Lâm Phàm mỉm cười, nhìn mấy bóng người đang thong thả đi tới, trong đó vị nam tử dẫn đầu có khí chất phi phàm, cả người tản ra một loại khí tràng đặc thù.
Liễu Nhập Thế kéo Lâm Phàm sang một bên nói: "Vài vị kia sư huynh của ta ở Bách Cương tông, vị dẫn đầu đó là trưởng lão của chúng ta Lý trưởng lão Lý Xương Vận.”
Nghe được tên ‘Lý Xương Vận’ này, trong lòng Lâm Phàm vui vẻ, nhưng vẫn duy trì bình tĩnh như cũ, nhìn không ra bất kỳ điều gì khác thường.
“Liễu huynh, chúng ta vừa đi vừa nói, đã lâu không thấy, thật là hoài niệm.”
Nếu lúc trước gặp được Liễu Nhập Thế, nhiều nhất Lâm Phàm cũng chỉ nói chuyện phiếm vài câu với hắn ta, sau đó vẫy vẫy tay, cứ vậy mà tạm biệt, đường ai nấy đi, nhưng bây giờ không cần nói gì cả, đồng hương gặp nhau nước mắt lưng tròng.
Liễu Nhập Thế ngươi chính là hảo hữu mà Lâm Phàm ta gặp được bên ngoài.
Cho dù mục đích của ta là đánh chết trưởng lão tông môn các ngươi.
Không có ý gì khác.
Hai người đi song song với nhau.
Lúc trước Liễu Nhập Thế cho rằng Lâm Phàm người này rất không tầm thường, cố tình kết cái thiện duyên, tương lai gặp nhau cũng có giao tình tốt.
Quả nhiên.
Giống như hắn ta nghĩ.
Lâm huynh trở thành đệ tử Chính Đạo tông, mà hắn ta trở thành đệ tử Bách Cương tông, chờ tương lai có cơ hội nhờ Lâm huynh giúp đỡ giới thiệu, vậy không phải có thể quen biết người của Chính Đạo tông sao.
Địa vị của hắn ta ở Bách Cương tông cũng không cao, tu vi có chút yếu.
Bởi vậy khắp nơi đều phải nghe theo sắp xếp của các sư huynh, giống hệt như trở thành tuỳ tùng.
Nếu ở thành Hà Tân thì đây là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra, nhưng không có cách nào, tiến vào sơn môn chính là như vậy, không quan tâm gia thế ngươi ra sao, hết thảy đều nói chuyện bằng thực lực.
Lâm Phàm đã sớm ghi tạc dung mạo Lý Xương Vận ở trong lòng.
Đồng thời bên đánh bên gõ, muốn từ chỗ Liễu Nhập Thế biết được vị trưởng lão kia của hắn ta tiếp theo muốn làm gì, lại muốn đi đâu, muốn nhìn thử xem có cơ hội ra tay một mình hay không.
Quán rượu.
Lâm Phàm và Liễu Nhập Thế uống rượu, trò chuyện một vài việc vặt. Trong lúc này, những sư huynh đó của hắn ta có tới tham gia một lát, chỉ là khi biết Lâm Phàm là đệ tử Chính Đạo tông mới nhập môn chưa được mấy năm thì không hứng thú lắm, lại vội vàng rời đi.
Trong suy nghĩ của bọn họ, người vào sơn môn chưa được mấy năm thì có thể làm gì chứ.
Nhiều nhất cũng chỉ giống như Liễu sư đệ mà thôi.
Không đáng kết giao.
Người bọn họ kết giao đều là cao thủ, hơn nữa phải là đệ tử nội môn, chỉ có nội môn mới đủ tư cách cùng ngồi cùng ăn với bọn họ, loại không khí lựa người kết giao này rất phổ biến trong Bách Cương tông.
Liễu Nhập Thế nhìn thấy hành vi của các sư huynh, cũng rất bất đắc dĩ, hắn ta cũng không biết nên nói gì cho tốt, hắn ta ở trong Bách Cương tông đã lâu như vậy.
Cũng biết đây là không khí gì.
“Liễu huynh, khi nào các ngươi chuẩn bị về sơn môn?” Lâm Phàm hỏi.
“Ăn cơm xong rồi chuẩn bị về sơn môn.”
“Ồ.”
