Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 579: CHƯƠNG 579: MỊ LỰC QUÁ MẠNH MẼ (2)

Trong cơ thể Tần Trăn có huyết mạch của Thiên Tôn.

Không có gì bất ngờ xảy ra, thì không thể đoán trước được thành tựu trong tương lai, ít nhất có thể xưng là thế hệ trẻ có tiềm lực nhất tồn tại ở phía đông.

Nhưng ai có thể ngờ, hắn ta giẫm lên người khác, lại bị người ta đạp lại.

Bi ai!

Đáng tiếc!

“Lâm công tử…”

Có tiếng nói truyền đến.

Dường như nghe có hơi quen.

Các sư tỷ nghe thấy là giọng nữ, cả nhóm liền đề cao cảnh giác, không dám chủ quan chút nào. Dù sao nữ nhân ở bên ngoài đều là đồ diêm dúa đê tiện, sư đệ xử thế không sâu, ngộ nhỡ bị người ta lừa thì sao.

Tất nhiên phải ghi nhớ ở mọi nơi trong lòng.

Lâm Phàm quay đầu quan sát.

Nhìn thấy hai người.

Nghĩ một chút.

“Thì ra là hai tiên tử, đã lâu không gặp, không ngờ lại gặp được ở đây, hai người đến vừa đúng lúc.”

Lâm Phàm nhớ rõ hai người trước mắt.

Lý Niệm, Mộc Thanh.

Đệ tử của Thiên Huyền thánh địa.

Từng gặp nhau ở Hắc Ngạc, cùng nhau tìm Hắc Nguyên Thảo, không ngờ lại gặp lại ở đây. Với hai nàng này, hắn cũng rất bất đắc dĩ, mị lực của nhan sắc quá mạnh mẽ, lúc nào cũng dẫn tới sự chú ý của người khác.

Các sư tỷ bảo vệ Lâm Phàm, nghe được sư đệ quen đối phương, còn gọi tên họ, càng thêm căng thẳng, không ngờ đã sớm quen biết.

Có sư tỷ lặng lẽ đến gần Lâm sư đệ.

Sẽ không để Lâm sư đệ khó xử, chỉ là muốn nghe một chút xem họ nói gì, nếu có vấn đề, nhất định phải thông báo cho mọi người.

“Chúng ta rất tốt, không ngờ đúng là Lâm công tử, vừa rồi còn không dám tin vào hai mắt của mình.” Lý Niệm nói.

Tình tỷ muội bằng nhựa của cô nương nhỏ mưu mô Lý Niệm và Mộc Thanh đã không còn thắm thiết như trước.

Kể từ sau chuyện lần đó, Mộc Thanh cũng đã nhìn rõ, không còn tin lời nói của Lý Niệm.

Lý Niệm đã sớm biết Lâm Phàm sẽ đi đến núi Đoạn Long, dù sao chuyện xử tử Khuê Dương cũng đã được truyền đi xôn xao, không muốn biết cũng phải biết.

Lâm Phàm nhận ra tu vi của hai người bọn họ đều có tăng lên, đã đạt đến Thần Linh tầng một, xem ra trong khoảng thời gian này, thu hoạch của các nàng không nhỏ.

Ngẩng đầu xem xét.

Phát hiện người của Thiên Huyền thánh địa bên kia vẫn luôn nhìn bên này.

Trong đó có một nữ tử hấp dẫn ánh mắt của Lâm Phàm.

Tuyệt đại giai nhân, áo trắng như tuyết, dung mạo xinh đẹp, phá lệ làm cho người ta phải nhìn chăm chú.

Có người trời sinh chính là nhân vật chính, cho dù trà trộn vào giữa vô số vai phụ, thì liếc mắt một cái cũng có thể bị người khác nhận ra.

Hai người bọn họ theo thánh nữ ra ngoài rèn luyện.

Khi phát hiện ánh mắt của Lâm Phàm nhìn về phía thánh nữ bên kia, đáy lòng hai người đều rất nặng nề.

Thánh nữ có thể làm cho các nàng bị lu mờ.

Người ưu tú như Lâm công tử, tất nhiên cũng sẽ bị thánh nữ hấp dẫn thôi.

Ai ngờ, Lâm công tử chỉ nhìn thoáng qua, rồi không để ý, thậm chí không đề cập đến tình hình của thánh nữ. Điều này làm cho bọn họ có cảm giác không thể tin nổi, chẳng lẽ ở trong mắt Lâm công tử, thánh nữ cũng không đáng nhắc tới sao?

