý nghĩ này, Lâm Tử Thần ôm Thẩm Thanh Hàm bay thẳng về phía địa giới Trung Vực.
...
Ở một nơi khác.
Trên bầu trời xanh thẳm.
Thành chủ đương nhiệm của thành trì số 1, Tần Xuyên, đang trong bộ dạng cực kỳ thảm hại, toàn thân bê bết máu me, liều mạng bỏ chạy.
Phía sau hắn, hai vị Phó thành chủ là Bạch Vô Biên và Thượng Quan Nguyệt Hoa đang truy đuổi gắt gao, thề phải giết chết hắn bằng được.
"Không ổn rồi."
"Vừa rồi bị đánh lén, vết thương quá nặng."
"Cứ tiếp tục thế này, bị đuổi kịp chỉ là vấn đề thời gian."
"Không thể ngồi chờ chết được."
"Phải tìm cách giải quyết hai tên phản đồ sau lưng."
"Có rồi!"
"Phía trước chính là Trung Vực! Ở nơi giao nhau giữa hai vực có một di tích mỏ nguyên tinh, nơi đó có một con thú canh giữ cực kỳ kinh khủng, mình có thể dụ hai tên phản đồ đó vào di tích, mượn dao giết người!"
Nghĩ đến đây.
Tần Xuyên quả quyết thay đổi phương hướng, cố gắng bay nhanh nhất có thể về phía di tích mỏ nguyên tinh đó.
Hắn muốn mượn móng vuốt sắc bén của con thú canh giữ di tích để giết chết Bạch Vô Biên và Thượng Quan Nguyệt Hoa đang bám riết không tha sau lưng.
Nhất là Thượng Quan Nguyệt Hoa.
Ả đàn bà tiện nhân này, nhờ vào mối quan hệ giường chiếu thường xuyên với hắn mới leo lên được vị trí Phó thành chủ, có tư cách cạnh tranh chức thành chủ.
Không ngờ rằng, ả đàn bà dịu dàng từng nhiều lần chung đụng xác thịt với hắn, sau lưng lại là một tên nội gián.
Ả đàn bà này phải chết!
Cảm thấy mình bị phản bội, Tần Xuyên căm hận Thượng Quan Nguyệt Hoa đến tận xương tủy.
...
Tại một khu vực giáp ranh giữa hai vực.
Lâm Tử Thần mang theo Thẩm Thanh Hàm bay nhanh qua không phận khu vực này, thuận lợi tiến vào biên giới Trung Vực.
Sau khi tiến vào, cả hai quyết định hạ xuống đi bộ, không dám bay lượn trên cao như vừa rồi nữa.
Bay trên không trung mục tiêu quá rõ ràng.
Rất dễ trở thành cái gai trong mắt của những sinh linh khác.
Có khi chỉ vài phút là bị bắn hạ như chim.
So với việc đó.
Đi bộ có thể che giấu sự tồn tại của mình tốt hơn.
Giảm bớt được rất nhiều phiền phức không cần thiết.
"Lâm Tử, phía trước có một hang động, em cảm nhận được bên trong có rất nhiều nước, thứ nước chứa đầy nguyên lực đậm đặc."
Sau khi đi được vài chục dặm, lúc đến chân một ngọn núi hoang, Thẩm Thanh Hàm đột nhiên cảm nhận được một hang động khổng lồ ở đó.
Bên trong hang động ẩn chứa nguyên lực nồng đậm, cùng với vô số sinh vật dưới nước có hình thù kỳ lạ.
Nghe Thẩm Thanh Hàm nói vậy, Lâm Tử Thần không khỏi có chút kinh ngạc.
Cường độ tinh thần của mình còn cao hơn nàng, vậy mà cũng không thể lan tinh thần lực vào sâu trong hang động để cảm nhận cẩn thận mọi thứ bên trong.
Vậy... làm thế nào mà nàng làm được?
Chẳng lẽ là do thể chất đặc thù của nàng?
Nàng bẩm sinh đã rất nhạy cảm với nước, đến mức mọi thứ trong nước nàng đều cảm nhận được, nhạy cảm đến mức rõ như lòng bàn tay.
"Ừm, tám chín phần là vậy rồi..."
Lâm Tử Thần thầm nghĩ trong lòng.
Đúng lúc này ——
"Vút!"
Một tiếng xé gió chói tai vang lên từ phía sau.
Nghe thấy tiếng động đinh tai nhức óc này, Lâm Tử Thần và Thẩm Thanh Hàm lập tức quay đầu nhìn lại.
Ngay sau đó, đập vào mắt họ là ba bóng người quen thuộc, lần lượt là Tần Xuyên toàn thân đầy máu đang chật vật bỏ chạy, cùng với Bạch Vô Biên và Thượng Quan Nguyệt Hoa bị thương nhẹ, đang liên thủ truy kích hắn.
"Đậu xanh, mình đã cố tình né xa thế này rồi, sao vẫn bị dính vào trận chiến của ba người này chứ?"
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