Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 216: CHƯƠNG 216: GẶP PHẢI CHUYỆN PHIỀN PHỨC (2)

"Sư tỷ, để ta ra xem, ngươi ở chỗ này chờ ta."

"Sư đệ, hai người cùng đi mới phải."

Lâm Phàm lắc đầu nói: "Không, sư tỷ hãy ở đây chờ ta, cảm giác của Xám Xám sẽ không sai đâu, ta tin tưởng nó, nơi này chắc chắn có nguy hiểm, chỉ là không biết nguy hiểm rốt cuộc ở đâu, ngoan nào, giao cho ta."

Ngô Thanh Thu thấy sư đệ nghiêm túc.

Tim nàng đập thình thịch, cảm thấy trên người sư đệ có sự uy nghiêm của người làm chủ gia đình, nàng nghĩ nếu như sau này sống cùng nhau, chắc chắn phải nghe sư đệ.

Bởi vậy, nàng ngoan ngoãn gật đầu, sư đệ nói gì, nàng cũng sẽ nghe theo.

Không phản bác, không tranh luận, không chọc cho sư đệ tức giận.

Lâm Phàm nhảy lên, vận chuyển kình đạo quanh thân, giống như một sợi lông vũ, chậm rãi đứng lên trên mảnh gỗ nằm giữa sa địa.

Hắn chầm chậm tiến lên, đi tới trước Khô Mộc thảo, giơ tay ra hái, tập trung, để phòng ngừa có gì lao ra từ phía dưới, dù sao đây cũng là chuyện thường hay xảy ra.

Nhưng hắn hái thành công mà không có chuyện gì xảy ra.

Lâm Phàm mở túi vải đeo bên hông ra, đặt Khô Mộc thảo vào bên trong.

"Sư đệ, tình hình thế nào rồi?"

"Không có chuyện gì, cứ để cho ta, sư tỷ để ý tình hình xung quanh, nếu có bất cứ chuyện gì hãy nói với ta." Lâm Phàm quay đầu lại đáp.

"Biết rồi."

Lúc này, Lâm Phàm vẫn giữ vững cảnh giác về độ an toàn của vùng cát này.

Cách đó không xa còn có một gốc Khô Mộc thảo, hắn dùng năm ngón tay nhặt mảnh gỗ lên, bẻ vỡ một nửa, ném về phía trước, sau đó nhón mũi chân, nhảy lên trên mảnh gỗ đó, đưa tay hái.

Tiếp tục để Khô Mộc thảo vào bên trong túi vải.

Nhưng vào lúc này, một mối nguy ập tới.

Một con dị thú rắn cát đột nhiên phóng ra từ bên trong cát, tốc độ cực nhanh, chỉ thấy một cái bóng lao về phía Lâm Phàm.

Lâm Phàm kinh hãi, tay phải được bao trùm bởi một chất liệu đặc biệt, một quyền đánh con rắn cát vỡ nát văng tung toé khắp mặt đất. Mà rắn cát lại có thể phun ra nọc độc, lúc nọc độc chạm phải kình đạo, hắn phát hiện kình đạo đang bị nọc độc ăn mòn.

Ngay sau đó, hắn phát hiện khắp nơi trong sa địa đều có vấn đề, nhón mũi chân, mượn lực của mảnh gỗ, lùi về sau, đáp xuống cạnh sư tỷ.

"Quả nhiên có vấn đề."

Ngô Thanh Thu nói: "Phạm trưởng lão đã nói, chúng ta có thời gian ba ngày để hái dược liệu, những này dị thú này tại sao lại xuất hiện."

"Ta đoán đây là thứ do Thanh Nang tông làm để ngăn cản chúng ta hái dược liệu, không chỉ chỗ chúng ta xảy ra vấn đề, bên Khương Hán sư huynh chắc chắn cũng có chuyện như này, sư tỷ xem những con rắn cát này xuất hiện, đi, bây giờ chúng ta đi tìm bọn họ, tập hợp lại cùng nhau."

Lâm Phàm nghĩ đến mức độ nghiêm trọng của sự việc, theo suy đoán của hắn, đây mới chỉ là sát chiêu đầu tiên, dùng dị thú để ngăn cản bọn họ.

Nếu như dị thú không thể giết chết bọn họ, có lẽ sẽ có thủ đoạn tiếp theo, sau khi nghĩ đến tình huống này, hắn biết ngay, muốn yên tâm hái thuốc là chuyện bất khả thi.

