Nỗ lực mới bắt đầu rồi.
Tiếp tục tu luyện.
Trước tiên tu luyện Huyền Vũ bí pháp, tu luyện ra Huyền Vũ kình, tăng cường sức bộc phát kình đạo của bản thân. Chờ khi tu luyện xong mới lại tu luyện Huyền Vũ võ kỹ, đây là công trình lớn hạng nhất, tính sơ qua, có bạo kích phụ trợ thêm vào, sợ là phải mất thời gian hai năm mới có thể tu luyện đến trình độ viên mãn.
Cẩn thận lĩnh ngộ Huyền Vũ bí pháp.
Nội dung thâm ảo, cần chậm rãi lĩnh hội.
Giữa trưa.
Sư tỷ đưa cơm trưa tới.
“Sư đệ, phải kết hợp làm việc và nghỉ ngơi chứ.” Ngô Thanh Thu đau lòng sư đệ, nhưng cũng bội phục sư đệ nghiêm túc với tu luyện, thật sự quá vượt qua tưởng tượng của nàng.
Dù sao nàng cũng cảm thấy không còn ai có thể nỗ lực hơn sự đệ.
Lâm Phàm đang ăn cơm với đồ ăn: “Sư tỷ yên tâm, lòng ta hiểu rõ, Huyền Vũ Chân Công quá thâm ảo, cần phải tập trung toàn bộ cả thân thể và tinh thần mới được.”
Ngô Thanh Thu nói: “Nếu sư đệ gặp được chỗ nào không hiểu, có thể đi hỏi Lý sư huynh một chút. Hắn tu hành Huyền Vũ Chân Công mấy chục năm, kinh nghiệm rất phong phú, nhưng mà ta từng nghe đại sư huynh nói, Huyền Vũ Chân Công không chỉ yêu cầu khổ tu mà còn cần thiên phú, thiếu một thứ cũng không được.”
“Nhưng mà ta tin tưởng sư đệ nhất định có thể tu luyện thành công.”
Độ tin tưởng của Ngô Thanh Thu đối với Lâm Phàm đã đạt tới loại tình trạng cao nhất.
Lâm Phàm cười: “Ừ, đa tạ sư tỷ tin tưởng.”
Trong quá trình ăn cơm, Xám Xám đã trở lại, không ai biết nó làm cái gì, dù sao Xám Xám che giấu rất sâu, hoàn toàn nhìn không ra nó lại mới đi trộm yếm, chẳng qua là nó giấu vô cùng sâu, giấu ở từng địa phương trong sơn môn.
Chỉ có nó biết rõ những nơi đó.
“Sư đệ, tu luyện thật tốt, ta đi trước đây.”
Ngô Thanh Thu rất muốn ở bên Lâm sư đệ lâu hơn một chút, nhưng nàng biết sư đệ muốn tu luyện, nếu nàng vẫn luôn chờ một bên thì chắc chắn sư đệ sẽ không nói thêm điều gì, nhưng thế thì không phải sẽ quấy rầy sư đệ tu luyện sao.
Nếu tình cảm giữa hai người lâu dài, cần gì sớm sớm chiều chiều thấy nhau.
Có thể mỗi ngày nhìn thấy là được.
Không cần làm bạn thời gian quá lâu.
Sau khi tiễn sư tỷ rời đi, Lâm Phàm đóng cửa lại tiếp tục lật xem Huyền Vũ bí pháp, với thiên phú hiện tại của hắn xem như cũng có thể, nhưng hiện giờ hắn vẫn cảm thấy Huyền Vũ bí pháp rất thâm ảo.
Tiếp tục nghiên cứu.
Hắn tin tưởng chỉ cần nỗ lực nhất định có thể lĩnh ngộ, chỉ cần lĩnh ngộ thành công, vậy lập tức có thể bắt đầu chính thức tu luyện.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Lâm Phàm đã mê mẩn, sau đó bắt đầu thử tu luyện Huyền Vũ bí pháp.
【Nhắc nhở: Sơ nhập Huyền Vũ bí pháp!】
Một luồng kình đạo mỏng manh xuất hiện ở trong cơ thể.
Hắn biết đây là kình đạo của Huyền Vũ bí pháp.
Lập tức.
Trong mắt tinh quang nở rộ.
Trong lòng mừng rỡ.
Rốt cuộc có thể đi lên quỹ đạo tu luyện.
Hắn rời khỏi phòng, chạy tới vách núi bên kia, cảm thấy tu luyện ở nơi đó có trạng thái là tốt nhất.
