Xám Xám gặp phải tiểu chủ nhân không dám phản kháng, ngay cả nhe răng cũng không dám, chỉ đành ngoan ngoãn lấy lòng.
Ngô Thanh Thu ngồi trên mặt đất nói: “Gần đây ta nghe một vài sư đệ nói, hiện tại Thánh Nữ giáo trên giang hồ đang phát triển mạnh mẽ, khống chế rất nhiều tài nguyên, đợt trước Thánh Nữ giáo tổ chức một bữa tiệc rượu, vé vào bị đẩy lên tận một vạn lượng một tấm.”
Lâm Phàm đang ăn cơm nghe sư tỷ nói vậy, vẻ mặt thản nhiên như không nhưng thực ra trong lòng vô cùng kinh ngạc.
Quả nhiên, nữ nhân kiếm tiền thật dễ. Mẹ kiếp, quân theo đuổi gái mù quáng là thứ ngu ngốc nhất.
Chẳng hiểu sao hắn nghĩ tới một phương pháp kiếm tiền kiểu mới.
Một vạn lượng một vé vào tiệc, nếu như ta dẫn các ngươi đến gần sờ tay thánh nữ Thánh Nữ giáo, sờ một lượt một vạn lượng, “đào hang” một lần mười vạn lượng, có lẽ sẽ không ai từ chối nhỉ.
Không khéo đoàn người này phải xếp hàng đến tận Chính Đạo tông mất.
“Sư đệ, đang nghĩ gì mà cười như vậy?” Ngô Thanh Thu thấy sư đệ cười vui vẻ thì rất tò mò, không biết sư đệ đang nghĩ cái gì.
Lâm Phàm lấy lại tinh thần đáp: “Không có gì, chỉ nghĩ đến một vài chuyện mà thôi.”
Hồng Minh chạy tới, muốn sà vào trong lồng ngực Lâm Phàm, Lâm Phàm giang tay ôm hắn vào trong ngực, vuốt ve cái đầu nhỏ của hắn, Lâm Phàm không rành việc dạy dỗ hài tử, hết thảy đều do sư tỷ phụ trách.
“Sư tỷ, mấy ngày này không được dẫn con rời sơn môn, bây giờ bên ngoài không an toàn, đang có rất nhiều cao thủ lánh đời xuất hiện.” Lâm Phàm nói.
“Ừ, ta biết.”
Không bao lâu, trời đột nhiên tối sầm.
Lâm Phàm ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra một con ưng lớn bay tới, con ưng lớn sớm đã quen thuộc chỗ này, đảo quanh một vòng rồi chậm rãi đậu xuống.
“Sư đệ, ngươi có việc bận thì làm, ta dẫn hài tử về.” Sư tỷ thu dọn đồ đạc, sau đó ôm hài tử rời đi.
Lâm Phàm nhìn theo các nàng rời đi, sau đó lấy thư từ chỗ con ưng lớn.
Mở bức thư ra, xem cẩn thận.
Nội dung bức thư rất đơn giản, lúc trước Ngụy Trung muốn phát động tiến công Giang Châu thu hồi đất bị mất, nhưng sau đó dự định bị phá hỏng, chủ yếu do có cao thủ ẩn thế xuất hiện làm rối loạn trình tự của lão.
Ngụy Trung nhắc tới Thánh Nữ giáo, sau đó nhắc tới Thiên Ma Mỗ Mỗ, từ trong nội dung thư có thể thấy, Ngụy Trung đang lo lắng về sự xuất hiện của Thiên Ma Mỗ Mỗ. Tuyệt học đối phương tu luyện có chút âm tà, là phương thức tu luyện khiến người người căm giận.
Trong đó Ngụy Trung còn nhắc tới một cao thủ ẩn thế.
Thiên Sơn Lão Tiên.
Lâm Phàm không hề biết Thiên Sơn Lão Tiên, nhưng đất Thiên Sơn thì hắn có biết. Nơi này nằm ở giao giới giữa Đại Càn và Đại Âm, bốn mùa đều bị tuyết dày bao phủ, nhiệt độ rất thấp, người không có tu vi xuất hiện ở Thiên Sơn thì chẳng bao lâu sẽ đông thành đá.
“Lại một cao thủ ẩn thế, xem ra cuộc tranh cướp long mạch sẽ vô cùng kịch liệt.”
Hắn chỉ có thể nghĩ đám cao thủ ẩn thế này xuất hiện vì tranh cướp long mạch. Bằng không còn thứ gì có thể thu hút sự chú ý của bọn họ?
