Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 249: CHƯƠNG 249: TA KHÔNG CÒN THÍCH CHƠI GÁI MIỄN PHÍ NỮA (1)

Cướp của đội buôn là cách kiếm tiền nhanh nhất. Nếu may mắn, rất có thể một phát giàu luôn.

Dưới sơn môn, Lâm Phàm cùng sư tỷ cưỡi Xám Xám, sư tỷ ngồi ở phía trước, mà hắn ngồi ở mặt sau, đặt tay vào eo của sư tỷ.

Tiến về trước, thưởng thức phong cảnh là chính, diệt thổ phỉ là phụ.

Gió mát nhẹ lướt qua khiến tinh thần thư giãn, thảnh thơi.

"Ta thích mùa này nhất, khí hậu thoải mái, không nóng cũng không lạnh." Ngô Thanh Thu dang rộng tay, nhắm mắt lại, hưởng thụ khoảnh khắc hạnh phúc này.

"Ta cũng vậy."

"Vậy chúng ta thích cùng một mùa đó."

Hai người nói chuyện rất vui vẻ, giống như có rất nhiều chuyện để nói vậy.

Đối với Lâm Phàm, chọc cho sư tỷ cười là chuyện rất bình thường.

Dù việc dỗ dành ai đó vui vẻ là rất khó, nhưng vì sư tỷ, hắn bằng lòng vắt óc suy nghĩ.

"Ngươi có biết không, Trịnh Thu sư đệ đã trở lại rồi, nghe nói đệ ấy bị Ngụy Trung bắt, nhưng không hiểu sao, lão lại bồi bổ chữa trị cho đệ ấy, sau đó đưa về sơn môn, hình như là lão có ơn với ai đó trong sơn môn chúng ta."

"Vậy sao, ta không hề biết lại có chuyện như vậy."

Lâm Phàm suy nghĩ, Ngụy Trung nói báo ơn, có phải Hoa Liên đã nói chuyện ở Hạc thành cho Ngụy Trung hay không, cho nên lão có ý tốt thả người ra, có thể là như vậy.

"Ai biết được."

"Sư tỷ, chúng ta đi về phía nam, sau đó đi quanh một vòng, xem tên thổ phỉ xui xẻo nào sẽ gặp phải chúng ta."

"Được."

Một cuộc đối thoại thật xấu xa, việc này đối với thổ phỉ mà nói, chính là một loại sỉ nhục.

Phủ Thiên.

Tâm trạng của Từ Chi Chí gần đây không được tốt lắm, hắn ta luôn cảm thấy có người đang theo dõi mình.

Trước đây, hắn ta cũng không chú ý đến chuyện này, nhưng có một lần, khi hắn ta và một đám người ngủ trong một ngôi miếu hoang, thì hắn ta đột nhiên phát hiện trong lòng bàn tay có một mảnh giấy nhỏ.

【Ngươi bị theo dõi 】

Bốn từ đơn giản này khiến hắn kinh hãi đến mức toát mồ hôi lạnh.

Bị theo dõi? Sao có thể.

Ta đã trốn kĩ đến như vậy, vẫn có thể bị phát hiện sao?

Ngay sau đó, hắn ta nhận ra, người đưa tờ giấy này cho hắn ta nhất định chính là Xuân Thu Lão Đạo, xuất hiện mà thần không biết quỷ không hay, trừ lão ra còn có thể là ai.

Lão biết ta đang tìm lão.

Xuân Thu Lão Đạo rốt cuộc là ai?

Tuy rằng rất muốn biết, nhưng sau khi cân nhắc, Từ Chi Chí không tìm kiếm đối phương nữa, mà hoàn toàn trở thành một tên ăn mày, cho dù là lối sống, thói quen đều không có gì khác với ăn mày.

Cho dù tạm thời không tìm Xuân Thu Lão Đạo nữa, nhưng hắn ta muốn biết, người theo dõi hắn ta rốt cuộc ở đâu.

Lúc này, tại Hoài Châu.

Một ông lão đang vác cuốc đột nhiên phát hiện một con sói to đang chạy về phía lão, nhưng còn có hai người đang cưỡi trên người nó, chuyện kỳ quái này dọa ông lão ngây người.

Từ trước đến nay ông ta chưa bao giờ gặp trường hợp như này.

Nếu không phải nhìn thấy có người cưỡi trên sói, thì ông ta sớm đã nhấc cuốc chạy té khói rồi.

Nhưng…

Ông lão phát hiện đối phương vẫn tiếp tục chạy về phía mình, khiến ông ta sợ toát mồ hôi.

