Không thể nào…
Cái này cũng được sao?
Tiểu lão đầu hét lớn, bảo Lâm Phàm lấy Âm Dương Thần tháp ra, cần phải ổn định, kiên trì, đừng nghĩ nhiều. Chờ đến khi lão phá hư nhà giam thì sẽ rời đi ngay. Lão không rảnh để chú ý tới tình huống hiện tại, để có thể phát hiện có chút thay đổi bất thường.
Bây giờ tiểu lão đầu đang dùng hết thủ đoạn cả người, giống như không muốn sống mà điên cuồng thi triển tuyệt học, đánh bừa mọi nơi, lão chỉ muốn phá vỡ nhà giam rồi rời khỏi đây.
Phép thuật của con Tuyết Hùng Vương này quá mạnh, nó đã quen thuộc với hiện trạng nơi này, có ưu thế tuyệt đối, không những thế, nó còn vô cùng mạnh mẽ.
Trong mắt Tuyết Hùng Vương, tên nhân tộc trước mặt trộm đi long mạch của nó cực kỳ có mị lực. Mị lực đến mức khiến nó có cảm giác cái đẹp của hắn đánh vỡ giới hạn về sắc đẹp của các loại sinh vật.
Lâm Phàm mỉm cười với Tuyết Hùng Vương, hắn liều mạng mỉm cười.
Dùng nụ cười mà hắn cảm thấy là có mị lực nhất từ trước tới nay.
Đột nhiên, hắn phát hiện khuôn mặt của Tuyết Hùng Vương có chút ửng đỏ. Rõ ràng là trời lạnh lẽo nhưng lại có chuyện như vậy xảy ra. Tuyệt đối không sai, hắn không nhìn lầm, hình như mặt nó có chút đỏ.
Không thể nào.
Mị lực này của ta ngay cả man thú cũng có thể bị ảnh hưởng sao?
Lâm Phàm vươn tay, bàn tay hắn nắm lại, lẳng lặng đưa ra tựa như muốn chạm một chút vào Tuyết Hùng Vương.
Tuyết Hùng Vương giống như hiểu được, nó từ từ nâng cánh tay lên, chậm rãi duỗi về phía Lâm Phàm.
Tiểu lão đầu đang không ngừng phá vỡ nhà giam quay đầu lại, lão run như cầy sấy:
“A! Bĩnh tĩnh! Lâm Phàm, ngươi nhất định phải bình tĩnh! Ta rất nhanh sẽ phá vỡ được nhà giam. Âm Dương Thần tháp của ngươi là do sư tôn ngươi đưa cho. Bà ta chắc chắn có thể cảm nhận được chúng ta đang gặp nguy hiểm. Chỉ cần chúng ta kiên trì là sẽ thắng. Nếu như chết ở chỗ này, chúng ta sẽ lỗ vốn mất.”
Nắm tay của Lâm Phàm và nắm tay của Tuyết Hùng Vương chạm vào nhau.
Chỉ chạm vào nhau khoảng nửa khắc, trong đầu hắn truyền tới một giọng nói.
“Xin chào…”
Lâm Phàm mỉm cười, suy nghĩ trong lòng: “Chào.”
Quả nhiên, có tác dụng.
Nhưng mà hắn không biết vì sao hắn có thể nghe được tiếng lòng của đối phương, không lẽ là vì Tuyết Hùng Vương mở rộng cửa lòng cho hắn cho nên hắn mới có năng lực đó sao.
Tiếng lòng của Tuyết Hùng Vương: “Hoan nghênh ngươi tới quê hương của ta.”
Lâm Phàm nói trong lòng: “Hy vọng không quấy rầy tới ngươi. Ta không biết ngươi ở nơi này, cũng không biết long mạch này là của ngươi. Lát nữa ta sẽ trả lại cho ngươi.”
“Không cần, ta thích ngươi, long mạch ta sẽ tặng cho ngươi.”
“Được, ngươi tên là gì?”
“Tên ta là Tuyết Tuyết.”
“Ta là Phàm Phàm.”
“Ngươi là Nhân tộc đẹp nhất mà ta từng thấy, ta thích ngươi.”
“Ngươi là man thú đẹp nhất mà ta từng thấy, ta cũng thích ngươi.”
Lâm Phàm và man thú Tuyết Tuyết giao lưu, toàn bộ quá trình giao lưu không có chút tiếng động nào, nhưng giao lưu rất tốt, man thú Tuyết Tuyết rất có hảo cảm với hắn, ngay cả long mạch nó cũng đưa cho hắn.
