Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 422: CHƯƠNG 422: VẬY THÌ LÊN CÙNG MỘT LÚC ĐI (4)

Nhân lúc mọi người không chú ý, Độc Ma vờ đưa tay vuốt ve chiếc sừng dê được làm từ chất liệu đặc biệt. Một con rết xuất hiện trong lòng bàn tay gã, sau đó men theo ống quần bò xuống, nhanh chóng biến mất ở mặt đất, bò tới chỗ Lâm Phàm.

Độc Ma cười lạnh, giả vờ không để ý nhìn đi nơi khác nhưng từng giây từng phút đều đang quan sát động tĩnh của Lâm Phàm.

Con rết này là độc vật mà gã nuôi dưỡng, cực độc, chỉ cần bị cắn một cái, chất độc vào cơ thể, miệng vết thương thối rữa, không bao lâu cả người sẽ thối rữa mà chết.

Nộ La Hán tiếp tục đấm vào mặt đất. Với kình đạo hùng hậu, gã ta đã đập ra một cái hố rất sâu, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy lối đi.

Không ai biết rốt cuộc chỗ cất giữ long mạch sâu bao nhiêu.

Không lâu sau.

"Đây là con rết của ai? Sao lại chạy đến chỗ ta?" Lâm Phàm, người đang cảm ngộ bí pháp, giơ cao con rết trong tay, hỏi nó là của ai.

Ngoại trừ Nộ La Hán đang đập lối đi không để ý đến bên ngoài thì các ẩn sĩ cường giả đều nghi hoặc nhìn sang.

Trong lòng Độc Ma ngạc nhiên, không ngờ lại thất bại, điều này khiến gã rất nghi ngờ. Mẹ nó, vậy mà lại xảy ra chuyện như vậy, con rết không cắn được đối phương.

Xoát xoát!

Ánh mắt mọi người nhìn về phía Độc Ma, ở đây chỉ có Độc Ma mới có thể dùng những thứ này.

Ngoài gã, còn có thể là ai.

"Ta rất không thích ánh mắt của các ngươi, nhìn ta làm gì?" Độc Ma nhíu mày, sau đó nói: "Mặc dù lão phu được gọi là Độc Ma nhưng ở đâu chẳng có rết, liên quan gì đến ta."

Nếu người mà gã muốn độc chết là kẻ yếu thì khi thủ đoạn của gã bị phát hiện, chắc chắn sẽ ngạo nghễ thừa nhận, ta dùng độc giết người đấy thì sao nào. Nhưng Lâm Phàm trước mắt này có thực lực khủng bố, có thể không thừa nhận thì gã sẽ không thừa nhận.

Lâm Phàm không nói nhiều, bẻ gãy chân sau của con rết rồi ném xuống đất. Con rết bị bẻ gãy chân sau thì vô cùng đau đớn, vặn vẹo thân hình dài mảnh, nhanh chóng bò về phía Độc Ma, sau đó bò dọc theo ống quần của gã, đến chỗ sừng dê, muốn trốn vào trong dưỡng thương.

Độc Ma nhanh như chớp bắt lấy con rết, nghiền thành mảnh vụn, tức giận mắng: "Đồ súc sinh đáng chết, bò đi đâu."

Sau khi giả vờ chứng minh sự trong sạch của mình, gã thản nhiên nhìn mọi người.

Lâm Phàm chậm rãi đi về phía Độc Ma. Độc Ma nhìn thấy đối phương đi tới thì giật mình, nhưng gã là ẩn sĩ cường giả, sao có thể bị đối phương dọa sợ, đương nhiên rất bình tĩnh.

Xích Diễm lão quái nhíu mày, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào, lão ta liên minh với Độc Ma vì long mạch, ngộ nhỡ Độc Ma gặp phải phiền phức, lão ta đương nhiên sẽ không mặc kệ mà ngồi nhìn.

Đi đến trước mặt Độc Ma, Lâm Phàm dửng dưng nói: "Ngươi cẩn thận một chút."

"Ngươi uy hiếp ta?" Độc Ma nổi giận, chưa từng có người nào dám cả gan nói thế với gã. Trong lòng gã bùng lên lửa giận, chỉ là không động thủ thôi, nhưng xích mích giữa các cường giả là chuyện thường xuyên xảy ra.

"Ha ha."

