Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 497: CHƯƠNG 497: NGƯƠI CHẮC CHẮN CÓ CHÚT VẤN ĐỀ (4)

Theo Trần Uyên đến, cũng có rất nhiều thánh tử đến vây xem.

Bọn họ cách rất xa, chỉ sợ dẫn lửa lên người. Hiện giờ ai cũng biết, tình hình của Thiên Hoang thánh địa không quá tốt, tên Lâm Phàm kia đã nắm trong tay thánh địa của các sư muội.

"Ta đã nói chắc chắn Trần Uyên có bệnh, nếu không bệnh, tuyệt đối không làm được đến chuyện này."

"Aizz, hắn ta lại muốn làm gì chứ. Lâm Phàm kia quả thật nổi trội, nhưng người ta cũng không chủ động đụng chạm, càng không chủ động khiêu khích chúng ta. Ta thấy cũng rất tốt, cần gì nhất định phải cứng rắn chứ."

"Có bệnh thôi, lúc trước không cảm thấy, kể từ sau khi Đường trưởng lão nhận tên đồ đệ kia, ta liền phát hiện Trần Uyên thực sự có bệnh."

"Bây giờ Uyên Hành phong không còn hưng thịnh như lúc trước nữa, nghe nói đệ tử đã đánh đập, người cũng không còn mấy."

"Nữ nhân thật đáng sợ."

Theo Trần Uyên đến, Thôi Mộng che ở trước mặt Lâm Phàm, căm tức nhìn Trần Uyên, rõ ràng hóa thân thành cọp mẹ, là vì muốn bảo vệ Lâm sư đệ.

Lâm Phàm chắc chắn sẽ không để sư tỷ bảo vệ hắn, mà đứng dậy, nhìn trực diện Trần Uyên.

Hắn đi đến Thiên Hoang thánh địa, chưa bao giờ chủ động trêu chọc bất kì kẻ nào. Nhưng tên Trần Uyên trước mặt này lại tự chủ động nhảy ra, không liên quan đến hắn, nếu hắn ta đã cắn không buông, vậy hắn chỉ có thể thản nhiên đối mặt.

Trần Uyên hít sâu một hơi, âm trầm nói: "Lâm Phàm, ngươi cho rằng có các nàng bảo đảm, thì ngươi có thể coi trời bằng vung ư? Những gì ngươi đã làm với Uyên Hành phong, ta đều ghi tạc trong lòng."

"Thánh tử, ta thấy là ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta chưa từng trêu chọc bất kì kẻ nào, ngươi cần gì ỷ vào thân phận thánh tử của mình, năm lần bảy lượt dây dưa với ta chứ." Lâm Phàm lạnh nhạt nói.

"Ha ha, bản thánh tử dây dưa với ngươi? Ngươi thật tự cao tự đại, ngươi cho rằng ngươi đáng để bản thánh tử dây dưa với ngươi ư? Ngươi để những nữ nhân này tạo áp lực với đệ tử của Uyên Hành phong ta, làm Uyên Hành phong gà bay chó nhảy, đừng tưởng mưu kế của ngươi thực hiện được, liền có thể đánh bại ta. Ta cho ngươi biết, ngươi chính là ếch ngồi đáy giếng."

Trần Uyên cực kỳ kích động, ngoài miệng nói không để trong lòng, nhưng dáng vẻ hiện giờ lại không bình tĩnh giống như ngoài miệng nói.

Hắn thật sự căm phẫn đến cực hạn.

Bằng không thì giờ cũng sẽ không kéo tới.

Trong lòng đã sớm nín một cơn lửa giận.

"Thánh tử, ta thấy trong lòng ngươi chắc chắn có chút vấn đề, ta khuyên ngươi tìm đại phu xem một chút đi." Vẻ mặt Lâm Phàm bình tĩnh nói.

Không bất kì sự nhục mạ nào.

Mà thật lòng vì muốn tốt cho đối phương.

"Muốn chết!"

Trần Uyên giận tím mặt nghĩ, hắn ta thân là thánh tử, vậy mà lại bị đối phương sỉ nhục là có bệnh ở trước mặt mọi người, nếu còn tiếp tục dễ dàng tha thứ, thì thể diện để đâu, từ nay về sau làm sao mọi người phục.

Trực tiếp vung một cái tát đến miệng Lâm Phàm.

Một đòn nén giận, tạo thành uy thế rất đáng sợ, Thôi Mộng kêu lên, ra vẻ sẽ ngăn lại giúp Lâm sư đệ.

Bịch!

