“Đồ nhi, vì sao ngươi lại không thừa nhận? Chắc là ngươi không muốn học Lục Tí Lôi Phật Thân, nếu như ngươi không thừa nhận thì vi sư chỉ có thể dạy loại tuyệt học này cho Phật tử khác dù sao số lượng Phật tử Tây Phương các người cũng không ít.” Lâm Phàm gắt gao gây khó khăn cho Phật tử.
Tựa như mọi người đang nghe thấy Thiên Thư, trợn mắt há hốc mồm quan sát. Họ không tin lời của Lâm Phàm nhưng Phật tử lại không hề phản bác mà chỉ im lặng không nói, chẳng lẽ là đúng như vậy?
Nếu đúng là như vậy thì cũng kinh người quá rồi!
Phật tử biết rằng không che dấu nổi nữa, chắp tay trước ngực nói: “A di đà Phật, ngươi nói cho ta biết phương pháp tu hành Lục Tí Lôi Phật Thân, tiểu tăng sẽ không tham gia vào chuyện lần này.”
“Hử? Đồ nhi, ngươi đang uy hiếp vi sư sao?” Lâm Phàm quát lớn.
Phật tử xoa cái đầu trọc, bất đắc dĩ nói: “Lâm thí chủ, chúng ta làm đến tương đối là được rồi, đừng như vậy. Ta là Phật tử Tây Phương, sao có thể nhận sư phụ lung tung được.”
“Hay cho cái đồ khi sư diệt tổ nhà ngươi, lúc ở trong lòng đất còn kêu một tiếng sư phụ không ngờ bây giờ lại chối không nhận. Được lắm, ngươi muốn học được Lục Tí Lôi Phật Thân, mơ mộng hão huyền!” Lâm Phàm cũng không nổi giận, cứ chỉ vào Phật tử mắng to.
Người vây xem trợn tròn mắt.
Kẻ tàn nhẫn, không hổ là kẻ báo đáp cho Khuê Dương của Thiên Yêu tộc.
Tức giận mắng Phật tử Tây Phương, mắng cho đối phương không dám trả lời, khí thế cỡ này ai mà có được?
Phật tử bất đắc dĩ, thật sự dùng ta làm bàn đạp à.
“Đã như vậy thì trứng Thiên Long này, tiểu tăng nhất định phải cướp rồi.” Phật tử nói.
Lúc hắn ta nói đến trứng Thiên Long, Lâm Phàm cảm thấy có chút không ổn.
Chẳng phải đang nói cho tất cả mọi người rằng trên người hắn có trứng Thiên Long sao?
Một số người không rõ tác dụng của trứng Thiên Long nhưng có vài người cũng hiểu được trứng Thiên Long là cái gì.
Những trưởng lão hộ tống đệ tử tới kia xuất hiện, bọn họ rất kinh ngạc.
“Tu Già Phật tử, ngươi nói hắn có trứng Thiên Long, là sự thật sao?” Trưởng lão của Thiên Huyền thánh địa vội vàng hỏi.
Tu Già Phật tử trợn mắt nhìn, không nói thêm, a di đà Phật, lại lắm mồm. Loại tình hình này, một khi dẫn đến sự chú ý, e là có hơi phức tạp.
“Xương Hải, lời đó là thật sao?” Trưởng lão của Thiết Huyết môn hỏi.
Nhiếp Xương Hải nói: “Ừ, bọn ta phát hiện thi hài Thiên Long ở dưới đó, không ngờ sẽ xuất hiện trứng Thiên Long. Ta có thể cảm nhận được trong đó có sức sống mênh mông, chắc chắn là trứng Thiên Long còn sống.”
Những người biết rõ tình hình của trứng Thiên Long đều nhanh chóng run lên vì hưng phấn.
Đây chính là sự tồn tại cực kỳ khủng khiếp.
Thiên Long trưởng thành, tầng thấp nhất cũng là Đạo cảnh, nếu như may mắn còn có thể bồi dưỡng thành Thiên Tôn Thiên Long.
Lâm Phàm chỉ vào Tu Già Phật tử: “Hoà thượng này, ngươi đúng là xấu xa.”
Tu Già Phật tử ra vẻ mình rất vô tội, hết cách rồi, ta lỡ miệng. Nhưng hắn ta buộc phải ra tay với trứng Thiên Long, cho dù thế nào cũng muốn lấy được.
Trưởng lão mặt lạnh khiếp sợ.