Trong đầu Lâm Phàm toàn suy nghĩ, rốt cuộc nên dùng biện pháp gì mới có thể gọi Lý Xương Vận ra ngoài một mình, chỉ cần gọi ông ta ra được thì lập tức có thể giải quyết.
Sau đó, Lâm Phàm và Liễu Nhập Thế lại tùy ý nói chuyện với nhau.
Sau một hồi.
Liễu Nhập Thế tạm biệt Lâm Phàm, rời đi với đám đồng môn.
Lâm Phàm nhìn bóng lưng rời đi của bọn họ, trầm tư một lát, ngẫm nghĩ, liền đi theo ở phía sau, nhưng trước sau vẫn duy trì một khoảng cách.
…
“Liễu Nhập Thế.” Lý Xương Vận thân là trưởng lão, bá đạo uy vũ, khí chất phi phàm, có loại phong phạm của người ở lâu trên địa vị cao.
“Đệ tử có mặt.”
Liễu Nhập Thế rất cung kính, không biết trưởng lão tìm hắn ta có chuyện gì.
“Người lúc nãy là ai?”
“Bẩm trưởng lão, hắn đã từng là một vị bạn tốt của ta, hiện tại là đệ tử Chính Đạo tông.”
“Ồ.”
Sau khi Lý Xương Vận đơn giản đáp lại một tiếng thì không hỏi han gì thêm, Liễu Nhập Thế cũng thành thật theo đội ngũ xuất phát về phía sơn môn.
Phương xa.
Lâm Phàm che giấu hơi thở của bản thân, đứng xa xa nhìn đội ngũ bên kia rồi cúi đầu trầm tư, sau đó trước mắt sáng ngời, lập tức nghĩ đến một vài biện pháp.
Hắn nhặt một ít đá từ trên mặt đất, vận chuyển kình đạo, đẩy kình đạo vào bên trong cục đá.
Cánh tay vung lên!
Vút!
Vút!
Đá phá không mà đi.
Mấy cục đá ẩn chứa kình đạo này sẽ không gây nguy hiểm tới mạng người, nhưng…
Liễu Nhập Thế nghĩ tới những lời mà trưởng lão nói với hắn ta, rốt cuộc muốn biết cái gì, hoặc là nói quen biết với đệ tử Chính Đạo tông có vấn đề gì hay không.
Mấy chuyện này hắn ta đều phải nghĩ, lúc từng ở thành Hà Tân hắn ta thường xuyên tự hỏi một chút việc, không ngừng suy nghĩ có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề.
Nhưng mà vào lúc này.
Tiếng xé gió truyền đến.
Liễu Nhập Thế ngẩng đầu nhìn về phía bên cạnh, lập tức đồng tử đột nhiên phóng to, lạch cạch một tiếng, đá đập trúng đầu, hôn mê ngã xuống đất.
Trái lại Lý Xương Vận giơ tay bắt lấy đá, phát hiện các đệ tử đều té xỉu trên mặt đất, nhìn về phía phương xa, trong rừng rậm âm u có một bóng người đang đứng.
Bởi vì nguyên nhân ánh sáng, căn bản không thấy rõ mặt Lâm Phàm.
“Tìm chết.”
Lý Xương Vận động chân bước một bước, nhanh chóng đánh về phía Lâm Phàm với tốc độ cực nhanh.
Lâm Phàm xoay người liền chạy, nơi này không thích hợp chiến đấu, để phòng ngừa có người nhìn thấy, hoặc những tên hôn mê đó đột nhiên tỉnh lại rồi nhìn thấy mặt hắn, vậy tình huống sẽ trở nên hơi khó giải thích.
“Đứng lại cho ta, đừng chạy.” Lý Xương Vận đuổi sát sau đó, tức giận quát lớn, hắn ta không biết đối phương là ai, nhưng dám can đảm ở địa bàn Bách Cương tông tập kích ông ta, quả thực chính là tìm chết.
Lâm Phàm không nhiều lời vô nghĩa thêm câu nào, thẳng tắp đi về trước, tốc độ không ngừng nhanh hơn, cũng không phải để cho Lý Xương Vận đuổi theo.
Lúc này.
Lý Xương Vận rất bực bội, tên này rốt cuộc là ai, lại có mục đích gì.
Dần dần.
Lâm Phàm phát hiện cảnh vật chung quanh không tệ, đã rời xa vị trí lúc nãy, thong thả dừng bước chân lại, sau đó dừng trên một hòn đá được khảm trong bùn đất ở nơi đấy.
Chương 255 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]