Trong đầu xuất hiện rất nhiều ý nghĩ đáng sợ.

Chẳng lẽ là con sói này đã đói bụng, đúng lúc nhìn thấy ông ta xuất hiện ở đây, muốn đến nuốt trọn ông ta trong một lần, lấp đầy bụng?

Nơi đồng nội hoang vu, nếu ông ta bị ăn thịt thì cũng chẳng có ai biết, huống chi người có thể cưỡi sói có thể là người thường được sao, cho dù có người phát hiện cũng không ai dám lo chuyện bao đồng.

"Ông lão, xin dừng bước." Lâm Phàm hô.

Nghe vậy, ông lão co cẳng bỏ chạy, đừng cho rằng ông ta tuổi đã cao, nhưng tốc độ chạy lại không hề chậm.

"Sư tỷ, việc này…" Lâm Phàm xấu hổ.

Ngô Thanh Thu cười nói: "Sư đệ, chúng ta đang cưỡi Xám Xám, người ta nhìn thấy có sói, sao mà không sợ được."

"Xám Xám, đuổi theo đi." Lâm Phàm nói.

Động tác của Xám Xám linh hoạt, tốc độ cực nhanh, lúc chạy, tiếng gió phần phật bên tai, trong nháy mắt đã đuổi kịp, chặn đường ông cụ.

"Hảo hán tha mạng, nữ hiệp tha mạng, cụ sói tha mạng với."

Ông lão cúi đầu vái lạy, dập đầu ngay tại chỗ.

Lâm Phàm bất đắc dĩ nói: "Lão bá không cần sợ hãi, chúng ta chỉ muốn hỏi chuyện mà thôi."

Ông lão chậm rãi ngẩng đầu, thấy đối phương cũng không có ý định muốn ăn mình, mới hít lại một hơi, sau đó từ từ đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối.

"Làm ta sợ muốn chết, còn tưởng rằng nó muốn ăn ta."

"Xin hỏi quanh đây có tung tích của thổ phỉ không?" Lâm Phàm hỏi.

Ông lão kinh ngạc nhìn hai người, không hiểu tại sao đối phương lại muốn hỏi tung tích của thổ phỉ, đột nhiên, ông ta lại hơi hoảng, không phải là tới gia nhập thổ phỉ đó chứ.

Lâm Phàm liếc mắt một cái lập tức nhận ra ông lão hình như hiểu lầm hắn.

"Lão yên tâm, chúng ta là đệ tử Chính Đạo tông, hôm nay cùng sư tỷ đi diệt thổ phỉ." Giọng điệu của Lâm Phàm ôn hòa, cố gắng để cho ông ta cảm nhận được thiện ý của bọn họ.

Đương nhiên, hắn không thể nói với ông ta, ta và sư tỷ ra ngoài tìm thổ phỉ chỉ để giải trí mà thôi.

Cách nói như vậy không đúng lắm, hơi lỗ mãng.

"Có, cách đây tám mươi dặm có ngọn núi, trên núi có một đám thổ phỉ, không chuyện ác nào không làm, đốt giết đánh cướp làm không thiếu việc nào, dân chúng và đội buôn đều rất giận dữ." Lúc ông ta nói đến đám thổ phỉ này trên mặt cũng có chút tức giận.

Lâm Phàm kinh ngạc nói: "Thổ phỉ hung tàn như vậy, sao lại không bị tiêu diệt, ta nhớ Chính Đạo tông luôn có nhiệm vụ tiêu diệt thổ phỉ hung tàn cơ mà."

"Ừm, đúng là như vậy." Ngô Thanh Thu cũng đáp.

Ông lão nói: "Không rõ lắm, nhưng nghe nói đám thổ phỉ đó hình như là đổi thủ lĩnh, trước kia cũng chỉ cướp vặt này nọ, nhưng sau này lại trở nên hung hãn, hơn nữa còn lôi kéo rất nhiều thổ phỉ khác, bây giờ đã trở nên rất lớn mạnh rồi."

Lâm Phàm và sư tỷ nhìn nhau, cảm giác có vấn đề.

Theo lý mà nói, với tình hình hiện tại thì khó có thể giải quyết hết toàn bộ thổ phỉ, cho dù giải quyết được nơi này, vẫn luôn còn những kẻ khác trở thành thổ phỉ, nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù sao nơi này cũng là Hoài Châu, thổ phỉ nào dám hoành hành.

Chương 249 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!