Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 504: CHƯƠNG 504: Ồ, LỪA RẤT CHUYÊN NGHIỆP (2)

“Ổn rồi, ta sẽ không ra mặt nữa, nếu bị sư tôn ngươi biết rất có thể sẽ bị đánh chết, sư tôn ngươi tính cách rất lập dị.”

Tiểu lão đầu vội vàng lui đi, cơ thể biến mất tại chỗ.

Lâm Phàm đặt nghé con xuống: “Được rồi, không ăn các ngươi, tạm biệt.”

Phất tay một cái rồi xoay người rời đi.

Hỏa Man ngưu nhìn bóng lưng rời đi của Lâm Phàm, gào lên một tiếng. Lâm Phàm chỉ thấy như đàn gảy tai trâu, có quỷ mới biết man thú này đang nói gì.

Lâm Phàm vừa đi vừa nghĩ, sau chuyện này nên thân thiện với man thú chút, không trêu chọc hắn thì sao phải đánh giết, cớ gì tùy tiện làm thịt man thú người ta.

Không lâu sau, hắn đã tới một chỗ đất hoang. Nơi này ba mặt bị vách đá bao quanh, sau khi vào Cốt Địa cuối cùng hắn đã thấy người.

Chỗ này hơi nhiều người, ăn mặc không đồng đều, có lẽ là đệ tử từ các thế lực khác nhau.

Hắn lẫn vào đám đông làm người qua đường giáp, ất, bính. Trước cứ xem tình hình đây đã, có nhiều người xuất hiện chắc chắn có thứ gì hấp dẫn bọn họ đến.

Sự xuất hiện của Lâm Phàm đương nhiên thu hút sự chú ý của vài người, thán phục dung mạo và mị lực của hắn, nhưng không biểu hiện thái quá, chỉ ngạc nhiên, bất ngờ, không nghĩ thế gian lại có người như thế mà thôi.

Thoáng chốc Lâm Phàm phát hiện chỗ này có bia đá, còn có xương cốt khảm trên vách đá.

Rất nhiều người vây quanh đây, nhìn chăm chú.

Những thứ này là đồ tốt mà tiểu lão đầu nói?

Sao hắn cảm thấy giống như đồ bỏ đi.

Sau đó, bên tai truyền đến tiếng người tán gẫu.

“Bia đá và bia xương ở đây đã xem nhẵn mặt, không biết những bia đá quý giá ở đâu.”

“Ai biết, từng có người tới trước tìm thấy bia đá lợi hại nhưng lòng dạ hẹp hòi, cảm ngộ xong thì chôn lấp bia đá, giờ tìm rất khó.”

Nghe mọi người nói, trong lòng Lâm Phàm vô cùng nghi ngờ. Nếu biết nơi này không có đồ tốt, sao còn đứng đây chờ?

Nhưng đúng lúc này, một tiếng kêu thảm vang lên.

Lâm Phàm nhìn về nơi phát ra âm thanh, thấy một nam tử đứng trước bia đá cảm ngộ, đột nhiên thét lên, phun ra một ngụm máu tươi, rũ rượi co quắp trên mặt đất.

Người xung quanh vây xem vào vai người tốt, chen chúc ùa đến.

“Huynh đài, ngươi sao vậy?”

“Ta dìu ngươi đến một chỗ nghỉ ngơi một lát.”

“Đừng tranh, ta dìu trước tiên mà.”

Lâm Phàm nhìn thấy cảnh này đương nhiên rất kinh ngạc, giống như gặp phải quỷ. Đù má, hiện giờ ra ngoài mọi người đều thân thiết như vậy?

Đang lúc hắn cảm thấy như vậy, bên tai truyền đến giọng nói. Nhưng lần này không phải giọng người khác mà là tiểu lão đầu truyền âm tới.

“Nhớ cẩn thận, hiện giờ đám người trẻ càng có nhiều thủ đoạn. Khi cảm ngộ những bia đá này, có khả năng sẽ xảy ra vấn đề. Bọn họ đứng đây chờ đợi, sớm đã nhắm được người, chờ đến khi người đó xảy ra vấn đề, dù không giết bọn họ nhưng chắc chắn sẽ cướp sạch sẽ.”

Nghe những lời này của Tiểu lão đầu, Lâm Phàm há miệng trợn mắt, không ngờ có xảy ra chuyện này, hắn còn tưởng những kẻ kia là người lương thiện, ai biết thực tế không phải vậy. Nói thật, hắn còn tưởng bản thân gặp phải quỷ.

