Lâm Phàm mỉm cười, nếu hắn tham gia thì chắc chắn có thể vụt lên nổi tiếng, nhưng hắn có cần nổi tiếng không?
Không cần.
“Sư tỷ, thôi ta không tham gia đâu.” Hắn xua tay từ chối.
“Sư đệ vẫn khiêm tốn như vậy.” Ngô Thanh Thu biết thực lực của Lâm Phàm, nếu hắn tham gia thì chắc chắn có thể đạt được thành tích rất tốt, nhưng nàng cũng biết sư đệ yêu thích khiêm tốn, tĩnh lặng, không thích tranh giành với người khác.
Lâm Phàm mỉm cười, sau đó xoa tay: “Để ta xem hôm nay sư tỷ lại chuẩn bị những món ngon gì nào.”
“Sư đệ, hiện giờ ngươi chính là đồ ham ăn.”
“Ta rất thích đồ ăn do sư tỷ chuẩn bị, đến bây giờ cũng không biết đã béo lên bao nhiêu rồi.”
Nghe sư đệ nói thế, Ngô Thanh Thu nở nụ cười rạng rỡ.
Đối với nàng mà nói, sư đệ thích là tốt rồi.
“Sư đệ, ta nghe một vị sư đệ nào đó nói lại, dưới chân núi có người bí ẩn thăm dò tên của ngươi, ngươi nghĩ sẽ là ai nhỉ?”
Lâm Phàm ngạc nhiên khi nghe thấy: “Có người thăm dò tên của ta ư?”
Suy nghĩ đầu tiên trong đầu của hắn chính là mình đã để lộ rồi.
Người ta đã tìm đến sơn môn rồi.
Trầm tư suy nghĩ.
Bên phía Hạc thành chắc chắn không thể nào.
Nếu nói là chuyện đã làm gần đây thì chỉ có giết chết Quỷ Ảnh ở Quảng Lăng thành, đó chính là nơi có khả năng để lộ thân phận của mình nhất.
Quên đi.
Không được người ta nhớ lấy chính là kẻ tài trí tầm thường.
Hơn nữa, trước đây hắn đều đang tu luyện, ai muốn tìm hắn chỉ có thể bước vào Chính Đạo tông, hoặc là cứ mãi canh gác ở dưới chân núi sơn môn, may ra có thể chờ được hắn.
“Có phải kẻ thù tìm đến cửa không?” Ngô Thanh Thu hỏi.
“Ừm, có thể là kẻ thù.” Lâm Phàm gật đầu, cười nói: “Không sao, thù hay không thù cũng chả sao, điều quan trọng là họ không tìm được ta.”
Ngô Thanh Thu không tiếp tục hỏi mà nhìn sư đệ ăn đồ ăn ngon.
…
Thời gian trôi nhanh.
Vài tháng trôi qua.
Kèm theo tiếng nhắc nhở.
【Nhắc nhở: Huyền Vũ võ kỹ lên cấp! 】
【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp một ngàn ba trăm lần! 】
【Nhận được: Điểm vạn năng +1300! 】
Đây đã thuộc về bạo kích bội số lớn, nếu là lúc trước, Lâm Phàm có thể sẽ phấn khích một thời gian, nhưng đến bây giờ hắn rất bình tĩnh, không tỏ ra phấn khích vì đã phát động bạo kích bội số lớn.
Rất bình tĩnh, hoàn toàn thuộc về hoạt động bình thường.
“Cuối cùng đã tu luyện xong Huyền Vũ Chân Công, nên rèn luyện Đệ Tứ Cốt thật tốt rồi, tu luyện đúng là một việc khó khăn.” Lâm Phàm cảm thán, nhìn lên bầu trời, thời gian cứ thế trôi qua vội vã, nhưng hắn tự cho rằng bản thân không hề lãng phí thời gian.
Mặc dù niềm vui rất nhỏ, nhưng đi kèm với việc cảnh giới không ngừng tăng lên thì càng có thể sống lâu hơn, khi những người khác đã trở thành chất dinh dưỡng của đất thì hắn vẫn có thể khoẻ mạnh đi đến trước mộ của đối phương, vui vẻ hỏi một câu.
Bên dưới có vui không?
Nghĩ thôi cũng cảm thấy rất vui vẻ rồi.
Lâm Phàm vận hành khẩu quyết của Trọng Thiên Đồ, rèn luyện Đệ Tứ Cốt.
Hiện giờ, hắn đã tu luyện rất vững chắc căn cơ cảnh giới của mình, ít có đối thủ.
Chính vào lúc này, Lâm Phàm nhạy cảm cảm thấy một động tĩnh rất nhẹ.
