Họ có chút nghi ngờ, dường như sợ Lâm Phàm về sau không phụng dưỡng họ.
Lâm Phàm đi ra thì nhìn thấy ba vị trưởng lão.
"Trưởng lão, sao các ngài lại đến đây?"
Trần Hư cười nói: "Thanh Thu sinh con, sao chúng ta có thể không đến."
"Đa tạ các vị trưởng lão quan tâm, sư tỷ và đứa nhỏ vừa mới nghỉ ngơi. Chờ khi họ khỏe hơn, ta chắc chắn ôm đứa nhỏ đến cho các trưởng lão xem." Lâm Phàm nói.
"Đứa nhỏ tên gì?" Trần Hư hỏi.
"Lâm Hồng Minh."
"Ừ, tên hay, thật sự không tệ, hy vọng mai sau đứa nhỏ này cũng có thể lợi hại giống như ngươi." Trần Hư hơi tham, có thể có đệ tử như Lâm Phàm, còn muốn con hắn ưu tú như hắn, thật sự quá tham.
Lâm Phàm cười cười, đương nhiên hắn cũng mong thế, dù sao không có phụ thân nào không mong con thành tài.
Trần Hư giống như nghĩ đến cái gì: "Ta đi bắt một con dã thú cho đứa nhỏ, nghe nói sữa của báo ngũ sắc vô cùng bổ, rất có lợi với trẻ nhỏ, có thể cường thân kiện thể, vững chắc gân cốt."
"Đa tạ trưởng lão." Lâm Phàm cảm kích nói.
Hắn vô cùng tôn trọng ba vị trưởng lão, ba vị này đối xử với đệ tử quả thật là không thể chê được.
"Tạ cái gì, đứa nhỏ này đang ở Chính Đạo tông, thì chính là người của Chính Đạo tông chúng ta. Ta thân là trưởng lão, sao có thể không quan tâm." Trần Hư cười.
Sau khi nói chuyện một lúc, ba vị trưởng lão rời khỏi.
Trên đường.
"Sư huynh, Ngô sư đệ trên trời có linh, cũng có thể yên tâm rồi."
"Đúng vậy đó."
Người bọn họ nói đến chính là phụ thân của Ngô Thanh Thu, cũng là sư đệ của họ, cũng từng là nhân tài của Chính Đạo tông. Chỉ là xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hắn ta vì cứu bọn họ mà chết, để lại đứa nhỏ Ngô Thanh Thu này.
Lúc này, một đoàn xe lạ đi đến cửa sơn môn Chính Đạo tông.
Một người đàn ông trung niên ôm quyền nói: "Tại hạ là Tần Nhạc của Võ đường, đến để tặng lễ vật chúc mừng cho Lâm Phàm với danh nghĩa của Ngụy công, làm phiền thông báo một tiếng."
Từng chiếc xe ngựa được xếp đầy rương.
Đếm kỹ, đủ ba chiếc xe ngựa.
Ngụy Trung và Lâm Phàm vẫn luôn thư từ qua lại, biết được vợ Lâm Phàm đã mang thai, nắm đúng thời gian, cho người đưa lễ vật chúc mừng đến. Vị Tần Nhạc này chính là giáo quan của Võ đường, lão không để cho người của Yêu đường đến tặng, nguyên nhân là do người của Yêu đường quá xấu xí, dữ tợn, sợ sẽ dọa đến người khác.
"Xin chờ một chút." Đệ tử canh giữ sơn môn vội vàng rời đi bẩm báo.
Tần Nhạc đang chờ đợi.
Theo sau là một chiếc xe ngựa chạy từ xa đến.
Vương Bảo Phong nắm tay phu nhân, ôm con trong lòng, đến thăm Lâm Phàm và Ngô Thanh Thu.
Khi đi đến sơn môn, Vương Bảo Phong khá tò mò khi thấy một đoàn xe này, nên đã nhìn Tần Nhạc thêm vài lần.
Tần Nhạc cảm giác được ánh mắt của Vương Bảo Phong, mặt không đổi sắc nhìn lại.
"Ngươi nhìn gì?"
"Sao ngươi biết ta nhìn ngươi?"
"Ngươi nhìn ta, sao ta lại không biết ngươi nhìn gì."
Tô Tú Phương nói khẽ: "Phu quân, ngươi đừng gây thêm chuyện, chúng ta đến đây để gặp Lâm huynh đệ."
"Ừm, ta biết." Vương Bảo Phong gật đầu, không ngờ lại tiếp tục trao đổi với Tần Nhạc.
Tần Nhạc nói: "Các ngươi quen Lâm Phàm?"