“Ha ha, điều này có gì khó tin, ta và các vị sư huynh sư tỷ đến đây rèn luyện, hai vị tiên tử và các bạn đồng môn cũng đến đây sao?” Lâm Phàm cười hỏi.

Xuất môn ra ngoài, gặp phải những muội tử tôn thờ mình, hắn vẫn luôn đối xử rất tốt, nhưng thật ra không có ý gì khác, chỉ là để cho các cô nương có nơi trú ẩn an toàn thôi.

Lý Niệm vừa định mở miệng, lại bị Mộc Thanh giành trước.

“Đúng vậy, chúng ta được Vân Sênh thánh nữ của Thiên Huyền thánh địa chúng ta dẫn ra ngoài.”

Trước kia đều là Lý Niệm giành trước, để cho Mộc Thanh chỉ biết đứng ở bên như người gỗ, không không biết rốt cuộc trong khoảng thời gian này các nàng đã xảy ra chuyện gì, Mộc Thanh cũng học được giành trước.

Tuy các nàng tỏ vẻ rất bình tĩnh, không có xích mích gì, nhưng Lâm Phàm giỏi quan sát vẻ tỷ muội, vẫn phát hiện mâu thuẫn ẩn trong đó.

Nhưng không liên quan gì đến hắn.

Người xưa từng nói…

Đừng can thiệp vào việc vớ vẩn không liên quan đến mình.

Vốn dĩ vị tiên tử kia là Vân Sênh tiên tử, quả thật rất xinh đẹp, bộ đồ trắng làm toát lên vẻ thánh khiết, cao ngạo, nhưng với Lâm Phàm mà nói thì liên quan gì đến hắn.

Đương nhiên Vân Sênh thánh nữ đã thấy Lâm Phàm.

Thấy đầu tiên chính là… Kinh ngạc.

Không ngờ có thể xử tử Khuê Dương của Thiên Yêu tộc, ngang hàng với thiên kiêu Tần Trăn của Tần gia, dáng vẻ lại còn đẹp mắt như vậy, ẩn trong mị lực mềm yếu mê người, cũng độc ác tàn nhẫn hơn so với thuốc độc, cũng có mị lực hơn bất cứ kinh thế pháp bảo nào.

Tim của nàng đang loạn nhịp.

Lại mạnh mẽ đè nén.

Nàng ta bình tĩnh dời ánh mắt, liếc sang bên cạnh.

Lại phát hiện những sư muội đi cùng kia đang nhìn với ánh mắt sắc lạnh.

Vân Sênh thánh nữ rất tự tin về nhan sắc của mình.

Lúc trước ra ngoài, sẽ có người đi đến lôi kéo quan hệ với nàng ta, nhưng cũng sẽ thường bị nàng ta xem nhẹ. Mà giờ, nàng ta phát hiện Lâm Phàm nói chuyện với Lý Niệm và Mộc Thanh, chỉ nhìn nàng một cái, liền dời mắt đi, từ đầu tới cuối, cũng không còn nhìn nàng nữa.

Với nàng mà nói, đây là tình huống khó có thể chịu được.

Cách đó không xa, một vị nam tử cắn ngón tay, tức giận nhìn Lâm Phàm.

Đoàn Ý, tên vẫn luôn theo đuổi Mộc Thanh, từ sau khi thất bại ở Hắc Ngạn, hắn ta vẫn chưa từ bỏ mà lại tiếp tục bám theo đến đây.

Không ngờ lại thấy được một cảnh tượng khác khiến hắn ta đau lòng.

Cũng thấy được tên hắn ta không muốn thấy nhất.

Trước đây còn dám khiêu chiến với đối phương.

Giờ hoàn toàn không còn ý nghĩ đó, nghĩ mãi mà không hiểu, rốt cuộc đối phương tu luyện như thế nào, sao có thể mạnh như vậy, cho dù cắn thuốc cũng không thể bá đạo như vậy chứ.

Thật sự tức giận.

“Đoàn huynh, có chuyện thì nói ra đi, huynh đệ chúng ta giúp ngươi.”

Đoàn Ý thân là đệ tử của Đoàn gia, bên cạnh không thiếu bạn rượu, mọi người tâng bốc Đoàn Ý, có thể lấy được rất nhiều lợi ích.

Bây giờ, mấy người đi cùng Đoàn Ý đến núi Đoạn Long đều là bạn bè Đoàn Ý kết giao ở bên ngoài, thực lực không tệ, cũng thích giúp hắn ta.

“Tên kia cướp nữ nhân của ta.” Đoàn Ý nói.

Chương 579 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!