Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 285: CHƯƠNG 285: TÌNH THẾ THĂNG CẤP (1)

Nếu đã như thế.

Lâm Phàm thở dài một tiếng: “Đâu cần phải như vậy chứ, ta hỏi ngươi, ngươi có phải do hội Quốc Sư Đại Càn phái tới, móc Long Cốt viên mãn là để tu luyện hay không?”

Quỷ Ảnh vẫn như thế, anh mắt vẫn rất dữ tợn.

Cho dù bị Lâm Phàm tóm được, nhưng hắn ta vẫn không hề lộ ra sắc mặt hoảng sợ không yên.

“Ngươi không nói cũng không sao, ta chỉ là thuận miệng hỏi mà thôi.” Lâm Phàm rất bình thản, nhẹ giọng hỏi, không dùng bất kỳ công cụ nào để tra tấn đối phương. Không phải hắn không muốn, mà hắn hy vọng có thể dùng phương pháp nhẹ nhàng để đối phương mở lòng ra.

Quỷ Ảnh vẫn tức giận nhìn Lâm Phàm.

Đôi mắt tràn ngập tơ máu, khiến người ta cảm thấy hắn ta nóng lòng muốn một phát nuốt chưởng Lâm Phàm vậy.

“Ngươi tên là gì?”

“Đừng lãng phí thời gian nữa, ta sẽ không nói gì hết.”

“Ngươi nói hơi sớm rồi.”

Lâm Phàm đứng dậy, dưới ánh mắt sợ hãi của Lưu Tường Lâm, thấy hắn một chân quét ngang, giáng một đòn mạnh vào cổ của Quỷ Ảnh. Một tiếng răng rắc vang lên, cần cổ bị gãy, tiếng gãy khiến cho Lưu Tường Lâm nghe thấy toàn thân ngứa ran.

“Lâm thiếu hiệp, đây không phải là thẩm vấn sao?” Lưu Tường Lâm đã ngẩn người, mặt mày kinh ngạc nhìn lấy Lâm Phàm.

Không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Theo lý thuyết, ở đây có đầy đủ công cụ, đáng lẽ ra thẩm vấn đường hoàng mới đúng.

Hiện giờ đến thẩm vấn cũng không thèm mà đã một chân đá chết người ta, đúng là có chút ngoài sức tưởng tượng của hắn ta.

Lâm Phàm bình tĩnh nói: “Không cần thẩm vấn, đối phương rất cứng miệng, không thẩm vấn được gì cả, cuối cùng cũng chỉ là lãng phí thời gian mà thôi.”

Lưu Tường Lâm suy nghĩ kỹ càng rồi gật đầu, cảm thấy hình như hơi có lý.

“Lâm thiếu hiệp, đã muộn rồi, hay là nghỉ ngơi ở đây đi thấy thế nào?” Lưu Tường Lâm muốn lôi kéo Lâm Phàm, mặc dù không có việc gì phải nhờ đối phương giúp đỡ cả, nhưng kết bạn cũng là một lựa chọn không tồi.

Lâm Phàm nói: “Cám ơn Lưu quán chủ, ta còn có việc nên không làm phiền, tạm biệt.”

Hắn chắp tay tạm biệt, sư tỷ vẫn còn đang ở nhà trọ đợi hắn, đâu nào có thể ở lại đây, còn về thi thể sẽ do Lưu quán chủ giải quyết.

“Lâm thiếu hiệp đi từ từ.”

Lưu Tường Lâm nhìn thi thể của Quỷ Ảnh, lại nhìn sàn nhà đầy máu, cuối cùng nhìn lấy những dụng cụ tra tấn mới tinh chưa từng sử dụng đó, như thể chìm vào trong ký ức nào đó vậy.

Những món đồ chơi này hình như từ lúc mua về đều chưa từng được sử dụng.

Tối đa cũng chỉ làm đồ trang trí mà thôi.

“Ôi!”

Lưu Tường Lâm lắc đầu, không lo lắng nhiều rồi xoay người rời khỏi, còn thi thể ở đây thì đợi sáng mai dọn dẹp vậy.

Sáng sớm!

“Sư tỷ, chúng ta có thể quay về sơn môn rồi.” Lâm Phàm vừa ăn cháo vừa nhẹ giọng nói.

“Không đợi sao?”

“Đã đợi được rồi, tối qua đã được giải quyết, đúng như ta đã đoán, tối qua ta đã đánh chết Quỷ Ảnh vốn ám sát quán chủ của võ quán Tường Lâm.”

