Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 532: CHƯƠNG 532: NƠI SÂU NHẤT Ở THÔNG THIÊN HẢI VỰC (2)

Lâm Phàm nhìn ra, cây sáo mà tộc trưởng Đồng tộc thổi ẩn chứa sức mạnh gì đó, không phải đồ vật bình thường. Nếu không cho dù có thể phát ra âm thanh, cũng chắc chắn không thể truyền đi xa như vậy.

Không lâu sau, xa xa ngoài khơi hiện ra một bóng mờ khổng lồ, bóng mờ cuồn cuộn ở mặt biển, trong chớp mắt, một con Hải Kình khổng lồ kéo tới, Lâm Phàm nhìn mà thán phục, hải thú của Thông Thiên hải vực đúng thật là to lớn, hình dáng quá vĩ đại.

Xem ra không một chút hình thể thì rất khó lăn lộn ở Thông Thiên hải vực.

"Đến rồi… đến rồi."

Người của Đồng tộc ngắm nhìn, trong lòng rất tò mò, từ trước đến giờ họ đều chưa từng thấy Hải Kình, ai ngờ được Hải Kình từng kết nên duyên phận với tổ tiên lại to lớn như vậy.

Hải Kình phun nước, ngẩng đầu lên nhìn người trên bờ, rất xa lạ, nhưng nó có thể ngửi được mùi trên người đối phương rất giống người đã từng cứu nó.

Nó kêu to, vô cùng vui mừng, như thể chờ để được gọi.

Hải Kình nhớ ơn nhất là từng được loài người cứu giúp, vẫn luôn muốn báo đáp đối phương. Lúc không có chuyện gì, nó vẫn quanh quẩn quanh hòn đảo này.

Tuy vị trí của hòn đảo liên tục thay đổi nhưng đối với hải thú, cho dù thay đổi thế nào thì nó cũng luôn có thể biết hòn đảo ở đâu.

Đây chính là năng lực của hải thú.

"Hải Kình, người từng cứu ngươi chính là tổ tiên của Đồng tộc, lão nhân gia đã quy tiên. Bây giờ, vị trẻ tuổi này có ơn lớn với tộc ta, ta muốn xin nhờ Hải Kình tiền bối đưa hắn đến nơi sâu nhất ở Thông Thiên hải vực." Tộc trưởng Đồng tộc nói.

Hải Kình có thể nghe hiểu lời của đối phương, nghe thấy muốn đi đến nơi sâu nhất ở Thông Thiên hải vực, nó theo bản năng rất sợ hãi, nghĩ đến sự đáng sợ của nơi sâu nhất ở Thông Thiên hải vực, nó thật sự rất sợ.

Nó hiểu rất rõ sự nguy hiểm của nơi đó, hoàn toàn không đơn giản như trong tưởng tượng.

Nhưng… Hải Kình nó là kẻ có ơn phải trả. Nhớ lại năm đó, nó bị hải thú khủng bố đuổi giết, mắc cạn bên bờ biển, nếu không phải người đàn ông kia giúp đỡ nó thì nó đã chết từ lâu rồi.

Nó quanh quẩn ở chỗ này nhiều năm như vậy, chính là mong rằng có thể giúp đỡ cho đối phương, trả lại phần ân tình này.

Hải Kình nhìn Lâm Phàm, ánh mắt nó lộ ra một tia kỳ quái, cũng không biết vì sao người này muốn đến chỗ rất nguy hiểm đó.

Hải Kình kêu to, há miệng, ý bảo đối phương đi vào trong miệng nó.

Lâm Phàm nghi hoặc nhìn tộc trưởng Đồng tộc.

Tộc trưởng Đồng tộc nói: "Có lẽ Hải Kình để ngươi vào trong miệng nó."

Trong đầu Lâm Phàm đầy thắc mắc.

Từ 'có lẽ' này dùng cũng rất không ổn, hắn muốn đáp án chính xác chứ không phải loại có lẽ này, nhưng không nói gì thêm, hắn tin tưởng tộc trưởng Đồng tộc, cũng tin tưởng con Hải Kình trước mắt này chắc chắn là hải thú trọng tình nghĩa, sẽ không cố tình.

Hắn xoay người ôm quyền từ biệt tộc trưởng Đồng tộc. Đã như vậy, đương nhiên là lựa chọn tin tưởng tộc trưởng Đồng tộc, sau đó bước vào trong khoang miệng của Hải Kình khổng lồ. Nói thật, Hải Kình có vẻ không đánh răng, có mùi tanh.