Lâm Phàm không có bất kỳ ham mê gì với long mạch, hắn luôn tin tưởng bản thân dựa vào nỗ lực và bạo kích phụ trợ là có thể tu luyện tu vi tới cấp độ Tẩy Tủy tầng chín viên mãn.
Đương nhiên hắn cảm thấy tu vi của những cao thủ ẩn thế này sợ rằng đang mắc kẹt tại giới hạn, trong thư Ngụy Trung có nhắc Tẩy Tủy tầng chín là thiên quan, rất khó viên mãn, với sức người thì khó có thể rèn luyện Đệ Cửu Long Cốt đến trình độ viên mãn.
Có lẽ chính là vậy nên người người đều muốn long mạch.
Lâm Phàm kêu Xám Xám mang giấy bút đến, bắt đầu viết thư trả lời Ngụy Trung. Kể cho đối phương nghe diễn biến trận đánh với Thiên Ma Mỗ Mỗ, hỏi tình hình giữa lão và Đường Thiên Vân, viết đến đây thì dừng lại, có bất kỳ chuyện gì đều có thể liên lạc với hắn.
Viết xong, Lâm Phàm rời vách núi đi tới Công Pháp đường tiếp tục tìm bí pháp tăng bội số cao chút, nhưng không tìm ra bí pháp nào hắn thấy phù hợp. Tăng lên tám lần quả thực rất tốt, nhưng nếu tìm được cái tốt hơn thì sao phải lãng phí thời gian ở đây.
Nghĩ rồi hắn đi tới Thanh Nang tông.
Sơn môn nào cũng có tuyệt học trấn tông, Thanh Nang tông chắc chắn có, cho dù không muốn đưa thì với tình hình hiện tại của Thanh Nang tông, đối phương không thể không đưa.
Thanh Nang tông.
Vạn Hoa Hoa rất đau đầu, tông chủ giao chức tông chủ cho nàng ta xong thì sớm đã mất dạng, nàng ta phải đối mặt với cục diện rối rắm, sơn môn hiện giờ đã tan hoang.
Chỉ có mỗi Trình Cửu trưởng lão trông coi đại dược.
Sau chuyện này, một số đệ tử sơn môn đã rời đi, đây là chuyện không thể nào tránh khỏi, năm nay đệ tử vào sơn môn ít đến đáng thương, duy nhất chỉ có một người.
Đây là một chuyện rất đáng sợ.
Cứ tiếp tục như vậy, huyết dịch mới ở Thanh Nang tông không đủ sẽ xuất hiện đổ nứt.
Nhưng vào lúc này, một giọng nói vang lên trong không khí.
“Vạn tông chủ, phiền ngươi ra gặp mặt một lát.”
Vạn Hoa Hoa kinh ngạc, giọng nói người khác nàng ta có thể quên, duy chỉ giọng nói này nàng ta không thể quên, cho dù không nhìn thấy hắn nhưng cả người nàng ta đều run rẩy, sắc mặt lộ vẻ khó xử.
Nhưng biết sao giờ, nàng ta hiện tại là tông chủ, chỉ đành căng da đầu ra ngoài tiếp đón.
Bên ngoài.
Đệ tử Thanh Nang tông nhìn bóng người đang đứng giữa trung tâm, biểu cảm không giống nhau, có người phẫn nộ, có người bất lực, thậm chí có người còn sùng bái.
Nếu Lâm Phàm biết có người tỏ vẻ sùng bái với hắn, chỉ sợ sẽ vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ có người bị ngược đãi như này mà vẫn cảm thấy thoải mái?
Lâm Phàm thấy Vạn Hoa Hoa từ xa bước tới, chẳng hiểu sao hắn phát hiện Vạn Hoa Hoa này có chút hương vị, là hương vị của của sự thành thục.
Xem ra là do thân phận tông chủ đã bồi đắp nên.
Vạn Hoa Hoa đi tới trước mặt Lâm Phàm, ngữ điệu ôn hòa: “Có chuyện gì không?”
“Vạn tông chủ, ta muốn mượn tuyệt học trấn tông Thanh Mộc Thần Nguyên Công của Thanh Nang tông để xem.” Lâm Phàm nói rất thẳng thắn, chỉ đến mượn tuyệt học, không có ý gì khác.
Vạn Hoa Hoa nghe xong thì sửng sốt. Phản ứng đầu tiên chính là không cho mượn.
Chương 403 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]