Lâm Phàm rất bình tình, nói những chuyện này với sư tỷ chính là muốn cho sư tỷ biết được, tất cả suy đoán của ta đều đúng, chờ đợi ở đây là phương pháp tuyệt vời.

Hơi lật lại một ván.

Ngô Thanh Thu mỉm cười, nụ cười rất đẹp, đâu thể nào không biết suy nghĩ của sư đệ.

“Sư đệ, đúng là lợi hại quá mà.”

“Vẫn ổn.”

Khi đến lúc cần khen ngợi thì Ngô Thanh Thu sẽ không bao giờ keo kiệt.

Lâm Phàm bình tĩnh đón nhận lời khen ngợi.

Phủ Thiên.

Từ Chi Chí gia nhập Cái Bang, đạt được địa vị cũng không thấp, xem như là đã làm đến địa vị của một tiểu đầu mục, trên người đeo năm cái túi, thường được gọi là trưởng lão năm túi và có một số ăn mày đi theo phía sau.

Trông có vẻ như đi ăn xin bên đường, nhưng thực ra là luôn quan sát xung quanh, kể từ lần đó được nhắc nhở, hắn ta luôn cảnh giác, muốn tóm được những kẻ theo dõi mình.

Lúc này, hắn ta nhung nhớ phu nhân và con cái.

Cũng không biết họ như thế nào.

Ở trong Chính Đạo tông có lẽ vẫn an toàn, hắn ta chỉ muốn mau chóng tìm được Xuân Thu Lão Đạo, tìm ra vị trí của long mạch và nói tin tức này cho những đại nhân đó biết, sau đó sẽ trở về Chính Đạo tông để đoàn tụ với vợ con.

“Cẩu trưởng lão… Cẩu trưởng lão.”

Ngay vào lúc hắn ta đang nhớ vợ con thì bang chúng bên cạnh khẽ đẩy hắn ta, hắn ta định thần lại: “Chuyện gì?”

Giờ đây hắn ta đã thản nhiên chấp nhận cái tên Cẩu Đản này.

Hắn ta không muốn bị gọi là Cẩu trưởng lão, nhưng không muốn cũng không thể làm được gì, Từ gia đã phản bội hắn ta, máu mủ ruột thịt cũng không thể chống lại quyền thế, kể từ lúc đó trở đi, hắn ta đã từ bỏ cái họ ‘Từ’ này.

“Các huynh đệ đều đã đói rồi.”

Nhìn đám người xanh xao vàng vọt ở trước mặt, Từ Chi Chí thở dài trong lòng, trước tiên phải giải quyết cái vấn đề đói bụng rồi mới suy nghĩ những chuyện này.

“Đi theo ta.”

Hắn ta dẫn bang chúng đến cửa sau của một nhà hàng, phụ bếp ở đó có mối quan hệ khá tốt với hắn ta, chủ yếu cũng là do hắn ta đã thi hành một kế nhỏ, trở thành ân nhân cứu mạng của người phụ bếp này.

Vào một ngày nọ khi người phụ bếp tan ca về nhà.

Hắn ta sắp xếp một đám ăn mày xông tới đánh chặn cướp đồ, còn hắn ta thì dẫn theo bang chúng khác từ trên trời rơi xuống, giống như vị anh hùng cứu thế đến vậy, dùng phương pháp ngang ngược đánh đuổi đối phương.

Chính vì chuyện này, hai bên đã trở thành bạn với nhau.

Người phụ bếp đang đứng phụ việc ở bếp sau nhìn thấy Từ Chi Chí đến liền biết nên làm gì, đồ ăn cứu trợ cũng là thức ăn thừa do khách để lại, không được xem là đồ quý giá gì, nhưng nếu để chưởng quỹ biết được hắn ta đưa thức ăn cho ăn mày thì vẫn sẽ bị nói.

Chỉ có thể lén lút đưa cho.

Từ Chi Chí đang co ro trong góc để ăn đồ, bỗng nhiên, có một tờ giấy bị bóp thành một quả cầu không biết từ đâu đánh đến, lăn xuống chân của hắn ta.

Khi nhìn thấy vật này, hắn ta vội vàng nhặt lên, sau đó nhìn xung quanh, thấy không ai để ý thì thở phào nhẹ nhõm, cất quả cầu giấy vào trong tay áo rồi tiếp tục ăn đồ.

Chờ đến khi an toàn.

Lén lút mở tờ giấy ra.

[Giờ tý đến chòi hóng mát ở thành nam!]

Khi nhìn thấy nội dung này, Từ Chi Chí mừng rỡ trong lòng, cảm thấy điều này rất có thể chính là Xuân Thu Lão Đạo đang liên hệ với hắn ta.

Chương 285 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!