Vương Bảo Phong nhìn người kia: "Ngươi cũng quen?"
"Đúng, Ngụy công nhà ta và Lâm Phàm là bạn cũ."
"Ngụy công? Ngươi đang nói đến Ngụy Trung?"
"Đúng…" Tần Nhạc nhíu mày. Tu vi của tên trước mắt này rất yếu, mà lại dám gọi thẳng tên của Ngụy công, điều này làm Tần Nhạc có chút không vui.
Vương Bảo Phong thấy đối phương nhíu mày, biết việc gọi thẳng tên Ngụy Trung khiến đối phương khó chịu, nhưng hắn ta ho nhẹ một tiếng, nói: "Ta và Lâm Phàm là huynh đệ tốt, đây là con gái nuôi của hắn, chúng ta nghe nói đệ muội đã sinh con, nên cố ý đến thăm. Ngươi phụng mệnh đến để tặng quà phải không?"
"Phải." Thái độ của Tần Nhạc đã tốt trở lại, chủ yếu là vì Vương Bảo Phong nói ra mối quan hệ với Lâm Phàm, nên Tần Nhạc cũng không có ý kiến gì.
Quan hệ của Ngụy công và Lâm Phàm rất tốt, xem như là đối tác chiến lược, không ai được phép châm ngòi mối quan hệ.
"Ngươi đứng ở đây làm gì?" Vương Bảo Phong hỏi.
Tần Nhạc nói: "Đã nhờ đệ tử của Chính Đạo tông đi thông báo, đợi hồi âm."
"Ồ, vậy ngươi đợi đi, bọn ta vào trước."
Vương Bảo Phong vẫy tay với Tần Nhạc, rồi dẫn cả nhà đi vào Chính Đạo tông.
Tần Nhạc nhìn bóng lưng người kia rời đi, lập tức cũng biết đối phương không nói dối.
Xem ra quan hệ giữa người kia và Lâm Phàm rất tốt, người của Chính Đạo tông đều biết hắn ta, may mà vừa rồi không nổi giận, nếu không việc này sẽ thật sự khó giải thích.
"Lâm huynh, vui chứ?" Vương Bảo Phong và Lâm Phàm nói chuyện với nhau, Tô phu nhân và đứa trẻ mang theo đang ở trong phòng trò chuyện với Ngô Thanh Thu, sau khi phụ nữ có con, cũng đã có chủ đề chung, nói chuyện mười câu thì phải đến tám câu không rời khỏi con cái.
Lâm Phàm cười nói: "Nói thừa, có thể không vui sao."
"Vừa rồi ở bên ngoài ta gặp được người của Ngụy Trung phái đến, hình như là đến tặng lễ vật chúc mừng."
"Thế à, thật có lòng. Ở trong thư, ta từng nói chuyện này với Ngụy Trung, không ngờ đối phương lại vẫn nhớ trong lòng."
Lúc này, đệ tử dẫn Tần Nhạc đến.
"Lâm sư huynh, vị này tới đây tìm ngươi."
"Ừ, biết rồi, cảm ơn." Lâm Phàm trả lời.
Tần Nhạc đi đến trước mặt Lâm Phàm, ôm quyền nói: "Tại hạ là Tần Nhạc, nhân danh Ngụy công, đặc biệt đến để đưa lễ vật chúc mừng."
"Giáo quan của Võ đường – Tần Nhạc, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Ngụy huynh thật khách sáo, không ngờ vẫn nhớ rõ chuyện này."
"Ngụy công vẫn luôn ghi nhớ chuyện của Lâm huynh ở trong lòng, còn đặc biệt ra lệnh cho ta đưa lễ vật chúc mừng đến, xin hãy nhận lấy." Tần Nhạc không nhìn thấu được Lâm Phàm, trong lòng ông ta rất kinh ngạc, một người trẻ tuổi lại có thực lực như vậy, thật sự đáng ngạc nhiên.
Lâm Phàm không khách khí.
Gần đây Ngụy Trung đã sống rất thoải mái.
Sự nhượng bộ và cầu hòa của phái Bảo Hoàng đã cho Ngụy Trung nhiều chỗ để phát triển hơn. Lão đã chuẩn bị rất nhiều lương thảo, cũng đã mưu lược khi nào thì giành lại đất đai bị mất rồi.
"Được, đa tạ ý tốt của Ngụy huynh, vậy ta sẽ nhận, Vương huynh, ngươi đi Ninh Thành an bài một chút, vừa vặn giúp Tần giáo quan đón gió tẩy trần." Lâm Phàm nói.
Chương 388 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]