Lâm Phàm cười, đi đến chỗ Nộ La Hán, đứng bên miệng hố nhìn xuống dưới. Khí lực của Nộ La Hán rất mạnh, nắm đấm giống như đạn pháo, không ngừng đánh phá mặt đất, trong giây phút ngắn ngủi, gã ta đã đào sâu gần mười mét.

Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh của long mạch truyền ra từ lòng đất, sức sống dồi dào, như thể liên quan đến tất cả mọi vật.

Nhưng vào lúc này, phịch một tiếng.

Nộ La Hán cầm một tấm bia đá nhảy ra khỏi hố.

"Đào được đồ rồi?"

Thiên Ma Mỗ Mỗ nhìn thấy tấm bia đá thì lộ vẻ vui mừng, vội vàng đến nhưng lại thấy Nộ La Hán chợt ấn tấm bia đá xuống mặt đất, trợn trừng mắt.

"Các ngươi muốn làm gì?"

Nộ La Hán tràn đầy khí thế cùng với thân hình cường tráng của gã ta cho người ta cảm giác rất bùng nổ, uy thế lại càng khiến mọi người khiếp sợ.

Đám người Quốc Sư tỏ vẻ thờ ơ.

Tấm bia đá mà thôi.

Chỉ cần không phải long mạch, bất cứ vật gì cũng khó có thể thu hút sự chú ý của lão ta.

Thiên Ma Mỗ Mỗ nói: "Nộ La Hán, đây không phải chuyện của một mình ngươi, đào ra đồ, mọi người cùng xem còn có thể nghĩ ra cách tốt mà. Ngươi làm thế là muốn độc chiếm sao?"

"Ngươi không phục thì đến đoạt."

"Ngươi…"

Thiên Ma Mỗ Mỗ bị Nộ La Hán làm cho nghẹn lời. Nếu một mình đánh với Nộ La Hán thì bà ta hơi sợ, chủ yếu là đối phương mạnh hơn bà ta.

"Quốc sư, gã ta muốn độc chiếm bia đá."

Không có cách, bà ta chỉ có thể nói với quốc sư. Nói cho cùng bà ta với Quốc Sư là liên minh, bây giờ xuất hiện đồ cũng không thể để một mình bà ta gánh vác chứ.

Lúc này, Nộ La Hán giống như một pho tượng phật La Hán đứng trước tấm bia đá, hai mắt trợn trừng nhìn, như thể ai dám tới thì gã ta sẽ ra tay đánh bại đối phương.

Đường Thiên Vân có chút ngồi không yên, muốn nhìn xem rốt cuộc là cái gì.

Ngụy Trung ngăn lão ta lại, nói khẽ: "Đừng vội, tấm bia đá mà thôi, không phải long mạch. Theo ta suy đoán, vật này có lẽ do Bồ Đạo Tiên lưu lại để cảnh báo người đời."

Long mạch là Bồ Đạo Tiên tìm ra. Ông ta che giấu tin tức của long mạch, đương nhiên là có lý do của ông ta, đồ đào được chỉ có thể nói là do ông ta để lại.

"Nộ La Hán, vẻn vẹn chỉ là tấm bia đá mà thôi, cần gì để ý. Nếu có liên quan đến long mạch, mọi người cùng xem, có lẽ có thể giúp đỡ." Quốc sư từ tốn nói.

Lâm Phàm chậm rãi đi đến, hắn cau mày nhìn nội dung trên tấm bia đá.

"Nơi đặt long mạch liên quan đến địa thế sinh cơ, người đời sau không thể di chuyển, nếu không xảy ra thiên tai…"

Hắn nhìn rồi từ từ nói ra nội dung ở bên trên.

"Muốn chết!"

Nộ La Hán giận tím mặt, gầm lên giận dữ, đánh một quyền về phía Lâm Phàm, Lâm Phàm đưa tay, một quyền va chạm với Nộ La Hán, hai luồng sức mạnh va chạm, tiếng động giật mình thật sự là rất đáng kinh ngạc.

Lâm Phàm không nhúc nhích chút nào, vẻn vẹn chỉ có tóc dài rung rung mà thôi. Hắn không thèm nhìn đối phương một cái, tiếp tục nói ra nội dung trên tấm bia đá. Trong đó ghi chép về long mạch của Đại Càn, còn có trường hợp cao thủ trước đây nhờ vào long mạch Đại Càn mà đạt được cảnh giới truyền thuyết.

Chương 422 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!