Hắn không chen vào trong đám người này, yên lặng rời đi, tiếp tục tìm kiếm bia đá. Dù sao những bia đá này đặt ở đây, chứng tỏ người người đều có thể xem, nhưng đồng thời cũng có nguy hiểm.

Đám người kia nhăm nhe nhìn chòng chọc, nếu không phải có người ấn chỗ tối bảo vệ, sợ rằng rất nguy hiểm.

Ngay lúc Lâm Phàm rời đi, có vài người liếc mắt nhìn nhau, chỉ về hướng Lâm Phàm rời đi, cả đám ngầm hiểu với nhau giống như phát hiện được mục tiêu.

Tiểu lão đầu nấp chỗ tối nhìn thấy cảnh này, trong lòng đã biết Lâm Phàm bị đám người kia ngắm trúng. Thần Võ giới rất rộng, hạng người nào cũng có, bọn chúng chuyên dùng mánh khóe lấy đồ tốt trên người người khác, hơn nữa chuyên nhắm vào những người đi một mình.

Bọn chúng không dám động vào đệ tử vài thế lực lớn, thường sẽ thăm dò cẩn thận lai lịch, sau đó rút lui, tuyệt đối không rước vạ vào thân.

Phía xa, Lâm Phàm hơi cúi đầu, nãy giờ luôn cảm thấy có người bám đuôi, không phải cảm thấy mà thực sự có người bám đuôi.

Ở lối rẽ, hắn lóe người ẩn nấp.

Ba bóng người vội vàng đuổi theo, nhìn quanh bốn phía.

“Hử, người đâu?”

“Vừa nãy còn thấy ở chỗ này.”

“Chớp mắt đã biến mất không thấy dấu.”

Nhưng lúc này, Lâm Phàm trong bóng tối xuất hiện, mỉm cười nói: “Ta nói các vị bám theo ta làm gì?”

Hắn đánh giá ba kẻ bám đuôi trước mặt.

Cách ăn mặc rất bình thường, giữa hai hàng lông mày lộ vẻ bạo ác, mặc dù đã cố gắng ẩn giấu nhưng vẫn nhìn ra.

“Ai theo ngươi, đường này đâu phải nhà ngươi, chúng ta chỉ ngang qua mà thôi.” Nam tử lên tiếng mày rậm mắt to, cơ thể lực lưỡng, sau lưng giắt rìu lớn, giọng nói rền như chuông.

Hai người khác quan sát Lâm Phàm.

Trong đó có một nam tử tay cầm quạt giấy, dáng vẻ như thư sinh hiền lành, vội vàng nói: “Xin huynh đài chớ trách, huynh đệ ta không biết nói chuyện, mong rộng lòng tha thứ. Thấy huynh phong thái hiên ngang, khí chất bất phàm, chắc hẳn đến từ thế lực lớn nào đó.”

Nam tử giắt rìu nói: “Hắn mà là đệ tử thế lực lớn? Ta thấy không thể.”

“Đừng nói linh tinh, vị nhân huynh này vừa nhìn đã biết không tầm thường, há là người vô danh tiểu tốt.” Nam tử cầm quạt giấy trách mắng.

Duy chỉ nam tử chưa lên tiếng mặt không cảm xúc nhìn Lâm Phàm. Quy trình của bọn chúng trước nay luôn thế, một mặt đen một mặt trắng cãi vã nhau để thăm do lai lịch đối phương.

Mười lần như một.

Lâm Phàm thầm thấy nực cười, mẹ kiếp coi Lâm Phàm ta là kẻ ngu sao, lại dùng mánh khóe ngây thơ này lừa gạt ta. Cũng được, chơi các ngươi một vố.

Ra bên ngoài, đặc biệt đi tới những chỗ nguy hiểm, người chủ động đi đến nói chuyện có đến 90% là kẻ xấu.

Đừng hỏi nguyên nhân.

Cái này không cần hỏi, hầu như đều như vậy.

“Hắn nói rất đúng, ta quả thực không đến từ thế lực lớn, ta chỉ là tán tu vô danh, đi tới Cốt Địa lịch luyện.”

Lâm Phàm nói tiếp: “Ta dự định đợi đến khi tu vi mạnh hơn sẽ gia nhập một thế lực lớn, không biết bọn họ có chấp nhận không.”

Nam tử quạt giấy nghe vậy mừng thầm trong lòng, nhưng vẻ mặt vẫn tỉnh bơ như cũ: “Đã vậy không bằng huynh đài đi cùng chúng ta. Tuy rằng Cốt Địa an toàn nhưng nơi này man thú hay qua lại, rất nguy hiểm, đi nhiều người có thể giúp đỡ nhau, phải không.”

Chương 504 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!