Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 232: CHƯƠNG 232: CÒN DÁM NÓI NGƯƠI KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI PHE NGỤY TRUNG (1)

"Ồ, thì ra là thế."

Lâm Phàm cảm thấy Chính Đạo tông cũng rất không tồi, không ngờ lời đánh giá bên ngoài cũng giống như thế.

Đột nhiên.

Xoẹt một tiếng.

Một âm thanh xé gió từ phía xa truyền đến, Lâm Phàm nhanh chóng quay đầu lại, hai ngón tay kẹp lấy một mũi tên, có người ở trong bóng đêm bắn lén, hắn không ngờ lại có chuyện như vậy.

"Ai, bước ra đi, bắn lén sau lưng, cũng không phải là hành động của hảo hán."

Lâm Phàm nhìn về phía trước, nơi đó có động tĩnh, nhưng hắn không ném mũi tên trong tay qua, mà đang chờ đợi, muốn xem xem rốt cuộc là ai.

Cố Ngạo và Trương Yên đều nhìn về phía bên đó một cách cảnh giác.

Rất nhanh.

Từng bóng người xuất hiện.

Tuy hiện tại là buổi tối, nhưng vẫn có thể thấy rõ bộ dạng của đối phương, người xuất hiện hung thần ác sát, trong tay xách thanh đao.

"Thổ phỉ sao?" Lâm Phàm nhẹ giọng nói.

Trương Yên nói: "Sư huynh, trước kia, lúc Giang Châu chưa bị Đại Càn xâm lấn, đã có không ít thổ phỉ, hiện tại loạn như vậy, thổ phỉ hẳn là đã hoành hành không kiêng nể gì, có thể đã biết sẽ có rất nhiều dân chạy nạn đi qua nơi này, cố ý chặn ở đây."

"Thật là." Lâm phàm rất bất đắc dĩ.

Nói đi nói lại, bi thảm nhất vẫn là dân chúng bình thường, quê hương bị diệt, trên đường lánh nạn còn gặp phải thổ phỉ, nghĩ như nào cũng thất rất đáng buồn.

"Cố huynh."

"Hả?"

"Ngươi ra tay hay để ta?"

"Để cho ta."

Cố Ngạo không nghĩ nhiều, đi đến quê hương của bạn lữ, gặp phải những tên thổ phỉ không biết sống chết này, tất nhiên là phải để hắn ta ra tay.

Nếu ngay cả đám thổ phỉ này cũng không giải quyết được thì những năm này chẳng phải là tu luyện uổng phí rồi sao.

Không bao lâu sau.

Đám thổ phỉ đã bị Cố Ngạo giải quyết, không mất quá nhiều thời gian, tuy tu vi của Cố Ngạo mới chỉ đến Tẩy Tủy tầng một nhưng đó cũng đã là cấp bậc mà đám thổ phỉ này không thể với tới.

Ngay khi Cố Ngạo quay trở lại bên cạnh Lâm Phàm, từ phương xa bỗng có một giọng nói truyền tới:

"Thân thủ của huynh đệ thật là tốt, rất nhanh nhẹn đó."

Đám Lâm Phàm nghi hoặc nhìn về phía đó, vừa giải quyết đám thổ phỉ, ai ngờ vẫn còn người khác đang tới, không biết có phải đồng bọn của đám phỉ này hay chăng, nếu quả đúng như vậy thì thật chẳng khác nào nhổ khoai, nhổ được một củ còn kéo theo một chuỗi nữa.

Nhưng khi Lâm Phàm nhìn thấy người tới, biết ngay người này không phải đồng bọn của thổ phỉ.

Thổ phỉ thì lấy đâu ra đồng bọn trắng trẻo như vậy, hơn nữa, người này toàn toát lên một khí chất đặc thù, đó là khí chất của người ở địa vị cao, được bồi dưỡng ra trong thời gian dài, thổ phỉ không có khả năng có được khí chất này.

"Cảm ơn các hạ đã tán thưởng quá lời, chút tài mọn chẳng đáng nhắc tới." Cố Ngạo đánh giá đối phương, cũng như Lâm Phàm, hắn ta chỉ nhìn một cái là nhận ra ngay điểm khác thường của kẻ này, cho nên nói năng cũng rất khách sáo.

Hoa Liên cười nói: "Xem chiêu thức của các hạ, hẳn là người trong sơn môn đúng không?"

Hắn ta đánh giá ba người trước mắt, không khỏi gật đầu, song hắn ta biết chắc ba người này tuyệt đối không phải đệ tử của Thiết Kiếm tông hay Hải tông.