Tiểu lão đầu xuất hiện từ sau lưng Lâm Phàm, nhấc chân, chợt một cước đạp bay Trần Uyên. Lão thân là người hộ đạo, không cần biết đối phương là ai, Đường Phi Hồng bế quan ở đằng sau, sao lão có thể không ra tay.

Uỳnh uỳnh!

Trần Uyên bị trọng thương, trực tiếp bay ngược ra ngoài, cả người rung lên, quay cuồng trên mặt đất, người xung quanh đều vội vàng lùi lại mở ra một con đường.

Tất cả đều không ngờ Trần Uyên dám động thủ.

Càng không ngờ, ông lão sau lưng Lâm sư đệ lại một đòn liền đánh bay Trần Uyên.

Nhóm thánh tử vây xem.

"Cmn! Ông lão kia là ai, tu vi thật đáng sợ, mặc dù có yếu tố đánh lén, nhưng mà cũng làm Trần Uyên không kịp phản ứng lại."

"Ừm… Người này không phải của Thiên Hoang thánh địa, đi theo ở sau lưng Lâm Phàm, rất có thể là giả hộ đạo Đường trưởng lão tìm cho hắn."

"Mệnh thật tốt, ngay cả chúng ta cũng không có giả hộ đạo, thế mà hắn lại có, trở thành đệ tử của Đường trưởng lão cũng thật sướng."

"Khỏi nghĩ nữa, Trần Uyên xong đời rồi, sau này hắn ta không còn bất kì địa vị gì ở thánh tử trung tướng, sợ là phải trở thành trò cười."

"Ha ha, nếu hắn ta có thể nhịn xuống, có lẽ còn có cơ hội trở mình, bây giờ thì…"

Những thánh tử này rất thích xem tình huống như này, thiếu mất một thánh tử liền giảm bớt một tên đối thủ cạnh tranh. Điều duy nhất khiến bọn họ thấy lo lắng chính là, đối phương là đệ tử của Đường trưởng lão.

Không biết được liệu Đường trưởng lão có đưa hắn lên vị trí thánh tử không.

Nhưng không sao, dù muốn trở thành thánh tử, tu vi nhất định phải đạt đến Quy Nguyên mới được.

Hắn vừa mới gia nhập thánh địa không lâu, muốn đến cảnh giới Quy Nguyên, không biết cần thời gian bao lâu, không có gì phải vội.

"Các vị sư tỷ, các ngươi cũng thấy rồi. Đôi khi không phải ta muốn thế nào, mà là hắn ta vẫn luôn bám không buông. Ta thấy hôm nay vẫn là quên đi, ta về núi trước đây." Lâm Phàm nói.

Thôi Mộng nghe thế, sao có thể để Lâm sư đệ trở về như vậy.

"Sư đệ…"

Chỉ là, Lâm Phàm không để cho Thôi Mộng có cơ hội nói chuyện, lập tức xoay người rời đi.

Đoàn người kêu gào sư đệ đừng đi, sư đệ chờ một chút…

Các nàng đều mới gặp được Lâm sư đệ.

Sao có thể để Lâm sư đệ cứ vậy mà rời đi.

Nhưng đây là U Tử Phong, đâu phải là nơi các nàng có thể làm càn.

Soạt!

Ánh mắt của tất cả mọi người dừng trên người Trần Uyên.

Đều là tại hắn, nếu không phải do lời của hắn, Lâm sư đệ cũng sẽ không rời đi.

Sư tỷ có tính cách nóng nảy hét lớn.

"Sau này lão nương và Uyên Hành phong ngươi không đội trời chung."

"Ta nói nhóc con ngươi có thể làm được, chẳng qua thánh tử của Thiên Hoang thánh địa các ngươi có hơi ngốc."

Tiểu lão đầu đưa lời bình, lão cảm thấy tên thánh tử vừa rồi kia rất không được. Thời còn trẻ, lão cũng từng gặp rất nhiều thánh tử của thánh địa, bên ngoài làm nên được rất nhiều danh tiếng, đều rất không đơn giản.

Chí ít là trong mắt lão, ở tuổi của bọn họ, thì chẳng là gì.

"Một tên cá biệt thôi mà, đừng phủ nhận toàn bộ. Thiên Hoang thánh địa nhiều thánh tử như vậy, vì sao người khác không ra mặt, lại chỉ có hắn ta ra mặt? Bảo Thiên Hoang thánh địa có vấn đề, cũng chỉ mình hắn ta mà thôi." Lâm Phàm nói.

Chương 497 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!