Ngay lúc mà bọn họ đang nói chuyện, cả vùng cát đã bị rắn cát bao trùm, lít nha lít nhít, vô số rắn cát có vẻ như đã phát hiện ra bọn họ, nhanh chóng kéo đến.

"Xám Xám, theo ta."

Lâm Phàm cùng sư tỷ nhanh chóng chạy về phía xa, Xám Xám hướng về phía rắn cát gầm lên giận dữ, sau đó cong đuôi, sợ hãi chạy theo Lầm Phàm.

Phía xa, Chung Lượng và Tiền Đào cũng gặp phải vấn đề giống như Lâm Phàm, cách bọn họ tiến vào sa địa, giống như Lâm Phàm, nhưng không cảnh giác như hắn, sau khi ném đồ vào trong sa địa, thấy không có động tĩnh, thì trực tiếp tiến vào sa địa bắt đầu hái Khô Mộc thảo.

Chỉ là không ngờ, rắn cát đột nhiên xuất hiện, làm loạn địa thế của bọn họ, khi bọn họ muốn lui ra, đã muộn, mà Tiền Đào không quen với tình hình nơi này.

Lúc nhìn thấy rắn cát kéo đến, lập tức vận chuyển kình đạo đánh một chưởng, nhưng ai mà ngờ được, rắn cát lại phun ra khói độc, ăn mòn kình đạo của hắn ta, dù cho chém chết rắn cát, nhưng tay lại bị nhiễm phải một ít độc, ngay lập tức cảm thấy bất thường.

Tinh thần hoảng hốt, nhịp tim tăng nhanh, cả người vô cùng nóng, cảm giác huyết dịch như sôi lên, thân thể như sắp nổ tung.

Chung Lượng bảo vệ Tiền Đào, không ngừng chém giết rắn cát, đồng thời chạy ra phía đất liền.

Rắn cát cuồn cuộn không ngừng trồi lên từ bên trong cát, phong tỏa tất cả đường đi của bọn họ.

"Sư huynh, mang túi vải của ta rời đi, ngươi mang theo ta thì không thể rời khỏi nơi này đâu." Tiền Đào lấy túi vải ở bên hông ra nhét vào trong tay sư huynh.

Không cam tâm, rõ ràng là sẽ không dễ dàng bị trúng độc đến như vậy, nhưng vẫn là đã bất cẩn rồi.

"Nói linh tinh gì vậy, chỉ là vài con dị thú mà muốn lấy mạng ngươi sao, vậy mấy chục năm nay ngươi tu luyện chẳng phải là vô ích sao." Chung Lượng nổi giận nói, mắt thấy bốn phía rắn cát kéo tới, lấy bản thân làm trung tâm, một luồng kình đạo chợt bộc phát, đánh tan những con rắn cát này, nhưng đánh tan một lượt, lại một lượt khác kéo đến.

Bọn chúng kéo tới không ngừng, căn bản không có thời gian suy nghĩ.

Phía xa, đệ tử của Thanh Nang tông nhìn hai vị đệ tử của Chính Đạo tông bị rắn cát vây quanh.

"Thật là lợi hại, mang theo một vị đồng môn bị thương, lại vẫn có thể chống đỡ đến mức độ này, không hổ là cao thủ nội môn của Chính Đạo tông."

Hắn ta chính là một trong những cao thủ Thanh Nang tông được Chu Vũ bồi dưỡng.

Đứng ở đằng xa nhìn tình hình trước mắt, đối với hắn ta mà nói, cho dù là Thanh Nang tông bọn họ nếu như trong quá trình hái Khô Mộc thảo gặp phải dị thú, cũng sẽ bỏ lại tất cả mọi thứ, lập tức rút lui.

Sau đó, chỉ thấy giữa các ngón tay của Trần Tường xuất hiện ám khí, nheo mắt nhìn Chung Lượng, chỉ cần giải quyết tên này, hai người đó đều sẽ bị rắn cát cắn đến thịt nát xương tan.

Ngắm mục tiêu, rốt cuộc nên nhắm vào chân, hay vào tay đây.

"Khà khà, vậy thì bắn vào chân của ngươi đi, xem ngươi chạy kiểu gì." Trần Tường giơ tay lên, trong tay cầm ám khí đặc chế, với kình đạo đặc thù của hắn ta, trong lúc đối phương đối phó với đàn rắn cát, cho dù phát hiện có ám khí, thì tất cả cũng đã muộn.

Chương 216 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!