Cố Ngạo đáp: "Tại hạ Cố Ngạo, là đệ tử Chính Đạo tông."

"Lâm Phàm."

"Trương Yên."

Hoa Liên nghe thấy tên Chính Đạo tông, sắc mặt thoáng thay đổi, sau đó cười nói: "Không ngờ ba vị lại là đệ tử của Chính Đạo tông, danh tiếng của quý tông vang dội khắp nơi, ta cũng có nghe, có điều nay Giang Châu nhiễu loạn bất an, vì sao các vị lại tới Giang Châu?"

Cố Ngạo nói: "Người nhà của sư muội ta đang ở Đài thành, nay Giang Châu đang phải đối mặt với đại quân của Đại Càn, nguy hiểm rình rập, lần này tới đây là để đón người nhà của sư muội đi."

"Ồ, ra là thế." Hoa Liên nghe nói thế bèn gật đầu, sờ bụng nói: "Lên đường đã nhiều ngày, không được bỏ bụng thứ gì, con lợn rừng này có hương vị thật là mê người, chẳng biết các vị có nguyện ý chia sẻ đôi chút?"

"Xin mời." Cố Ngạo rất hào phóng, lập tức đồng ý với yêu cầu của đối phương, không hề do dự.

Lâm Phàm kín đáo đánh giá người này, cố gắng nhìn ra lai lịch của người này, nhưng trước nay hắn vẫn luôn cắm đầu tu luyện, lấy đâu ra năng lực đánh giá, người vẫn luôn đóng cửa tu luyện như hắn thật sự quá ít người quen, quá ít kiến thức xã hội, ngay cả các thế lực tông môn trong phạm vi Giang Châu cũng không biết rõ.

Phàm là đệ tử của các sơn môn lớn, có mấy ai không biết rõ sự phân bố thế lực các nơi chứ.

Trước đống lửa.

"Ừm, hương vị rất ổn đấy, đã lâu không được ăn thứ thịt nướng thuần chính như thế này rồi." Hoa Liên ăn mặc rất sang trọng nhưng vẫn không hề e dè mà ngồi ngay lên cỏ, hào sảng cầm một xiên thịt nướng, vui vẻ ăn.

Lâm Phàm hỏi: "Hoa Liên huynh từ đâu tới?"

"Từ bên ngoài tới, nay cửa Giang Châu đã bị Đại Càn san bằng, ta tới đây xem xem có thể giúp một tay không, các vị đều là hảo hán của sơn môn, vậy mà chưa từng nghĩ tới chuyện hỗ trợ Đại Âm chống lại sự xâm lược của Đại Càn sao?" Hoa Liên nói.

Hắn ta thấy, nếu các sơn môn của Đại Âm đều nguyện lòng chống lại Đại Càn, tình hình đã khác rất nhiều, nhất định có thể đẩy lùi quân đội của Đại Càn.

Cố Ngạo liếc nhìn Hoa Liên, sau đó ngó qua Lâm Phàm, lắc lắc đầu, lại cúi đầu cặm cụi gặm thịt.

"Cố huynh, ngươi lắc đầu là cho rằng hành vi của ta không đúng sao?" Hoa Liên dò hỏi.

Cố Ngạo nói: "Hoa Liên huynh, chúng ta đều là đệ tử của sơn môn, ngày thường chỉ biết ở trong sơn môn tu luyện, đại sự của quốc gia đã có quốc gia phụ trách, thế đạo ngày nay ngươi cũng biết rồi, nếu không phải do triều đình dung túng thì cũng không đến nông nỗi như bây giờ."

Lâm Phàm gật đầu, Cố Ngạo nói rất đúng, đây cũng là ý tưởng chân thật của rất nhiều người.

Hoa Liên lại bảo: "Thế đạo ngày nay không phải do một người dung túng mà thành, thủ phạm là một đám người, không biết ba vị có từng nghe tới cái tên Ngụy Trung, các vị nhận thấy người này thế nào?"

Cố Ngạo không tiếp lời, hắn ta không biết nhiều về Ngụy Trung, nhưng theo như những gì hắn ta nghe nói thì thanh danh của người này rất kém.

Lâm Phàm nói: "Thanh danh bên ngoài của Ngụy Trung rất kém, ta chưa từng tiếp xúc, không tiện đánh giá, nhưng ngày nay, thế đạo như vậy, tất cả đám người trong triều đình đều không thể tránh được trách nhiệm."

Chương 232 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!