…
Vào lúc Lâm Phàm rời đi, Trần Hư đang nhìn quanh sơn môn, ánh mắt dừng trên bóng lưng đi xa của Lâm Phàm, hắn ta phát hiện trạng thái tinh thần của đệ tử này vẫn luôn thay đổi.
“Ừ… Thiên tài nên như thế.”
Trần Hư vẫn luôn tin tưởng Lâm Phàm là một thiên tài, tuy rằng sư tỷ không ủng hộ quan điểm của hắn ta, chính là việc này cũng không ảnh hưởng tới cảm giác của hắn ta đối với Lâm Phàm.
Hắn ta từng cố ý tìm hiểu tình hình.
Cái khác không nói.
Ở trong sơn môn, hỏi thăm tình hình của Lâm Phàm, các đệ tử đều chỉ biết hắn và Ngô Thanh Thu có quan hệ rất sâu, hình như là người yêu, còn về chuyện khác thì cái gì cũng không biết.
Từ nơi này có thể chứng minh.
Không sai.
Ẩn dật chỉ biết tu luyện.
Tuy rằng Trần Hư rất vui mừng, nhưng tiếc nuối duy nhất chính là tu luyện là việc lâu dài, cũng không phải đơn giản như vậy là có thể tu luyện thành công.
Hy vọng thời gian có thể.
Chỉ cần hắn kiên trì không ngừng cố gắng tu hành thì trước sau hai mươi năm, nhất định sẽ có thành tựu.
Vách núi.
Mặt trời mới lên, Lâm Phàm đã mấy ngày không trở về, ánh bình minh cũng có chút tác dụng đối với tu luyện, không khí tươi mới nơi đây hoàn hảo hơn bất cứ đâu.
【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp tám mươi chín lần! 】
【Nhắc nhở: Độ thông thạo Huyền Vũ bí pháp +89! 】
Không tồi.
Bạo kích cao ngẫu nhiên rất tuyệt vời, rất có ích cho tu luyện.
Với tình hình trước mắt, Huyền Vũ bí pháp mới chỉ là Sơ Nhập, muốn tiến đến Nhập Kình, thì cần độ thông thạo đến 8000, dựa vào khả năng hiện tại, cần ít nhất là hơn hai tháng, lâu thì sợ là phải hơn ba tháng.
Trừ phi là xuất hiện một lần bạo kích cao tới kinh người.
Nghĩ đến chuyện này, Lâm Phàm lắc đầu cười.
Nằm mơ sao.
Hắn tu luyện đến hiện tại, bạo kích cao nhất cũng chỉ gấp trăm lần mà thôi, nhưng lại là ngẫu nhiên, muốn xuất hiện một lần, thì giống như gacha trong game ở kiếp trước, tỉ lệ trúng thưởng là 99%, nhưng vĩnh viễn chỉ rút vào 1% kia.
Tiếp tục tu luyện.
Lâm Phàm chìm trong cảnh đẹp, trên người toả ra một luồng khí tức nóng bừng bừng, luồng khí tức này bao trùm lấy hắn, cả người hắn giống như bắt đầu biến hoá.
Kình đạo Huyền Vũ chạy toán loạn trong cơ thể.
Nguyên nhân chủ yếu hắn tu luyện bí pháp, chính là muốn dung nhập Huyền Vũ bí pháp viên mãn vào trong đệ tam cốt, đến lúc đó thực lực của hắn sẽ lại xảy ra biến hóa kinh thiên.
Với mức độ tu luyện hiện tại của hắn, người khác cần hơn mười năm mới có thể đạt được, thậm chí có người còn không đạt được.
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp bốn ngàn không trăm ba mươi lần! 】
【 Nhắc nhở: Độ thông thạo Huyền Vũ bí pháp +4030! 】
Hả?
Lâm Phàm đứng phắt dậy, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Hắn cảm giác ông trời như đang đùa giỡn với hắn.
Đây là chuyện chưa từng xuất hiện trong mấy năm qua, cho dù bạo kích phát động trong lúc tu luyện thường chỉ là số lẻ, hắn cũng đã cảm giác như ông trời đang phù hộ cho hắn rồi.
Một lần tu luyện ngắn ngủi, đã tiết kiệm cho hắn gần hai tháng khổ tu.
Thật không dám tin.
Hắn nén sự kích động trong lòng lại, hít một hơi thật sâu.
Chương 229 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]