Lúc này, tiểu lão đầu vẫn hét lớn như trước.
Lão đang dùng toàn lực đánh lên nhà giam, giống như lão nếu không hét lớn sẽ không thể thi triển toàn bộ thực lực.
“A! Lâm Phàm, chỉ sợ là huyết mạch của con man thú này đã vô cùng lợi hại, đạt tới trình độ rất cao. Phép thuật của nó quá mạnh, ta vậy mà không thể…”
Lão quay đầu nhìn Lâm Phàm, muốn nói cho hắn lão thân là người hộ đạo vậy mà không thể bảo vệ hắn, là lão thất trạch. Nhưng lời chưa nói ra khỏi miệng, lão đã bị cảnh trước mắt dọa cho sợ ngây người.
Lão trợn mắt, há hốc mồm, tựa như gặp phải quỷ vậy.
Lâm Phàm đâu còn ở bên cạnh lão nữa. Hắn đứng trên vai man thú, thường thường dựa vào bên tai nó nói thầm, giống như cả hai rất quen thuộc với nhau vậy.
Nắm tay không ngừng vung lên dần dần dừng lại, biểu cảm trên khuôn mặt cũng dần cứng đờ.
Lão chỉ vào Lâm Phàm.
“Ngươi…”
Lão đã không nói nên lời.
Lâm Phàm mỉm cười: “Ngươi cứ tiếp tục đi.”
Giờ khắc này, tiểu lão đầu sao còn có thể không phản ứng lại được, lão hừ một tiếng: “Ngươi đây là làm như thế nào vậy? Quan hệ của ngươi tốt với man thú như vậy. Sao ngươi không nói sớm với ta, lão phu sắp bị hù chết rồi.”
Sau khi đã ổn định lại, tiểu lão đầu lại tiếp tục bị hành động của Lâm Phàm làm cho ngây người.
Cả đầu óc lão bây giờ toàn là…
Cuối cùng là làm như thế nào?
Đã là man thú huyết mạch phản tổ sẽ có chỉ số thông minh tuyệt đối, hơn nữa bình thường chúng không có hảo cảm quá lớn với Nhân tộc. Càng đừng nói tới chuyện xâm nhập vào địa bàn của chúng, cướp long mạch của chúng, khi đó, gặp mặt là đánh là chuyện tất nhiên.
Nhưng ai có thể ngờ được…
Vậy mà lại có chuyện như vậy xảy ra.
Lâm Phàm rất khó giải thích nhiều với tiểu lão đầu. Không có cách nào, thật sự rất khó giải thích. Nói ra chưa chắc lão sẽ tin. Nếu như hắn nói tiểu thư man thú Tuyết Tuyết trước mặt bị hấp dẫn vì khuôn mặt và mị lực của hắn, lão có thể tin tưởng không.
Lâm Phàm tiếp tục nói thầm với man thú Tuyết Tuyết, cả hai nói chuyện rất vui vẻ, cả hai giống như chỉ hận đã gặp nhau quá muộn. Man thú Tuyết Tuyết còn cực kỳ ôn hòa, còn đưa vài viên Hàn Ngọc Thạch cho Lâm Phàm.
Mấy thứ này chính là đặc sản của Cực Hàn Tuyết vực, cũng là đồ vật khá quý giá.
Chúng có thể dùng để tu luyện, cũng có thể dùng để bảo tồn thi thể. Nếu như đặt Hàn Ngọc Thạch trong thi thể có thể đảm bảo thi thể đó không bị thối rữa, còn có thể được một loại lực lượng thần bí tẩm bổ thân thể.
Vô cùng kỳ diệu.
Đối với người không cần, Hàn Ngọc Thạch không đáng một đồng. Nhưng đối với người có nhu cầu, nó có giá trị liên thành, cũng là một đồ vật có thể thấy nhưng không thể có được, cho dù ra giá cũng không có người bán.
Tiểu lão đầu ngây ngốc đứng như trời trồng. Hành vi giữa Lâm Phàm và man thú đã khiến lão nhìn mà há hốc mồm, cả người lão ngây ngốc. Nếu như không tận mắt nhìn thấy, lão chắc chắn sẽ không tin.
Cuối cùng là tên tiểu tử này có gì đặc biệt?
Vì sao lại có thể có được tình hữu nghị với man thú?
Xem quan hệ của cả hai thật sự không tệ. Mới nãy rõ ràng còn đang khai chiến, sao đột nhiên lại biến thành tình huống này?
Chương 492 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]