"Các vị, đa tạ sự giúp đỡ của các ngươi, có duyên gặp lại." Lâm Phàm nói.

Hải Kình khép miệng lại, hơi gật đầu với tộc trưởng Đồng tộc rồi quay người chìm xuống nước, trong chớp mắt lại hiện ra ở phía xa xa.

Sự chuyển động của Thông Thiên hải vực không hề có tác dụng gì với Hải Kình, nó nhanh chóng lao tới phương xa.

"Hy vọng hắn có thể lên đường bình an." Tộc trưởng Đồng tộc lẩm bẩm.

Đồng Hạng nói: "Lâm huynh còn trẻ tuổi, lại có thực lực như vậy, nhất định có thể gặp dữ hóa lành, tìm được đồ hắn muốn tìm."

Người của Đồng tộc đều rất thân thiện với Lâm Phàm, nói cho cùng, Lâm Phàm đã giúp đỡ bọn họ rất nhiều.

Nhưng bọn họ biết… thật sự rất ít người ngoại lai thân thiện như Lâm Phàm

Lâm Phàm rời khỏi không bao lâu thì một chiếc thuyền chạy tới.

Người của Đồng tộc nhìn thấy chiếc thuyền này thì mặt lộ vẻ nghiêm túc, không ngờ lại có người ngoại lai đến.

Bọn họ không biết đối phương là ai, có mục đích gì.

Thậm chí, ngay cả là người tốt hay xấu cũng không biết.

"Các vị bình tĩnh chớ nóng, xin hỏi các vị có gặp qua người này không?" Tiểu lão đầu giơ một bức chân dung, kỹ năng vẽ tranh rất cao siêu, vẽ không khác Lâm Phàm là mấy, hoàn toàn giống thật, dung mạo thật sự là tuyệt thế vô song, chỉ cần gặp qua Lâm Phàm một cái thì chắc chắn sẽ không quên.

Đồng Hạng liếc mắt là nhận ra đối phương đang tìm kiếm Lâm Phàm nhưng hắn ta không nói gì.

Hắn ta cùng các tộc nhân liếc mắt nhìn nhau, ý tứ dường như rất rõ ràng, chính là cùng che dấu, không ai được nói.

Tiểu lão đầu lăn lộn ở Thần Võ giới lâu như vậy, hiểu biết sâu rộng, liếc mắt là nhận ra việc trao đổi ánh mắt giữa bọn họ, rõ ràng họ biết, nhưng có lẽ đã xảy ra chuyện gì đấy nên mới cùng che dấu.

"Các vị không cần lo lắng, lão hủ không phải người xấu, ta là người bảo hộ của vị trẻ tuổi này, bọn ta bị thất lạc ở Thông Thiên hải vực, trên đường tìm kiếm đi ngang qua nơi này nên ta cố ý hỏi thăm. Hắn tên là Lâm Phàm, đệ tử của Thiên Hoang thánh địa, cái này không sai chứ." Tiểu lão đầu nói.

Tộc trưởng Đồng tộc nhìn ra được, đối phương không giống kẻ lừa đảo, chỉ về phía xa nói: "Hắn đến nơi sâu nhất ở Thông Thiên hải vực rồi."

"A?"

Tiểu lão đầu nghe thế thì há hốc miệng, ngẩn người, như thể nghe nhầm.

"Ngươi nói gì? Hắn đi nơi sâu nhất của Thông Thiên hải vực rồi?"

"Đúng vậy, vừa đi không lâu."

"Ta… mẹ kiếp!!!"

Tiểu lão đầu không biết nói gì hơn, trong lòng ngàn vạn câu chửi thề ùa ra, lão thật sự muốn đánh vỡ đầu Lâm Phàm.

Giỏi lắm, mẹ kiếp, thật sự giỏi lắm.

Ngươi còn có thể để cho ta nói chút gì với ngươi không?

Vậy mà đi đến chỗ sâu ở Thông Thiên hải vực.

Đây cũng coi như là nơi lão không thể đi qua.

Chỉ là… lão rất muốn biết, rốt cuộc tên nhóc này đi thế nào. Nếu như nói dựa vào chiếc thuyền nhỏ ngươi mua được mà muốn đến chỗ sâu thì tốt hơn hết là đừng mơ.

Sợ là cuối cùng lật thuyền, cũng không biết trở mình thế nào.

Ở trong khoang miệng của Hải Kình, Lâm Phàm có thể cảm nhận rõ hắn đang tiến về phía trước, hơn nữa tốc độ rất nhanh, thuyền nhỏ mà hắn đã mua tuyệt không thể sánh bằng.

Chương 532 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!