Sau đó là mừng như điên.
Trứng Thiên Long…
Không ngờ rằng trứng Thiên Long trong truyền thuyết thật sự xuất hiện.
Tiểu lão đầu đang trốn trong góc tối mang vẻ mặt khiếp sợ, hoàn toàn sững sờ, vận may của thằng nhãi này tốt quá mức rồi, thậm chí có thể đụng tới cả thứ này.
Lúc này, Lâm Phàm không muốn che dấu, tức giận thét lên: “Không sai, trứng Thiên Long đang ở trên người ta nhưng nếu các ngươi muốn có được trứng Thiên Long, trừ khi đánh chết ta, không thì đừng có mơ!”
Đã như vậy thì cùng làm một trận cho lớn là được rồi.
Lâm Phàm truyền âm cho Trần Uyên và trưởng lão mặt lạnh, để họ nghĩ cách phá vỡ trận pháp Thiết Huyết Đại Kỳ này, đưa nhóm đệ tử ra ngoài. Chỉ cần hắn không đi thì sẽ không có ai ngăn cản.
Trưởng lão mặt lạnh yên lặng một lát, lấy ra một khối lệnh bài mà trên lệnh bài khắc hai chữ ‘Thiên Hoang’, vừa mới chiếu đến vùng trời đã phá vỡ được trận pháp, lập tức để Phi Hành pháp bảo đi ra ngoài.
Tiểu lão đầu giao đứa nhỏ cho những đệ tử trên Phi Hành pháp bảo, trực tiếp xuất hiện, trận chiến này không phải là rèn luyện mà là liều mạng quyết đấu để tranh đoạt pháp bảo.
Là loại sẽ chết người.
Ánh mắt của mọi người đặt trên người Lâm Phàm, hắn bất động, mọi người cũng sẽ bất động.
Nhiếp Xương Hải chủ động mở ra một thông đạo, vẻ mặt không đổi nói: “Người không liên quan thì nhanh chóng rời đi, nếu không trận chiến nổ ra, thương vong chẳng còn dính líu gì đến ta nữa.”
Rất nhiều người vây xem đã rút lui, rời khỏi phạm vi trận chiến nhưng bọn họ không rời đi mà đứng xem ở bên ngoài, có thể nhìn xuyên qua đại trận để thấy cảnh tượng bên trong.
“Rốt cuộc trứng Thiên Long là thứ gì?”
Có người hỏi, rất mờ mịt, tuy từng trải ở bên ngoài nhưng hiểu biết liên quan lại rất ít ỏi, thuộc loại tồn tại rất khan hiếm.
Người ngoài đâu biết được trứng Thiên Long là gì, ai cũng có vẻ rất mờ mịt, cũng rất cấp bách muốn biết.
Lúc này, một nam tử trung niên chậm rãi nói: “Ta biết. Truyền thuyết kể rằng có một loài sinh vật tên là Thiên Long, bất kỳ Thiên Long trưởng thành nào cũng có tu vi Đạo cảnh. Thế nên các ngươi đã hiểu vì sao quả trứng Thiên Long này vừa xuất hiện, lập tức dẫn tới nhiều tranh đoạt như vậy chưa?”
“Ồ…”
“Đáng sợ như vậy?”
Hít một hơi lạnh.
Trực tiếp hô đáng sợ.
Nam tử trung niên này rất muốn lấy được trứng Thiên Long.
Nhưng hắn ta tự biết mình, mặc dù tu vi của mình không kém, nhưng tốt hơn vẫn không nên nghĩ đến việc tranh giành với đám yêu quái kia, nên làm gì thì làm thôi, còn sống thật tốt mới là chuyện quan trọng nhất.
“Các vị, vật này đã được đệ tử ở thánh địa của ta lấy được, các ngươi thật sự muốn cướp trắng trợn sao?” Trưởng lão mặt lạnh trầm giọng.
Ông hi vọng uy danh của thánh địa sẽ khiến những kẻ này này lung lay.
Nhưng khả năng này rất thấp.
Cho dù là Thiết Huyết môn hay những thế lực khác thì đều không kém, gặp được tình huống trứng Thiên Long này, nhất định sẽ không nhẫn nhịn, kể cả có nguy hiểm cũng đáng để mạo hiểm.
Ngộ Kiếm của Kiếm Cốc nói: “Giao trứng Thiên Long ra đây, tranh giành lại lần nữa, ai lấy được thì là của người đó.”
Chương 590 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]