Hắn nhẹ nhàng liếc mắt nhìn qua, phát hiện ở đằng xa có một bóng người đang đứng đó.
Quan sát cẩn thận.
Rõ ràng chính là trưởng lão Trần Hư, với tu vi của trưởng lão, ở khoảng cách xa như vậy, hắn đương nhiên sẽ không thể nào phát hiện ra, nhưng khi cảnh giới tăng lên, hắn đã có thể dễ dàng cảm nhận được tung tích của đối phương.
Kỳ lạ, Trần Hư trưởng lão lén lút nhìn trộm mình như thế để làm gì?
Đã có một khoảng thời gian không bị đối phương nhìn trộm rồi, bây giờ hắn ta đột nhiên xuất hiện, lại khiến cho Lâm Phàm hơi thắc mắc.
Hắn ngừng rèn luyện Long Cốt, quay người sang nhìn Trần Hư trưởng lão ở đằng xa.
Trần Hư biết được Lâm Phàm đã phát hiện ra mình nên cũng không trốn tránh, mà khẽ kiễng ngón chân lên, thân nhẹ như chim én từ đằng xa bay tới, chậm rãi đáp xuống trước mặt Lâm Phàm.
“Đang tu luyện hử?” Trần Hư hỏi.
“Đệ tử Lâm Phàm bái kiến trưởng lão, đệ tử đang tu luyện, không biết trưởng lão đến nên xin trưởng lão đừng trách.” Lâm Phàm kính cẩn nói.
Trần Hư nhìn Lâm Phàm với anh mắt hơi quái lạ.
“Ngươi đang che giấu chứ gì?” Trần Hư hỏi, giọng điệu rất bình tĩnh, nhưng ai cũng có thể nghe ra Trần Hư trưởng lão rất khiếp sợ.
Nghe thấy những lời Trần trưởng lão nói, Lâm Phàm trong lòng kinh ngạc, tưởng chừng như nghe nhầm vậy.
Bị phát hiện rồi sao?
“Tại sao trưởng lão lại nói vậy?” Lâm Phàm không phải sợ bị người ta phát hiện thực lực mà là bản thân hắn đã che giấu kỹ càng như thế, lại bị trưởng lão nhận ra, không thể không nói trưởng lão không hổ danh là trưởng lão, đến chuyện này cũng không thể che giấu được.
Nhưng những gì Trần Hư nói tiếp lại khiến cho Lâm Phàm thở phào nhẹ nhõm.
“Ta thấy ngươi một mực tu luyện nhưng lại không hề tham gia luận võ sơn môn, chắc chắn là muốn âm thầm tu luyện, rồi vụt lên tỏa sáng. Hiện giờ ngươi đã tu luyện đến trình độ nào rồi? Ngươi vào tông nhiều năm, có lẽ đã hoàn thành Đệ Nhất Cốt rồi nhỉ.”
Đệ Nhất Cốt?
Nghe thấy lời nói này của Trần trưởng lão.
Lâm Phàm ngạc nhiên nhìn hắn ta, rõ ràng không ngờ được đối phương lại nghĩ hắn đang rèn luyện Đệ Nhất Cốt, xem ra tầm nhìn của trưởng lão vẫn chưa đạt đến mức độ đó.
Lẽ ra nên mạnh dạn suy nghĩ theo hướng cao hơn.
“Xin trả lời trưởng lão, việc rèn luyện Long Cốt cũng được xem là có tiến triển.” Lâm Phàm khiêm tốn nói.
“Ừm, hãy tu luyện chăm chỉ, ta rất tin tưởng vào ngươi, nếu ngươi cho rằng bản thân có tiền năng thì nhất định phải tôi luyện Long Cốt đến cùng, nó sẽ giúp ích rất nhiều cho sự tiến bộ trong tương lai của ngươi.”
“Cám ơn lời khuyên bảo của trưởng lão, đệ tử biết rồi.” Lâm Phàm vô cùng kính cẩn.
Trần Hư rất hài lòng gật đầu: “Ta đã từng nói về ngươi với sư tỷ, nhưng nàng ta vẫn không tin, bản trưởng lão rất tin tưởng ngươi, hy vọng ngươi có thể tiến xa hơn. Nào, bình đan dược này ngươi giữ lấy, chuyên dùng để rèn luyện Đệ Nhất Cốt, chúng ta yêu cầu không cao, chỉ cần rèn luyện Đệ Nhất Cốt đến màu đỏ là được rồi.”
Sau đó thấy Trần Hư lấy một bình ngọc ra từ trong ngực rồi đưa cho Lâm Phàm.
Chương 287 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]